Con trai yêu quý!

Mẹ viết thư này thật chậm vì biết rằng con đọc không được nhanh lắm. Gia đình ta đã chuyển nhà rồi vì ba con đọc báo thấy nói rằng hầu hết các tai nạn xảy ra trong bán kính 20 dặm gần nhà. Mẹ không thể cho con biết địa chỉ mới được vì gia đình chủ trước đã mang số nhà của họ đi để đỡ phải thay đổi địa chỉ.

Nơi ở mới có một cái máy giặt lạ kiểu. Ngày đầu tiên, mẹ thả vào đó 4 cái áo sơ mi, giật sợi dây và chúng bị nước cuốn mất tích.

Ở đây mưa hai lần mỗi tuần. Cơn mưa đầu tiên kéo dài 3 ngày và cơn mưa thứ hai 4 ngày.

Chiếc áo con dặn mẹ gửi, dì Sue nói rằng cúc của nó sẽ làm thư quá nặng nên mẹ đã cắt hết cúc ra và bỏ vào trong túi áo.

Chị gái của con mới sinh sáng nay. Mẹ không biết đứa bé là trai hay gái nên không biết con đã trở thành cậu hay dì của nó.

Cậu John của con rơi xuống hầm ủ rượu whisky. Có mấy người định kéo cậu lên nhưng cậu đánh trả dữ dội làm họ phải bỏ ý định, còn cậu thì chết đuối. Gia đình ta đem cậu đi hoả táng và cái xác cháy 3 ngày liền.

Chiếc xe tải trong đó có 3 người bạn của con bị rơi xuống sông khi đang qua cầu. Người lái xe ngồi đằng trước thì chui được qua cửa sổ và bơi vào bờ. Hai người ngồi sau chết đuối vì không đóng được cửa hậu.

Lần này chỉ có chừng ấy tin thôi. Không có gì nghiêm trọng xảy ra cả. Nếu con không nhận được thư này, nhớ báo cho mẹ biết và mẹ sẽ gửi thư khác cho con.

Thương yêu.

Mẹ của con.

Đố cậu biết cái gì màu vàng, không có chân cũng không có cánh nhưng lại có thể xuống tận độ sâu 3.000 m ngoài biển?

- Chịu.

- Đó là quả chuối mà anh thủy thủ tàu ngầm mang theo.

o O o

- Đố cậu nhé: Càng nhiều thì càng nhẹ, đó là cái gì?

- Chịu.

- Là những cái lỗ trong miếng pho mát.

o O o

- Đố cậu biết thế nào là một người da đỏ đang bị ốm?

- Chịu.

- Đó là một người có gương mặt trắng xanh.

o O o

- Đố cậu biết cái gì có sáu mươi chân lại chỉ sống bằng rau quả và sữa chua chất béo.

- Chịu.

- Đó là lớp aerobic.

o O o

- Đố cậu cái gì rất cứng, dựng ngược lên, màu trắng, ở đầu màu đỏ, lại có mùi nước tiểu.

- Cậu bậy thế.

- Có cậu nghĩ bậy thì có. Chẳng qua đó chỉ là một cái cột cây số bên vệ đường.

o O o

- Đố cậu có gì khác nhau giữa một phụ nữ và một con muỗi?

- Chịu.

- Con muỗi chỉ vo ve quấy rầy ta vào mùa hè.

Trên đường đi học về, thấy Hoàng yên lặng khác thường, Dũng ngạc nhiên:

- Sao bồ có vẻ thất thần vậy?

- Hôm nay tớ có kiểm tra, nhưng tớ phải nộp giấy trắng!

- Chắc là không học bài nên phải nộp giấy trắng chớ gì.

- Không đâu, hôm kia tớ mơ là nghe thầy nói ai cóp-pi sẽ bị zerô, còn ai bắt quả tang bạn mình quay cóp sẽ được thưởng điểm 10. Cho nên hôm qua tớ không thèm học bài, để hôm nay ngồi canh xem có ai quay không cho khỏe, nào ngờ...

o O o

Ngốc thật

- Anh cười gì thế?

- Tôi cười con bé trong tờ báo này. Anh xem, nó lại đi lấy cái kim chọc vào trứng gà để cho gà thở, ngốc thế không không biết.

- Ừ, ngốc thật.

- Lẽ ra, nó phải lấy đũa chọc chứ. Cái kim nó nhỏ thế làm sao đủ oxy cho gà thở được. Đúng không.

Một cô gái tung tăng chạy từ trường về nhà và hét toáng lên: "Mẹ ơi, hôm nay con học đếm, những đứa khác chỉ đếm được đến 4, còn con đếm được đến 10. Mẹ xem này, 1, 2, 3, 4, 5, 6,7, 8, 9, 10!".

"Tốt lắm", người mẹ trả lời.

"Đó là bởi con là cô bé tóc vàng hoe đúng không mẹ?"

"Đúng rồi con yêu. Đó là bởi con tóc vàng".

Ngày hôm sau cô gái lại hớn hở về nhà khoe. "Mẹ ơi, hôm nay con học bản chữ cái. Bọn khác chỉ nói được D, còn con thì nói được đến G. Đây nhá: A, b, c, d, e, f, g!".

"Rất tốt", bà mẹ đáp.

"Đấy là bởi con tóc vàng mẹ nhỉ?"

"Ừ, đúng rồi. Con là cô bé tóc vàng mà".

Ngày tiếp theo, cô bé lại hét lên ngay khi vừa về đến nhà. "Hôm nay bọn con học thể dục, khi chúng con tắm, những đứa khác có ngực phẳng lỳ. Còn con, mẹ xem này", cô gái vừa nói vừa vén áo lên khoe bộ ngực căng tròn.

"Đẹp lắm", người mẹ bối rối nói.

"Đó là bởi con tóc vàng đúng không mẹ?"

"Không, con yêu, đó là bởi con đã 25 tuổi".

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc