Thời gian là mọi thứ
Một linh mục là khách mời danh dự của buổi tiệc trong lễ kỷ niệm năm thứ 30 kề từ ngày đầu tiên ông tới xứ đạo. Một chính trị gia hàng đầu của địa phương, người cũng là giáo dân của xứ đạo, được chọn để đọc diễn văn và có một bài phát biểu ngắn tại bữa tiệc, nhưng ông ta đến muộn vì kẹt xe, nên linh mục quyết định tự mình nói vài lời trước trong khi mọi người đang kiên nhẫn đợi…
"Các bạn sẽ hiểu," ông nói, " tôi có ấn tượng đầu tiên về xứ đạo này kể từ khi tôi nghe lần thú tội đầu tiên ở đây. Tôi chỉ có thể nói ang áng về chuyện này, khi tôi tới đây vào 25 năm trước tôi đã nghĩ rằng mình được bổ nhiệm đến một nơi cực kỳ tệ hại. Người đầu tiên tới phòng xưng tội kể cho tôi nghe anh ta đã lấy cắp một cái TV, và khi cảnh sát tới anh ta đã giết người cảnh sát. Hơn thế nữa, anh ta thụt két từ nơi làm của mình và yêu đương lăng nhăng với vợ của ông chủ. Các bạn có thể tưởng tượng là tôi cảm thấy thế nào. Nhưng ngày ngày trôi qua tôi biết rằng không phải tất cả mọi người đều như vậy, và tôi có một giáo xứ tốt với toàn những người đáng yêu và dễ thông cảm."
Ngay khi linh mục vừa kết thúc thì chính trị gia tới, xin lỗi vì đã đến muộn. Ông ta ngay lập tức thực hiện bài nói chuyện của mình.
"Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên vị linh mục đã tới giáo xứ này," chính trị gia nói. "Thực tế là, tôi có vinh dự là người đầu tiên được ông rửa tội".


Xơ Mary chạy ào vào phòng của hiệu trưởng một trường của xứ đạo, phấn khích vô cùng.
"Thưa cha!" bà ta kêu lên, "Hãy chờ cho đến khi cha nghe điều này!"
Vị linh mục đưa bà xơ tới ghế ngồi và nói,
"Nào hãy bình tĩnh và kể cho ta nghe cái gì đã khiến con phấn khích như vậy".
"Thưa cha", bà xơ nói, "Con đang đi xuống phòng lớn của nhà thờ thì nghe thấy có mấy cậu bé cá cược bằng tiền!".
"Một sự phạm luật nghiêm trọng, hiển nhiên là thế!" vị linh mục nói.
"Nhưng đó không phải là cái làm con phấn khích thưa cha". Bà xơ đáp. "Mà là cái mà họ đang cá cược! Họ thi nhau sau em có thể đi tiểu lên bức tường ở mức độ cao nhất!!"
Ông linh mục la lên, "Thật là một sự phạm luật nghiêm trọng quá mức! Thế con đã làm gì?"
Bà xơ đáp, "À, con đã chạm trần, thưa cha."
Linh mục, "Và con đã thắng được bao nhiêu tiền??"

Một anh chàng hơi hoang tưởng một chút về cái "ấy" của mình nên anh ta không bao giờ có đủ can đảm để làm chuyện đó.
Một ngày, anh ta yêu một cô y tá.
Một buổi tối, họ tới chỗ của cô y tá. Cô ta bật nhạc nhẹ nhàng và dẫn anh ta vào phòng ngủ. Rất xấu hổ, anh chàng kể cho cô y tá về vấn đề của mình.
"Đừng log", cô nói. "Em là y tá, em sẽ không cười đâu." Bẽn lẽn, anh chàng bỏ quần ra.
"OK mà", cô y tá nói. "Em còn thấy nhiều cái nhỏ hơn nó cơ".
"Thật vậy à?" anh chàng kia hỏi.
Cô gật đầu, "Vâng", cô cười khúc khích, "Em từng làm ở khoa sản mà".

Sau khi nhân viên tổng đài điện thoại cho Glenda số điện thoại mới của bạn trai cô ta, cô quay số gọi anh ta và gặp một người phụ nữ.
"Mike có ở đây không vậy?" Glenda hỏi.
"Anh ấy đang trong nhà tắm", người phụ nữ đáp.
"Hãy nói với anh ta là bạn gái anh ta gọi", Glenda nói và dập máy.
Sau đó anh ta không hề gọi lại, Glenda lại quay số.
Lần này là giọng đàn ông…"Mike đây".
"Này, anh không phải là bạn trai của tôi!" Glenda la lên.
"Tôi biết tôi biết", anh chàng kia đáp. "Đó là điều tôi đang cố nói chuyện với vợ tôi trong suốt nửa tiếng vừa rồi".

Betty Lou đang ngồi trong phòng khám của bác sĩ.
Lúc đó, bác sĩ Anderson bước vào và nói, "Betty Lou, đây không phải là mẫu nước tiểu của cô. Nó là nước táo".
"Ôi chúa ơi" Betty Lou nói, "Tôi nhờ ông cái điện thoại được không?"
"Để làm gì vậy?" bác sĩ Anderson hỏi.
"Cái lọ kia ở trong hộp đồ ăn của Benny".


Một người đàn ông có tuổi tới một nhà phù thuỷ để nhờ gỡ bỏ một lời nguyền mà ông ta đã phải sống với nó trong suốt 40 năm.
Nhà phù thuỷ nói, "Có thể, nhưng ông phải nói cho tôi chính xác từng từ đã được sử dụng để đặt lời nguyền lên ông."
Người đàn ông nói ngay không hề e ngại, "Bây giờ ta tuyên bố các con là vợ chồng."

Một giáo viên dạy tiếng đang giải thích cho lớp học của mình rằng danh từ của tiếng Pháp thì không giống như tiếng Anh, về mặt ngữ pháp chúng được chia thành giống đực và giống cái. Những thứ như phấn hoặc bút chì, cô giáo nói, sẽ có sự liên kết về giới tính mặc dù trong tiếng Anh những từ đó là trung tính.
Lấy làm khó hiểu, một sinh viên giơ tay và hỏi, "Vậy thì giới của máy tính là gì?"
Cô giáo không chắc lắm câu trả lời là gì nên đành chia lớp học thành hai nhóm và yêu cầu họ quyết định xem máy tính là thuộc giống đực hay giống cái. Một nhóm bao gồm toàn bộ phụ nữ trong lớp, và nhóm kia thì toàn đàn ông con trai. Mỗi nhóm được yêu cầu cho 4 lý do mà họ chọn.
Nhóm phụ nữ kết luận rằng máy tính cần được hiểu như là thuộc giống đực bởi vì:
1. Để có được sự chú ý của chúng, bạn cần bật chúng lên (turn on cũng đồng nghĩa với việc làm cho phấn khích, làm nóng).
2. Chúng có khá nhiều dữ liệu nhưng vẫn chẳng có manh mối nào cả.
3. Chúng được cho là sẽ giúp đỡ bạn giải quyết vấn đề, nhưng một nửa thời gian chúng chính là vấn đề.
4. Ngay khi bạn có một cái, bạn nhận ra rằng, nếu bạn đợi thêm ít lâu nữa, bạn sẽ có một kiểu mới tốt hơn.

Nhóm đàn ông con trai thì lại quyết định rằng máy tính cần được định nghĩa là giống cái bởi vì:
1. Không ai ngoài người sáng tạo ra chúng hiểu được cấu trúc logic bên trong.
2. Ngôn ngữ bẩm sinh chúng dùng để liên lạc với các máy tính khác thì không thể hiểu được đối với mọi người khác.
3. Ngay cả lỗi lầm nhỏ nhất của bạn cũng được lưu trữ trong bộ nhớ dài hạn để lấy lại về sau.
4. Ngay khi bạn có một cái, bạn thấy rằng mình phải mất đến một nửa số tiền mua phụ tùng cho nó.


Ba kỹ sư
Ba kỹ sư đang đứng trong nhà vệ sinh ở bệ tiểu. Người thứ nhất xong việc và bước tới chỗ bồn để rửa tay. Sau đó anh ta bắt đầu tiền hành làm khô tay một cách cẩn thận. Anh ta dùng tờ giấy vệ sinh này đến tờ giấy vệ sinh khác cho đến khi đảm bảo là không còn giọt nước nào trên tay nữa. Quay sang hai viên kỹ sư kia, anh ta nói, "Ở Hewlett Packard, chúng tôi được đào tạo để cực kỳ cẩn thận."
Viên kỹ sư thứ hai hoàn thành nhiệm vụ ở bệ tiểu và anh ta tiến hành rửa tay. Anh ta sử dụng đúng một tờ giấy vệ sinh và đảm bảo là anh ta đã làm khô hai bàn tay của mình với toàn bộ tờ giấy vệ sinh đó. Anh ta quay lại và nói, "Ở Lockheed-Martin, không những chúng tôi được đào tạo để cực kỳ cẩn thận, mà chúng tôi còn được đào tạo để cực kỳ hiệu quả nữa."
Anh chàng kỹ sư thứ ba kết thúc và bước thẳng ra cửa, ngoái lại và nói "Ở Tập đoàn Apple Computer, chúng tôi không tiểu vào tay của mình."


Vào một quán cà phê không đèn. Nàng hỏi chàng:
- Em ngồi bên phải hay bên trái anh đây?

- Bên nào cũng được, anh thuận cả hai tay.


Những nhà phê bình phim

Hai chú chuột sống trong một nhà kho của một xưởng phim đang tìm kiếm thức ăn.
Đột nhiên một chú thấy chú kia đang nhai tóp tép.
"Cậu tìm thấy cái gì vậy?" chú liền hỏi.
"Tớ không biết nữa," chú chuột kia đáp. "Hình như là một phần phim của một bộ phim cũ. Để tớ xem nào….à, đúng rồi. Đó là phim "Cuốn theo chiều gió".
"ăn thấy thế nào?"
"Không tệ lắm…nhưng quyển sách thì khá hơn."

Một ông lão đang ngồi trong công viên nước mắt dàn dụa.Một viên cảnh sát tới hỏi ông có chuyện gì xảy ra.
-Năm nay tôi 75 tuổi.....
Ông già nức nở:
-Tôi có một người vợ mới 25 tuổi nàng trẻ ,duyên dáng và yêu tôi phát điên lên.
-Vậy thì có gì ông phải khóc.
-Nhưng ..nhưng tôi không nhớ tôi đang sống ở đâu.


Có một ông già, một cậu bé và một con lừa. Họ đi vào thị trấn và quyết định là cậu bé sẽ cưỡi con lừa. Khi đang đi họ gặp một vài người, mấy người này cho rằng thật là xấu hổ khi cậu bé thì cưỡi lừa trong khi ông già thì đi bộ. Ông già và cậu bé cho rằng lời chỉ trích là đúng nên họ đổi chỗ.
Sau đó, họ gặp một vài người khác mà mấy người này nghĩ rằng thực sự là xấu hổ khi ông già lại để cậu bé đi bộ như thế. Hai người liền quyết định là cả hai sẽ cùng đi bộ.
Đi được một lúc, họ gặp mấy người khác, và lại được phê bình rằng thật là ngớ ngẩn khi phải đi bộ trong khi họ có con lừa để cưỡi. Ông già và cậu bé quyết định là cả hai sẽ cưỡi lừa.
Rồi họ lại gặp một nhóm người, mấy người này lại cho rằng thật xấu hổ khi đặt một trọng tải lớn đến thế lên con vật nhỏ bé tội nghiệp. Ông già và cậu bé cho rằng mấy người kia chỉ trích đúng, nên họ quyết định vác con lừa lên.
Ngay khi họ đi qua một cái cầu họ để tuột tay đánh rơi con lừa xuống dòng suối và nó bị chết đuối.

Bài học từ câu chuyện này là gì?
Nếu bạn cố gắng tìm cách làm vừa lòng mọi người, bạn có thể sẽ bị thiệt thòi đấy.



Hai ông bà nọ có 3 cô con gái..., những cô gái mới ngây thơ và trong trắng làm sao...Hai ông bà không bao giờ muốn xa họ, luôn tìm cách để che chở, đùm bọc. Nhưng rồi thời gian trôi đi và các cô cũng ra đi lấy chồng....
Hai ông bà rất tò mò muốn không biết các cô con gái sẽ thế nào vào đêm tân hôn. Vì thế khi các cô con gái đi hưởng tuần trăng mật, hai ông bà dặn dò : " Bố mẹ muốn biết điều gì xảy ra với các con vào đêm đầu tiên, và liệu các con có thấy hài lòng không. Hãy viết thư về cho bố mẹ, và đừng làm chồng các con tò mò. Hãy viết ra một mật mã nào đó và gưỉ về bố mẹ để nói về ý kiến cuả các con ..."
Thế là cô con cả đi hưởng tuần trăng mật. Cô gửi lá thư về chỉ với hai chử "STAR CRUISE". Hai ông bà mở tờ quãng cáo ra và thấy trong đó có quảng cáo về tàu Star Cruise với khẩu hiệu : To, lớn, mạnh mẽ, tốc độ và thân ái. Hai ông bà hài lòng lắm...
Đến lá thư cô kế....gửi về với vỏ bao NestCafe. Nhìn vào tờ báo quảng cáo, hai ông bà thở phào hạnh phúc. Trong đó có ghi : NestCafe : tận hưởng đến giọt cuối cùng...
Đến cô út, hai ông bà nhận được lá thư với dòng chử : Hãng hàng không Cathy Pacific. Bà mẹ mở tờ báo ra đọc và ..... ngất xỉu ngây lập tức. Ông bố vội vả đến xem và choáng váng với khẩu hiệu cuả hãng hàng không Cathy Pacific : Bảy ngày một tuần- ba lần một ngày - Không nghĩ.......

Sau mấy năm làm ăn vất vả, thằng bé làm mình làm mẩy đòi tăng lương với 10 lý do chính dáng sau :

-Tôi phải làm viêc lao động
-Tôi phải làm viêc ở dộ sâu
-Tôi phải làm viêc ở chỗ nhiệt dộ cao
-Tôi phải làm việc trong môi truờng ẩm uớt
-Tôi phải làm việc bằng cách húc đầu đi truớc
-Tôi phải làm việc những nơi ngột ngạt không thoáng khí
-Tôi không được nghỉ cuối tuần và ngày lễ
-Tôi không duợc trả tiền overtime những khi làm phụ trội
-Nơi tôi làm việc có nhiều nguy cơ lây bệnh nguy hiểm
-Ðôi khi phải làm viêc dưới ảnh huởng của chất kích thích

Sau khi xét đơn,"ban giám đốc" không chấp nhận tăng lương cho thằng nhỏ với những lý do sau dây:

-Ðương sự không bao giờ làm đủ 1 ca - 8 tiếng
-Ðương sự hay ngủ gục sau mỗi lần làm việc chớp nhoáng
-Đương sự không làm việc theo vị thế chỉ dịnh mà đôi khi đi trật đuờng ray
-Đương sự không thích làm việc ở những nơi rộng rãi thênh thang mà hay chui vào những nơi chật hẹp.
-Đương sự hay ngưng hoạt động giữa chừng khi công việc chưa hoàn tất.
-Ðương sự không tự giác làm việc ngay từ đầu mà cần phải có sự đốc thúc của chủ.
-Đương sự luôn luôn rời nhiệm sở trong tinh trạng nhèm nhẹp, ướt át.
-Đương sự không tôn trọng nguyên tắc phòng tai nạn, không thích mặc áo giáp, áo mua hoặc đi giày.
-Ðuong sự không thích làm phụ trội, theo yêu cầu của chủ
-Đương sự không cương nghị, cần phải dùng chất xúc tác
-Đương sự hay sổ mũi bất tử, đôi khi sổ mũi ngay ngoài nhiệm sở (gọi là khóc ngoài quan ải)
-Đương sự thuờng hay tới và rời địa điểm công tác mang theo 2 túi dồ rât khả nghi.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc