Đây là lý do tại sao mẹ lại dặn dò chúng ta từ khi bé là phải biết quan sát.
Các SV Y năm thứ nhất tại lớp giải phẫu học buổi đầu được học với 1 xác chết thực sự. Tất cả tập hợp lại quanh bàn mổ với cái xác được phủ vải trắng.
Vị giáo sư bắt đầu bài giảng nói với cả lớp, "Trong ngành Y, người bác sĩ cần phải có được 2 đức tính quan trọng. Đầu tiên đó là không được ghê sợ bất cứ thứ gì liên quan đến cơ thể con người."
Để minh họa cho cả lớp, vị giáo sư kéo tấm vải trắng lên, đút ngón tay vào hậu môn của xác chết, rồi rút ra và đưa vào miệng mút 1 cái. "Rồi, cả lớp hãy làm theo những gì tôi vừa làm", ông nói với cả lớp. Các SV hoang mang, lúng túng trong vài phút, nhưng cuối cùng đều phải lần lượt đút ngón tay vào hậu môn xác chết và mút 1 cái. Khi cả lớp hoàn thành, vị giáo sư mới nhìn họ và nói.
"Đức tính thứ 2 và cũng là quan trọng nhất đó là khả năng qua sát. Khi tôi đút vào thì là ngón giữa còn khi mút thì là ngón trỏ. Giờ bắt đầu học và chú ý vào."
Hay khong hử ???

Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền họp Hội nghị G3, Vua nhà Hán chủ trì. Vua Hán cho các cung nữ cởi trần, bôi nhọ nồi vào ngực, bắt múa đãi các tướng. Cuối cùng, chọn 3 cô đẹp nhất cho ngồi cạnh 3 vị Tào, Lưu, và Tôn. Bỗng đèn đuốc tắt hết. Hồi lâu đèn nến mới sáng lên. Thì thấy tay Tôn Quyền nhọ đen nhẻm, mũi Lưu Bị cũng bị đen. Vua Hán nghĩ bụng: "Tôn Quyền khua khuắng cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy đất Ngô, Lưu Bị ngửi cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy Ba Thục, chỉ có Tào Tháo là trung thành với ta!". Vua Hán bèn khen Tào trung nghĩa. Tào Tháo khoái quá, cười nhe răng. Răng và lưỡi đều đen

Một luật sư bào chữa cho một chàng mắc tội ăn trộm: "Thưa quan tòa, tôi nghĩ thân chủ của tôi không hề đột nhập vào căn nhà đó".

Luật sư tiếp lời: "Cửa sổ phòng khách mở và anh ta thọc tay phải vào lấy vài món đồ vặt vãnh. Cánh tay mắc tội ăn trộm chứ đâu phải anh ta. Tôi không hiểu sao ngài có thể trừng phạt cả một con người chỉ vì một lầm lỗi của một bộ phận riêng lẻ trên cơ thể anh ta".
Sau khi nghe lý luận, quan tòa trầm ngâm khá lâu rồi hóm hỉnh đáp: " Hay! Lý luận hay lắm! Xét theo lý lẽ đó, tôi tuyên án cánh tay của bị cáo một năm tù giam. Còn bị cáo có đi theo cánh tay hay không là tùy".
Nghe xong, bị cáo cười toe toét rồi tháo rời cánh tay giả ra và đặt lên bàn và nói: "Quý tòa muốn giam nó bao lâu cũng được. Tôi không có ý kiến".

Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: "Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm".
Con lừa trả lời:
- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.
Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:
- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.
Con chó đáp:
- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!
Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:
- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.
Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:
- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.
Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:
- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.
Con người cầu xin:
- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.
Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu

Trong lớp học giờ đạo đức, thầy giáo đang giảng về công ơn của thầy cô. Thầy giáo hỏi cả lớp: - Các em hãy cho thầy biết một câu ca dao về người thầy.
Lớp im lặng.
Thầy giáo mớm ý: - Câu này có 2 chữ "mày" và "nên"
Lớp im lặng tập 2.
Thầy giáo lại mớm ý - Câu này có cả 2 chữ "không" và "đố" Lớp tiếp tục im lặng. Thầy giáo điên tiết: - Câu này có 6 chữ, có cả 2 chữ "thầy" và "làm". Ðây là câu gì?
Cuối lớp có 1 cánh tay rụt rè giơ lên.
- Em cho biết đó là câu gì?
- Thưa thầy đó là câu "Làm thầy mày không nên đố"

Ông chồng hấp hối thều thào nói với vợ:
- Anh nhận thấy mỗi khi anh khốn khổ đều có em bên cạnh. Khi anh bị người ta hiếp đáp, xua đuổi, cũng có mặt em. Khi anh thất nghiệp cũng có mặt em. Khi anh phá sản, đói rách cũng có mặt em. Khi anh bệnh hoạn, ốm đau cũng luôn có em bên cạnh. Giờ đây cũng chỉ có em còn ở bên anh. Em biết anh vừa nghiệm ra được điều gì không?
- Điều gì vậy anh? - Cô vợ hỏi với vẻ tự hào.
- Em là người luôn mang đến vận xui cho anh.

Một ông già ốm rất nặng. Cảm thấy mình đã gần đất xa trời, ông liền cho mời tới nhà một luật sư lừng danh, người chưa từng thất bại trong mọi vụ kiện, đồng thời cũng là một giảng viên đại học tư thục. Ông lão đề nghị được theo học một khóa đào tạo luật sư cấp tốc.


- Tôi muốn trở thành một luật sư. Cách đây ít lâu tôi có hỏi ông về khóa học đào tạo luật sư cấp tốc, chắc là học phí từ đó đến giờ vẫn chưa thay đổi đâu nhỉ?

- Vẫn là 50.000 đôla thôi! - Luật sư đáp - Nhưng ông học làm gì cơ chứ? Đằng nào thì ông cũng chỉ sống được ít lâu nữa thôi.

- Đó là việc riêng của tôi! Việc của ông là dạy và lấy tiền!

Bốn ngày sau, ông già nhận bằng luật sư trên giường bệnh. Giáo viên của ông ngồi kế bên để nhận tiền thù lao. Đột nhiên, ông lão ho sặc sụa một hồi rồi gục xuống, mắt trợn ngược lên, thở hổn hển. Rõ ràng là cái chết đang đến gần.

Vẫn tò mò, luật sư ghé sát người bệnh, năn nỉ:

- Cho tôi biết đi, trước khi quá trễ, tại sao ông lại khao khát tấm bằng luật sư đến như vậy trước khi chết?

Vận chút sức tàn, ông lão thều thào trong hơi thở cuối cùng:

- Để trên đời này bớt đi một thắng luật sư...

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:

- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?


- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách
xa hàng dặm.

Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:

- Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ...

Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:

- Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí
cả màu sắc.

Môi "đạo sĩ" lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:

... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

1.- Kẻ thù lớn nhất của con là nó (vợ con).
2.- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu ra được nó.
3.- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.
4.- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.
5.- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.
6.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe nó.
7.- Đáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.
8.- Đáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.
9.- Phá sản lớn nhất của đời con là cuộc đời con đã mất trong tay nó.
10.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ.
11.- Món nợ lớn nhất của đời con là tờ giấy ly hôn.
12.- Lễ vật lớn nhất của đời con là sự hết lòng của con với nó.
13.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ.
14.- An ủi lớn nhất của đời con là thằng con trai nó đẻ ra.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc