CầM TINH CON CHó
Có một người được mời đi ăn cổ.Chủ nhà vừa mới nói câu"xin mời" xong, anh ta liền uống luôn mồm gắp luôn tay, ăn không biết chừng. Người ngồi cùng mâm hỏi:
- Anh cầm tinh con gì nhỉ?
Anh ta trả lời:
- Tôi tuổi Tuất cầm tinh con chó.
Người ngồi cùng mâm nói:
- May quá, anh tuổi chó chứ nếu là tuổi Hổ thì có lẻ ăn thịt cả tôi mất.
MèO ?N CHAY
Có một con mèo đeo ở cổ một chuỗi hạt ngọc .Lũ chuột nhìn thấy, vui mừng bảo nhau :
- Mèo ăn chay rồi nhé, mèo ăn chay rồi nhé .
Thế là lũ chuột dìu con dắt cháu lũ lượt đến bái tạ mèo.Đột nhiên, mèo gào lên một tiếng thật to rồi nhảy bổ ra tóm lấy mấy con chuột.Lũ chuột phát hoảng nhảy loạn xạ, may mà thóat chết.Lũ chuột bảo nhau :
- Nó ăn chay lại càng hung dữ hơn
 Sợ Vợ
Có một ông quan rất sợ vợ. Có người mách ông ta một kế như sau:
- Một hôm nào đó, ông uống nhiều rượu vào cho say,khi say rượu là không biết sợ ai cả .Nhân cơ hội đó, ông đánh cho bà ấy một trận nên thân, lần sau bà ấy mới biết sợ ông.
Vị quan nọ quả nhiên làm theo kế đó, uống rượu vào, ngà ngà say nên đánh vợ một trận khá đau. Vợ ông ta có sợ ông ta thật. Nhưng sau khi tỉnh rượu vợ ông ta hỏi :
- Hàng ngày ông hiền lành vậy, mà sao hôm nay ông độc ác thế?
Vị quan nọ nói:
- Lúc đó tôi say rượu chẳng nhớ gì cả.
Nghe chồng nói là say rượu đánh vợ,cợ ông ta chẳng nói chẳng rằng liền tát ông ta hai cái ù tai. Oạng quan vội nói ngay :
- Không phải tại tôi mà là người ta bảo tôi làm thế đấy.
Vợ quan liền nói:
- Ưừ, kẻ bày mưu đáng ghét thật. Còn ông, làm quan mà tai mỏng như vậy thì cũng đáng đánh lắm rồi.
 NóI NGƯợC
Có một cậu thanh niên chuyên môn nói ngược. Một lần, anh ta cưỡi ngựa đến một nhà một người bà con để kiếm rượu uống. Chủ nhà là một người già nói :
- Rượu thì tao có đấy, nhưng chẳng có gì nhắm cả.
Chàng thanh niên nói :
- Làm thịt con ngựa của tôi mà nhắm.
Người già hỏi:
- Thịt ngựa đi, mày cưỡi gì?
Chàng thanh niên chỉ con gà đang đi ngoài sân:
- Cưỡi nó.
Chủ nhà nói :
- Con gà của tao đó, có thể thịt được đấy, nhưng chẳng cỏ củi để đun nấu nó.
Chàng thanh niên nói:
- Ôố dễ thôi, lấy quần áo của tôi mà đun nấu.
Chủ nhà lại hỏi:
- Thế mày mặc cái gì?
Chàng thanh niên chỉ hàng rào của người bà con rồi nói:
- Đấy, mặc cái ấy.
TRÔNG COI Hố Xí
Ngày trước, có một người cực kỳ tham lam vơ váo, thượng vàng hạ cám đều tìm kiếm chác được có phần mới nghe. Rất nhiều người bị mất, bị thiệt với anh ta rồi.
Một hôm, một ngườibạn của anh ta cố ý diễu cợt:
- Những việc anh làm điều ngang trái, tham lam vơ vá, rồi sẽ có ngày anh ta trông coi hố xí công cộng, xem anh có còn vơ váo được gì không.
Anh trả lời:
- Nếu chúng cử tôi ra trông coi hố xí công cộng thì tôi sẽ có cách khác ngay. Nếu là người có tiền, lúc cần vào hố xí để "xả cặm" thì tôi giả bộ cấm giữ ngăn chận. Tất nhiên người đó phải hối lộ tôi để được giải quyết ngay, chứ để trong bụng lâu khó chịu lắm. Người có tiền mà mà chưa muốn vào hố xí, thì tôi này ép dồn dục làm cho họ chặt lưỡi chi ra ít tiền cho tôi là xong.
- Nói xong anh ta cười ha hả, hở ra cái mồm rộng hoác đầy những cái răng bịt vàng.
 BảY BA - TáM BốN
Một người chủ nhà có tính keo kiệt mời khách uống rượu. Lúc gần bưng mâm lên, anh ta dặn người bồi bếp.
- Trong bữa rượu hôm nay, tao lấy hiệu lệnh bằng cách gõ xuống mặt bàn. Hể nghe tao gõ mặt bàn thì mới tiếp rượu, không được tự ý lãng phí rượu đấy nhé.
Lời nói đó chẳng may để cho người khách nghe dược. Trong bữa rượu, khách cố ý hỏi :
- Bà cụ thân sinh ra anh năm nay thọ bao nhiêu?
Chủ nhà giàu có nhưng keo kiệt, trả lời:
- 73 .
Khách vui, vô tình gõ xuống mặt bàn mà trầm trồ :
- Chà, quý hoá, quý hoá.
Bồi bếp nghe gõ bàn vội chạy ra tiếp rượu. Chai rượu tiếp ra mới được một lát, khách lại hỏi :
- Ông cụ thân sinh ra anh năm nay thọ bao nhiêu?
Chủ nhà nói:
-84
Khách cười tươi, gõ xuống mặt bàn:
- Ai chà, hiếm có, hiếm có!
Bồi bếp nghe gõ bàn, lại xách chai rượu khác ra tiếp. Cứ như thế mấy lần, chủ nhà bực lắm, mặt đỏ bừng rồi tái xám. Đến lúc không chịu được nữa, chủ nhà đứng phắt dậy:
- 73 hay 84 mặc mẹ nó, anh không cần quan tâm đến. Làm gì mà anh uống nhiều vậy.
Cá TRONG GIếNG
Một người chủ nhà mời khách. Món cá bao giờ cũng bị cắt khúc giữa, còn cái đầu và cái đuôi ghép vào và đặt lên đĩa. Một người khách thấy lạ kỳ, cố ý hỏi:
- Cá ở đâu thế bác nhỉ?
Chủ nhà nói:
- Cá nuôi trong ao đấy mà.
Khách lắc đầu, cười mĩm :
- Không phải. Hình như cá nuôi trong giếng cho nên mình nó mới ngắn thế này.
TíNH TUổI
Một cặp vơ chồng nọ mới sinh được đứa con gái. Tập quán địa phương là dạm vợ gả chồng từ lúc còn bé, nên bà mối đến nhà dạm hỏi. Bà mối nói:
- Được đấy, đứa con trai kia năm nay mới 2 tuổi.
Bố con bé tức giận, chỉ tay vào mặt bà mối mà mắng:
- Cái đồ mối dỏm kia, mụ tính xem, con gái tôi năm nay mới 1 tuổi, thằng bé kià tuổi. Giả sử con gái tôi 10 tuổi thì thằng ấy 20 tuổi, chênh lệch như vậy thì gả thế nào được.
Mẹ con bé ngồi bên cạnh, quay sang nói với chồng:
- Sai rồi, anh tính sai bét rồi. Anh nhẩm lại xem: Con gái chúng ta năm nay 1 tuổi, thằng bé ấy 2 tuổi. Sang năm, con gái chúng ta 2 tuổi, vừa bằng thằng bé kia, sao lại không gả được.
LANG Y DạY CON
Có một ông lang băm bốc thuốc chữa bệnh, thuốc bốc lung tung, cho nên dẫn đến chết người. Người nhà nạn nhân đến trói ông lang băm nọ, khiêng về nhà mình để trị tội.
Nửờa đường, nhân khi trời tối, ông lang băm đã cởi được trói, rồi nhảy xuống sông bơi được sang bên kia, thế là thoát.
Về đến nhà, ông lang băm thấy con mình đang chúi đầu vào đọc sách. Oạng lang băm bảo con:
- Con ơi, sách thuốc học sau cũng được. Bây giờ con phải học bơi cho giỏi cái đã.
BốC PHéT
Trong kinh thành đang có cuộc tuyển chọn tướng quan, người kéo đến tụ tập xem rất đông. Đang lúc mọi người xem những người trúng tuyển, thì một người quê ở tỉnh Sơn Đông nói to:
- Các ông trúng tuyển đó đều bình thường, không có ai cao lớn tướng mạo hơn người. Làng tôi có một người vĩ đại, chân đạp đất, đầu đội nóc nhà.
- Một người quê ở tỉnh Sơn Tây nghe nói thế, vội nói ngay:
- Thế ăn thua gì, làng tôi có người chỉ ngồi dưới đất mà đầu chạm nóc nhà cơ.
Liền sau đó, một người quê ở tỉnh Thiểm Tây lên tiếng:
- Người mà hai ông nói đều không nhằm nhè gì. Làng tôi có một người, chỉ cần há miệng thì môi trên chạm nóc nhà còn môi dưới áp sát đất.
- Một người đứng bên cạnh người Thiểm Tây, tò mò hỏi ngay:
- Xin hỏi ông, thế thânhình người đó ở đâu?
Người Thiểm Tây trả lời:
Chẳng qua nghe họ bốc phét thì tôi bốc phét hơn cho vui thôi mà.
MƯA Sợ PHạT THUế
Giai đoạn lịch sử trước thời nhà Tống, có thời kỳ Ngũ Đại Thập Quốc.Khi đó có một nước tên là Nam Đường.Thuế khóa ở nước Nam Đường này rất nặng nề, người buôn bán vì thuế quá cao nên chán nản lo lắng
- Kim Lăng (nay là khu vực Nam Kinh) là kinh thành nước Nam Đường, hạn hán kéo dài, đời sống nhân dân vô cùng cực khổ.
Vua nước Nam Đường là Lý Thăng. Một lần vua mở tiệc trong vườn Bắc Uyển gọi là uý lạo các đại thần. Giữa bữa tiệc, vua Lý Thăng hỏi các đại thần:
- Sao lâu rồi không thấy kinh thành có mưa nhỉ. Một vị đại thần có tên là Thân Triều Cao, đáp:
- T hưa quốc vương, mưa không dám rơi xuống kinh thành chúng ta vì nó sợ bị phạt thuế .
Vua nghe xong bật cười, rồi sau đó ra chiêu đãi bãi bỏ những thứ thuế vô lý.
 TRAO ĐổI PHéP THUậT
Ngày trước, ở khu vực Nam Kinh có một người chuyên bán thuốc rong,trên chiếc xe thuốc của ông ta có một pho tượng. Khi bán thuốc, bao giờ ông ta cũng hỏi kỹ thuật gì, tình trạng ra sao, sau đó mới bắt thuốc.
- Khi gói thuốc viên bán, bao giờ ông ta cũng bỏ các viên thuốc vào bàn tay tượng quan âm.Ông ta nói:Nếu thuốc từ bàn tay quan âm không rơi xuống là quan âm hiển linh, thuốc uống rất tốt, có công hiệu .Cứ thế, mỗi ngày ông ta thu hàng nghìn hàng vạn tiền .
Có một anh thanh niên, đứng cả buổi xem ông ta bán thuốc mà không hiểu vì sao cả. Anh ta nghĩ :bàn tay của tượng quan âmđể nghiêng mà sao viên thuốc lại không rơi. Anh ta muốn học phép này để kiếm tiền .
Một hôm anh thanh niên kia chờ cho mọi người mua thuốc đã vãn, mời ông bán thuốc vào quán uống rượu. Aằn uống xong anh ta chẳng trả tiền gì cả, cùng ông bán thuốc ra về.Lần thứ hai, lần thứ ba cũng vậy, anh ta và ông bán thuốc ăn uống xong cứ thế ra về mà chủ quán cũng chẳng hỏi tiền mà cũng không ai chặng hai người. Người bán thuốc lấy làm lạ, muốn hỏi xem anh ta có phép thuật gì .Anh thanh niên nói:
- Một tí phép thuật làm vui lòng ông mà thôi,nếu ông đồng ý thì chúng ta trao đổi phép thuật cho nhau càng tốt chứ sao.
- Ông bán thuốc đồng ý và nói với anh thanh niên:
-Pháp thuật của tôi chẳng có gì cao siêu mà chỉ là để hòn nam châm kín trong tượng quan âm, còn viên thuốc thì có trộn bột sắc nên viên thuốc bám ở lòng bàn tay tượng quan âm mà không rơi xuống
Nghe xong ,anh thanh niên cười, nói:
-Phép thuật của tôi lại càng đơn giản hơn, chảng qua tôi bố trí trước đưa tiền cơm rượu cho chủ quán rồi và thống nhất với nhau ăn uống xong chúng tôi ra về, không ai chặng hỏi gì cả, vậy thôi!
T?N ĐầU BếP NGU DốT
Thời gian Võ Tắc Thiên làm hoàng đe, ngài nghiêm cấm việc sát sinh.Một lần,một vị sư đức đến vùng huyện Thiểm đi công cán.Lúc ăn cơm, người đầu bếp bưng lên một đĩa thịt.Sư đức kinh ngạc hỏi :
-Thịt ở đâu thế này
Đầu bếp trả lời
-Con dê bị con sói cắn chết
Vừa ăn cơm với thịt dê, sư đức vừa khen:
-Con sói này quả là dược việc
Bữa khác, đầu bếp lại bưng lên cho sư đức một đĩa cá.Sư đức hỏi:
-Cá ở đâu vậy ?
Đầu bếp trả lời :
Con sói cắn chết đấy ạ
Sư đức đập đũa xuống bàn, mắng tên đầu bếp ngu dốt ,sao mày không nói do con rái cá cắn chết
KHổNG XúC ĐốI ĐáP
Lúc Khổng Xúc 10 tuổi, theo bố đi chơi ở Lạc Dương. Khi đó, tiếng tăm của Lý Tịch rất lớn, làm đến chức quan tư mã hiệu úy. Vì thế, người tìn đến ông ta, thường là những người tài trí có phẩm hàm cao qúy hoặc là người nhà thì lính gác mới vào bẩm báo cho gặp.
Hôm ấy Khổng Xúc đến gõ cửa nhà Lý Tịch và nói với lính gác :
- Tôi là người nhà lên thăm, nhớ anh báo hộ.
Lính gác cho Khổng Xúc vào. Vừa ngồi xuống lý tịch hỏi ngay :
- Ta có họ hàng gì với cậu ?
Khổng Xúc đáp :
- Ngày xưa tổ tiên tôi và tổ tiên ông quanhệ thầy trò, cho nên tôi với ông mãi mãi vẫn là người thân thích.
Lý Tịch hỏi ngay :
- Câu có ăn tí gì không ?
Khổng Xúc nói :
- Vâng ăn một tí cũng được .
Lý tịch nói :
- Ta dạy cho câu biết lễ tiết làm khách nhé : khi chủ nhà hỏi có ăn gì không ? Thì phải từ chối đừng có tham ăn.
Khổng Xúc nói :
- Tôi dạy cho biết lễ tiết làm chủ : khi khách đến nhà thì phải lập tức chuẩn bị đồ ăn bưng ra, đừng có hỏi khách ăn hay không.
Nghe xong Lý Tịch thở dài :
Nhưng tiếc rằng ta sắp chết rồi, chẳng còn nhìn ty cậu mở mày thành đạt được.
Khổng Xúc nói :
- Ôạng còn sống lâu đấy.
Lý tịch hỏi :
- Vì sao ?
Khổng xúc nói :
- Người xưa đã nói : lới nói của người sắp chết rất có thiện chí. Lời nói của ông vừa rồi không có thiện chí.
Vừa lúc đó, có ông quan Trần Vỹ bước vào, nghe Khổng Xúc nói câu đó, ông ta nói ngay :
Người mà lúc nhỏ thông minh lớn lên chẳng ra gì đâu.
Khổng Xúc cười mỉm :
- Ôạng là người lúc nhỏ rất thông minh.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc