Ở góc phố có một bà lão bán rau muống trông dáng vẻ rất khắc khổ, một hôm có người đàn ông ăn mặc sang trọng đi ngang thấy thương bà lão bèn hỏi:
- Bà ơi, bao nhiêu tiền một bó rau?

- Bác mua đi, chỉ 1 ngàn đồng thôi.
Người đàn ông đưa cho bà lão 1 nghìn nhưng không lấy rau mà cúi chào rồi đi luôn.
Hôm sau, người đàn ông nọ đi ngang lại đưa cho bà lão 1 nghìn mà không lấy rau. Rồi những ngày tiếp theo cứ như vậy dù trời mưa hay nắng.
Một hôm, khi người đàn ông đưa cho bà lão 1 nghìn, ông ta cúi chào đang định đi thì bà lão gọi giật lại:
- Này bác ơi...
- Dạ! Cháu biết bà định nói gì. Về việc ngày nào cháu cũng đưa tiền cho bà nhưng không lấy rau phải không?
- Không! Là tôi muốn nói dạo này rau tăng giá lên 2 ngàn đồng rồi!
- !??

Có một anh chàng nhà rất nghèo, sinh sống bằng nghề bán nón dạo. Hàng ngày chàng đi khắp nơi để mong kiếm được nhiều tiền. Khi đi ngang qua một làng nọ, thấy có một cây rất lớn, chàng ngồi xuống nghỉ mệt và ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Giật mình thức giấc vì có tiếng của một bầy Khỉ trên cây và quan trọng hơn, tất cả số nón đã bị bầy Khỉ lấy hết. Biết được Khỉ hay bắt chước nên chàng nghĩ ra một cách để lấy lại nón. Chàng tìm một chiếc lá gần bằng cái nón, sau đó bỏ vào lòng bàn tay, nắm tay lại và đưa tay lên, lập tức bầy Khỉ cũng nắm tay lại có chiếc nón trong lòng bàn tay và đưa tay lên. Chàng tiếp tục thả nắm tay ra, bầy Khỉ cũng thả nắm tay ra. Thế là chàng ta thu lại được tất cả số nón bị mất. Khi về đến nhà, chàng ta quyết định ghi chép lại kế này để lưu truyền lại cho đời sau.
Một thời gian sau...
Chàng bán nón dạo hôm nào nay đã trở thành Ông nội và vẫn truyền nghề bán nón lại cho đời cháu.
Một hôm, vô tình người cháu ngủ thiếp đi và lại bị mất nón cũng ngay tại gốc cây năm xưa. Chàng ta rất bình tĩnh và làm đúng như lời Ông nội dặn năm xưa nhưng vẫn không lấy được nón vì bầy Khỉ không bỏ nón ra. Chàng ta vẫn chưa hiểu tại sao lại như thế và tự nói một mình: "Quái lạ! Ông nội nói cứ làm như ông dặn là bầy Khỉ sẽ thả nón ra, nhưng...". Bỗng có giọng nói phát ra từ bầy Khỉ trên cây: "Mày có Ông nội thì tao cũng có... Ông nội".

Trong nhà WC có 3 thằng ku nói chuyện với nhau
- Tớ luôn rửa tay sau khi đi WC (thằng thứ nhất lên tiếng)
Thằng thứ 2 đáp lời:
- Không chỉ có thế, tớ còn dùng cả giấy lau tay nữa cơ
... Tần ngần một lúc, thằng thứ 3 mới lên tiếng:
- Tớ chẳng bao giờ như thế cả. Tớ không bị dây ra tay như các câu.

Năm nay tôi 18 tuổi, và đây cũng là lần đầu tiên tôi làm chuyện đấy. Cảm giác cũng háo hức lắm. Lúc đến nơi có rất nhìu chị em xinh tươi đứng xếp hàng…Vậy mà phải làm việc chung với 1 bà già khú đế ! ac ac ! Nhét cái đó vào cảm giác cũng chả khác gì, giống y như tôi vẫn thường xem.Vậy mà ai cũng nói làm xong là mày trở thành người lớn rồi.…BỎ PHIẾU chán chi't !...ặc ặc

Người xấu đơn giản là người không đẹp về ngoại hình. Nhưng xấu hay đẹp đều rất tương đối, tuỳ thuộc vào sự cảm nhận của mỗi người. Cứ cho là bạn xấu đi thì cái rủi bao giờ cũng để lại không ít cái may.


1. Không ai quấy rầy. Bạn tha hồ sống nội tâm và khám phá năng lực của bản thân. Sinh ra xấu xí khác nào nhiều việc lớn trong đời đang đợi bạn. Nếu thành công, ngoại hình của bạn có khi làm nhiều người thán phục cũng nên. Bạn nổi tiếng, các nét xấu xí của bạn cũng sẽ "nổi tiếng" theo.
2. Thường thì người xấu ít có khả năng gây ra ham muốn cháy bỏng - khó kiềm chế nổi ở đối phương. Do đó không rơi vào các tình thế khó tránh khỏi: sa ngã, không vướng vào các quan hệ phiền toái ngoài công việc như người đẹp. Chưa hết, người ta thường đặt lòng tin vào người xấu, rằng họ sẽ không mất thời gian cho việc ngắm vuốt cũng như đối phó với người hâm mộ, để toàn tâm toàn ý với công việc.

3. Người xấu không có những mơ mộng cao xa hay quyền ỷ lại như người đẹp. Người xấu tiến bộ nếu không dựa vào bản thân thì cũng không thể viện đến sắc đẹp. Vì thế người xấu sẽ không có cơ hội than thân trách phận sao giời sinh mình đẹp. Cũng chẳng hơi đâu để ý đến nhan sắc đang tàn phai ra sao.

4. Mọi người thường tự tin hơn trước những người nhan sắc không bằng họ. Mà tự tin thì dễ bày tỏ. Cho nên người xấu có cơ hội tiếp xúc và hiểu biết về đối tác. Bản thân đối tác cũng có cơ hội nhận thấy bản chất (tốt đẹp) của người xấu do không bị vẻ đẹp bên ngoài gây nhiễu.

5. Người đẹp không cảm thấy có gì trở ngại khi tiếp xúc với người xấu, bởi vì 2 lý do:

- Người xấu thường có những mặt tích cực, đôi khi vượt trội mà người đẹp có khi thiếu: ý chí, sự hài hước, lòng tốt...

- Đơn thuần là sự chọn lọc gene. Người ta hay bị hẫp dẫn bởi vẻ đẹp khác mình. Trong cuộc sống thường thấy những cặp lùn-cao, béo-gầy, kể cả xấu đẹp đi với nhau rất ăn ý.

6. Người nào cũng có cái duyên nhưng cái duyên của người xấu dễ nhận ra hơn bởi nó tồn tại độc lập. Chẳng ai xấu toàn diện, trên một cơ thể tưởng không có gì nổi bật lại hiện lên một nét đẹp khó quên, một khi đã được khám phá.

7. Là người xấu, bạn chủ động trong nhiều mối quan hệ, nhất là trong chuyện tình cảm. Vô hình trung người xấu mới là kẻ lựa chọn, chứ không phải người đẹp. Và người đẹp thường vui sướng khi được lựa chọn, vì thói thường ai cũng tưởng đẹp thế hẳn phải thừa thãi các mối quan hệ. Đâu biết người đẹp vẫn thiếu mối quan hệ sâu sắc mà người xấu có thể đem lại.

8. Thực ra người xấu cũng như người đẹp đều đặt ra sự thử thách đối với những người có bản lĩnh, đều đòi hỏi được chinh phục hay chịu đựng. Khác cái là trong khi người đẹp cứ thắc mắc về việc người ta đến với mình vì ngoại hình hay không, người xấu có ngay câu trả lời: không.

Cô gái nọ nổi tiếng là xinh đẹp, thân hình nảy nở rắn chắc như thân con cá chuối, chân dài như nguời mẫu. Nàng làm bao nhiêu chàng trai si mê ngơ ngẩn. Một hôm, có buổi dạ hội cô gái xin phép mẹ đi dự. Trước khi đi mẹ dặn con gái:

- Con đã lớn rồi, nên học cách phòng ngừa những tên Sở Khanh đi.

- Làm thế nào để có thể phòng ngừa chuyện đó hả mẹ?

- Khi có đứa nào muốn đi xa hơn giới hạn cho phép với con, con hãy hỏi nó: "Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?". Đàn ông thường sợ chuyện đó lắm.

Thế là cô gái nọ hăm hở đến dạ hội, nàng hôm đó đẹp như một ngôi sao trên trời, sáng bừng lên với bộ váy dài thướt tha màu thiên thanh. Các chàng trai đều thi nhau đến mời nàng nhảy. Chàng trai thứ nhất tiếp cận nàng công chúa của vũ hội là một công tử cực kỳ đẹp trai, sau khi đi gần hết điệu Valse, chàng trai kín đáo hôn nhẹ vào bờ vai nõn nà của cô gái. Cảm nhận thấy khác lạ, cô gái liền hỏi:

- Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?

Nghe đến đây, anh chàng bỗng tái mặt, đưa cô gái về chỗ ngồi và lủi ra xa. Kẻ thứ hai là một chủ doanh nghiệp nổi tiếng giàu có, bước nhảy của anh ta cực kỳ thành thục, vòng tay rắn chắc khỏe mạnh. Cô gái thấy tâm hồn xao xuyến. Bỗng nhiên cô cảm thấy bàn tay đáng nhẽ đáng để hờ ở hông nàng đang di chuyển xuống mông. Cô lại thì thầm vào tai anh chàng lắm tiền nhiều của:

-Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?

Bước nhảy trầm ổn của chàng thương gia dần dần rối loạn, mắt anh chàng bỗng mờ đi. Kết thúc điệu nhảy, anh chàng lủi nhanh vào đám đông, quên cả chào tạm biệt bạn nhảy.

Tin tưởng vào lời nói của mẹ lắm rồi, cô gái tự động đi tìm nạn nhân mới. Lần này là một anh chàng trông rất ngố, rõ là ở nông thôn mới ra nhập cuộc sống nơi thị thành. Chàng ngố nhảy không đẹp, thỉnh thoảng lại giẫm vào chân cô gái. Sau một hồi vất vả, chàng ngố thấy quá ngượng ngùng vì sự vụng về kém cỏi của mình mới ngỏ lời mời nàng ra ngoài đi dạo. Đến một chiếc ô tô, hắn đưa nàng vào trong. Cảm thấy đến đây là đủ, cô gái liền hỏi:

-Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?

Chàng ngố im lặng, đáp lại câu hỏi của nàng bằng một nụ hôn nồng cháy. Sau khi dứt nụ hôn, cô gái hổn hển:

-Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?

Hắn vẫn không trả lời nàng. Nhẹ nhàng lột quần áo nàng ra. Khi hắn xong các thủ tục khởi động, cô gái cố gắng gồng ngưởi hỏi lại lần cuối cùng:
-Ch....úng ta sau nà...y sẽ đặt t...ên c.c..c...on l...à..à g...g....ì....ì?

Chàng ngố lúc này mới nhẹ nhành rút trong túi quần ra một bao OK và nói với nàng:

-Nếu nó thoát được ra khỏi cái này...... chúng mình sẽ đặt tên nó là David Copperfield

Một sinh viên kiến trúc đi thi vấn đáp. Thầy giáo hỏi tất cả các câu hỏi dễ nhất rồi mà anh ta vẫn không trả lời được. Thôi thì dù sao cũng là trò mình, thầy hỏi nốt câu cuối:
- Thế theo cậu thì trong phòng này có bao nhiêu cái bóng đèn?
Trò ngẩng đầu lên đếm, không thiếu cái nào:
- Thưa thầy, có 4 cái !
Thầy lắc đầu rút từ trong cặp ra một cái bóng đèn và nói:
- Cậu đếm thiếu, thôi hẹn gặp lại ngày thi lại nhé !!!
Ðến kỳ thi lại, cũng chẳng khá hơn lần trước, sinh viên kiến trúc nọ vẫn tịt ngòi trước tất cả các câu hỏi. Thầy đành chiếu cố câu hỏi như cũ:
- Thế theo cậu thì trong phòng này có bao nhiêu cái bóng đèn?
Lần này, quả thật anh chàng rất tự tin trả lời ngay:
- Thưa thầy, có 5 cái bóng đèn !
Vị giáo sư lắc đầu:
- Cậu lại đếm sai, hôm nay tôi không mang cái nào cả nên chỉ có 4 cái thôi !
Sinh viên nọ đáp ngay:
- Nhưng mà em mang !
vừa nói vừa rút ra trong túi quần 1 cái bóng đèn.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc