Ông bố mắng :
- Mày dạo này hay nói pha ngoại ngữ nhiều lắm, khéo người ta cười cho đấy con ạ, liệu mà sửa đi.
Tí trả lời:
- O.K.
- Đấy vừa dứt lời mày đã lại pha phách rồi, mày không nghĩ ra được từ nào thay thế à ?
Tí:
- Dạ có ạ, TRUST !!!

Một ả nọ chơi bời tám, chín phương gì đó, cuối cùng cũng khéo được một phương kiếm chồng. Trước ngày lên xe hoa, tự biết thân phận của mình rộng toác rồi kém duyên, lo lắm nói với mẹ: "Kiếm chồng chẳng khó, nhưng biết giữ sao đây. Xưa nay đuôi chuột ngoáy lọ mỡ nào có ra gì!"
Bà mẹ đắn đo trước sau một hồi, nói: "Con thử cách này. Kiếm một quả táo, kín đáo đặt vào cho nhỏ bớt lại..."
Quả nhiên thành công, anh và ả cùng rất là thoả mãn. Khi chồng đã ngáy o o, ả thấy quả táo trong người khó chịu quá, bèn tháo ra bỏ lên bàn. Sáng dậy không thấy đâu, hoá ra chồng không biết đã ăn mất. Hoảng quá, ả tìm mẹ kể lể sự tình.
Nghe xong, bà mẹ phá ra cười: "Ôi chao, ngày xưa bố mày còn xơi cả quả dưa hấu ấy chứ!"

Giãn việc, đội sản xuất xóm Đoài họp.
Đội trưởng phát biểu:
-....Quán triệt nghị quyết của chi bộ Đảng xóm, phát huy tinh thần làm chủ tập thể bà con xã viên ta đã bắt đầu vụ mùa tất cả các mặt đều tốt.
Đứng về phía các cụ, mặt phân, mặt tro.
Đứng về phía các bác, mặt cày , mặt bừa.
Đứng về phía đoàn thanh niên, mặt giống, mặt má.
Đứng về phía các cháu thiếu nhi, mặt trâu , mặt bò.
Đứng về phía hội phụ nữ, mặt đặt vòng, mặt tránh thai.
Đè nghị bà con vỗ tay.

Bố Tí đi thăm đồng về. Hớn hở lắm. Chui vào bếp định làm việc.
- Nỡm nào, thế mùa màng ra sao?
- Kể cũng khá. Chỗ xấu, khi gặt, thằng nào khoẻ cũng vác được vài bông.

Hội phụ nữ đến vận động chị Mười kế hoạch hoá gia đình. Chị sụt sùi:
- Em biết đông con nghèo, đói, vất vả. Nhưng em thà chịu vậy chứ nhất quyết không đặt vòng. Có hạt lép, hạt mẩy nào cứ để nhà em xạ xuống ruộng nhà mình còn hơn để chồng em đi xạ xuống ruộng nhà khác.Nhà em bảo rồi với người đặt vòng thì cũng giống như đóng đinh vào gỗ lim, chỉ cong đinh thôi chứ chẳng vui thú gì.

Một anh chàng vào FPT xin việc, giám đốc sau khi xem xong hồ sơ hỏi :
- Tại sao trong hồ sơ, cứ chỗ nào đề "nơi sinh" thì anh lại bỏ trống không điền vào ?
Anh chàng gãi đầu gãi tai một lúc rồi thỏ thẻ nói :
- Dạ, dạ...
Giám đốc nói :
- Cậu không việc gì phải giấu diếm cứ nói ra xem nào.
Chàng trai nói :
- Em nghĩ chỗ ấy anh cũng biết rồi nên em không viết ra sợ bẩn hồ sơ.

Tối hôm động phòng hoa trúc, cô dâu đóng chặt cửa, không cho chú rể vào, bảo đối được thì mới mở. Cô dâu ra câu đối:
- Hang Thiên thai, cửa đóng then cài, đóng chặt lại kẻo chàng Lưu quen lối cũ.
Thì ra cô dâu đã dùng điển "Lưu thần nhập Thiên thai", thật vô cùng gay cấn!
Chú rể cũng không phải tay vừa, dùng luôn điển "Bái Công nhà Hán dẫn quân vào cửa Hàm Cốc" chơi lại:
- Cửa Hàm Cốc, lỏng khuôn tạo hóa, mở toang ra cho ông Bái dẫn quân vào.
Tức thì cô dâu phấn chấn mở toang cửa rước chú rể vào.

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một anh đến chơi nhà bạn. Nhà anh bạn chỉ có hai phòng cách nhau cái tường gỗ. Tối đến khi đi ngủ khách nằm phòng ngoài, hai vợ chồng chủ nhà nằm phòng trong. Vừa vào giường nằm là hai vợ chồng đã bắt đầu ngay. Đang lúc cao trào bỗng nghe anh bạn chửi: "Mẹ nó, vừa mới nằm vào giường là đã chơi ngay rồi". Vợ bảo chồng: "Anh chẳng tế nhị gì cả, bạn anh chưa đi ngủ đã làm mạnh quá để anh ấy biết, ngượng chết". Chờ một lát nghĩ là anh bạn ngủ hai vợ chồng lại tiếp tục, vừa bắt đầu lại thì lại nghe anh bạn chửi: "Tưởng là hết rồi bây giờ nó lại chơi tiếp". Hai vợ chồng bàn nhau: " Trên giường có tiếng kêu, thôi xuống đất cho nó khỏi nghe thấy nó khó chịu". Xuống đất vừa mới bắt đầu một tí thì lại nghe tiếng chửi: " Mẹ nó chứ, trên giường đã chơi rồi, bây giờ xuống đất nó cũng lại chơi nữa thì chịu thế đéo nào được". Anh chồng tức quá, thế này ra là nó theo dõi mình chắc bèn vác gậy xông ra ngoài thì thấy anh bạn đang ngồi bắt kiến. Thì ra là anh bạn trên giường bị kiến đốt, xuống đất nằm cũng bị kiến đốt không ngủ được.

Chuyện sự thật ở quê tôi: Có một anh lái xe đi đường lên miền núi đâm vào một chiếc xe ngựa. Anh chàng người dân tộc vác súng kíp ra doạ bắn nếu không bồi thường. Anh lái xe bèn bảo: "Cất súng đi, vào đây lập Biên bản rồi ra Uỷ ban giải quyết ". Anh chàng kia nghe nói Biên bản, Uỷ ban hoang mang bèn ngồi chờ anh lái xe lập biên bản. Sau một hồi hí hoáy viết anh lái xe đọc Biên bản cho anh chàng kia nghe:
Ngày tháng năm , vào hồi x giờ, ngựa đi đường ngựa, xe đi đường xe, ngựa đâm phải xe, xe thì chết ngay, ngựa còn giẫy giẫy một lúc mới chết. Kết luận ngựa phải đền cho xe 3.000.000 Đ.
Anh người dân tộc nghe cũng phải vì xe nó chết ngay thật mà ngựa một lúc sau nữa mới chết, nghĩ đền 3.000.000 Đ thì bằng 2 con ngựa nên trốn luôn.

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một ông người dân tộc đem lợn con đi ra chợ bán lợn giống. Một người định mua về nuôi hỏi: "Con lợn này nó có ăn cám tốt không?". Ông ta trả lời: "Cháo nó còn không ăn nữa là cám".

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một bà người dân tộc đem con mèo đi bán. Người định mua về nuôi hỏi: "Mèo nó có vồ được nhiều chuột không?" Bà ta trả lời: " Chuột thì không biết nhưng mà gà con thì phát một phát một ớ".

Chuyện có thật ở quê tôi: Bà người dân tộc đem bán mèo, sau lần trước nói thật là mèo vồ nhiều gà con nên chẳng có ai mua. Lần này lại đem mèo ra chợ bán. Lại có người định mua về nuôi hỏi: "Mèo có vồ được nhiều chuột không ? ". Bà ta trả lời: " Mèo vồ nhiều chuột lắm đấy". Người kia đồng ý mua mèo, định trả tiền mua thì thấy bà ta nói với con mèo: "Thế là hết vồ". Người mua hỏi lại: "Vồ gì cơ?" bà ta bảo: "Vồ gà con".

Trở trời, tôi nhức đầu quá phải nghỉ làm buổi chiều. Về nhà, tôi bảo vợ: "Em này, nếu có điện thoại, bảo anh đi vắng," sau đó tôi leo lên giường ngủ.
Vừa chợp mắt, nghe thấy vợ trả lời điện thoại: "...không,... anh ấy đang ở nhà...", tôi mở mắt bực bội gắt: "Đã bảo là đi vắng cơ mà!"
"Nhưng đây không phải điện của anh," vợ tôi trả lời.

Thiếu nữ nọ tảo hôn lấy chồng vào tuổi vị thành niên. Lo lắng cho con gái vào đêm tân hôn, bà mẹ cẩn thận dạy dỗ, đảm bảo con gái có thể nói được các bước để trở thành đàn bà từ A đến Z. Vẫn chưa thấy yên tâm, bà bảo: "Đêm nay, mẹ ở phòng bên cạnh. Có gì thắc mắc con nhớ ghé sang hỏi."
Nhập phòng một phút, cô gái sang hỏi mẹ: "Mẹ, anh ấy có mùi lạ lạ. Con thấy thế nào ấy."
"à, mẹ quên chưa dạy con. Đàn ông ai cũng có mùi thế. Đến khi quen rồi, lâu lâu không gần mùi ấy thì cảm thấy khó ở lắm."
Vài phút sau, cô gái lại sang hỏi: "Mẹ, anh ấy sao nặng thế. Con thấy khó chịu quá."
"à, đàn ông ai cũng nặng thế. Bao giờ quen rồi, đêm nào ngủ chỉ ôm mấy cái gối không là y như rằng trằn trọc không ngủ được."
Một lúc sau, cô gái lại sang hỏi: "Khiếp quá, anh ấy lông lá kinh lên được!"
"Gớm, sắp được làm đàn bà rồi còn làm bộ! Rồi mày còn nhiều bằng mười lần nó ấy chứ!"

Nhà nọ tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng bà mẹ luôn mồm dặn con:
- Có ai hỏi thì con cứ nói là nhà ta nghèo lắm nhé!
Vâng lời mẹ, hôm cô giáo bảo kể về gia đình mình, cậu khiêm tốn viết:
- Nhà em nghèo lắm, bố em nghèo, mẹ em nghèo, cả những người hầu hạ nhà em cũng rất nghèo...

Chú thợ mộc tên Tình. Sửa cửa bếp cho một gia đình, chị chủ là goá phụ. Cưa, đục, cắt vất vả một hồi. Xong. Cửa khít lắm. Tình lúi húi trong bếp dọn đồ nghề. Chị chủ nghiệm thu. Chẳng hiểu thế nào, khi đóng cửa, cánh cửa không tài nào mở đựoc. Nhốt hai người trong bếp. Loay hoay một lúc trong bếp vọng ra:
- Tình ơi tao đang có tang, Tình ơi tao đang có tang....Tình ơi đang có tang... tình ơi có tang.... tình ơi tang....tình tang ..tình tangtình tangtình tang...................

Anh bộ đội ở tuổi ngoại tứ tuần. Nghỉ phép một tuần về quê cưới vợ. Trả phép lên đơn vị, cả tiểu đội xúm vào hỏi:
- Thế nào? Ra làm sao? Kể anh em nghe.
Anh giai ôm mặt khóc hu hu:
- ôi sướng lắm!!! Biết thế tao cưới từ khi 17 tuổi.

Bố đi làm về thấy Little Johnny (Vova của tây) đang đóng đinh xuống đất. "Tại sao con lại đóng đinh xuống đất?" bố tò mò hỏi.
Johnny chìa cho bố xem một chiếc lọ thí nghiệm, nói: "Đây không phải là đinh. Con thử điều chế một ít thuốc cải tử hoàn sinh theo cuốn sách cũ trong tủ. Đây là thí nghiệm trên một con giun đã chết. Con giun không sống lại được nhưng không hiểu sao nó lại trở nên rất cứng."
"Con cho bố lọ thuốc với công thức điều chế, bố sẽ mua cho con một Toyota."
Hôm sau đi học về, Johnny thấy một chiếc Mecedes mới cứng trước cửa. Nó lạ quá hỏi bố. Bố trả lời: "Chiếc Toyota bố mua cho con để trong ga-ra. Còn chiếc Mecedes trước cửa là mẹ tặng con đấy."

Ivan là một tay chơi. Trẻ mềm xương, già ngọt thịt, nhớn bùi, bé mềm, múc tất.
Tay chơi tài tới mức: anh em mà múc xong chỉ cần đưa hắn mấy sợi lông, hắn chỉ ngửi là đọc hồ sơ vanh vách. Lena, sinh viên năm thứ hai, khoa văn, đại học tổng hợp. Gianna, sinh viên năm thứ tư, khoa tiêng Pháp , đại học sư phạm. Natasa, công nhân, nhà mây dệt " Tiến lên CNCS"........Lần nào hắn cũng trả lời đúng. Anh em bực lắm. Toàn xời sau. Qua tay hắn rồi. Sau buổi lao động ở nông trường Valođia xin luôn của chị Bò mấy sợi. Buổi tối ở ký túc anh em quây lại tán gẫu. Như mọi lần tay chơi vênh vênh, khinh khỉnh, ra cái dáng cả lũ mày chẳng đáng nhặt vỏ cát tút. Hắn ngửi, 1 lần, 2 lần,.... Hắn hít, đăm chiêu, rồi lại gửi, lại hít....Cuối cùng hắn thốt lên:
- Xin anh em ba ngày sẽ có trả lời.

Cô giáo giảng đến học thuyết Đác-Uyn. Để bài giảng thêm sinh động, cô hỏi.
Cô giáo: Em nào cho ví dụ về sự sinh tồn?
Một em: Thưa cô gà mái nhà em đẻ trứng.
Cô giáo: Rất tốt.
Em khác: Năm ngoái mẹ em sinh em bé.
Cô giáo: Ví dụ rất sinh động.
Johnny: A-li-ba-ba đánh nhau với bốn mươi tên cướp.
Cô giáo: Ô, thế là thế nào? Em hãy giải thích.
Johnny: Hôm qua em xem phim, đến đoạn đánh nhau, mỗi lần A-li-ba-ba hạ thủ được một tên cướp, anh nói 'fuck you'.

Thấy Johnny lang thang ngoài hành lang, thầy hiệu trưởng hỏi.
-Tại sao mặt mũi em lại thâm tím thế này?
-Cô giáo tát em một cái và đuổi em ra đây.
-Tại sao?
-Tại vì em chỉ vào mấy bộ phận trên người cô giáo và hỏi 'Cô bán những cái này giá bao nhiêu?'
-Chết chửa! Sao em lại nghĩ rằng cô định bán chúng?
-Bố em thường dạy rằng 'Phụ nữ mặc áo bó trái đào hay váy cộc hấp hé không ngoài mục đích quảng cáo.'

 

Một hôm cô giáo phát hiện Johnny hay chui vào một góc khuất và làm gì đó. Cô rình và thấy Johnny trần như nhộng, lấy tay xoa xuýt khắp người, thậm chí cả vào chỗ kín, miệng không ngớt rên lên, thỉnh thoảng lại thở dài nói 'Ta cần một chiếc ô-tô.'
Lạ quá, cô hỏi, "Johnny, em làm gì thế?"
"Thưa cô," Johnny trả lời, "em đang làm phép thuật để có được một chiếc ô-tô."
"Phép thuật gì lạ vậy?" cô giáo thắc mắc.
"Bố mẹ em ly dị một thời gian, em tình cờ thấy mẹ em làm thế mấy lần trong phòng riêng, nói 'Ta cần một thằng đàn ông'. Không lâu sau em thấy mẹ em kiếm được một chú cũng không đến nỗi nào."

Hai bợm nhậu sau một thời gian ngắn ngủi cỡ khoảng 5 giờ đồng hồ ngồi bia ôm khi túi thủng thì đứng lên , một bợm cao giọng: Thôi bây giờ về nhà tớ có chai rượu ta nhậu nốt. Bợm kia hỏi lại : Chắc không ? Sao lại không ! Cứ đi rồi khắc biết !
Về đến nhà cả hai cùng đấm cửa nhưng chẳng có ai ra mở cả liền đẩy cửa bước vào
Bợm chủ nhà bước lại bàn vồ lấy chai X.O mặt mừng rỡ .
Bợm kia nheo nheo dụi mắt một hồi rồi thì thào vào tai bạn:
"Này hình như thằng cha nằm trên giường với vợ cậu không phải là cậu?"
"Biết rồi ! Cậu có biết chai rượu này của ai mang đến không?"
?!?!?!

Tốt nghiệp trường sỹ quan, Tom được cử đến một trại lính giữa sa mạc. Không chỉ thiếu nước tắm giặt mà còn thiếu nhiều thứ khác vì ở đây cách xa vùng dân cư. Thấy có mấy con lạc đà hôi hám trong trại, Tom hỏi Mike, một chú lính đồng niên, "Trại lính cần lạc đà làm gì?"
"Để thỉnh thoảng giải quyết một số nhu cầu cá nhân."
Nghe cũng có lý. Một tháng sau, thấy người mình có mùi lạc đà nặng quá, Tom hỏi Mike, "Này, làm kiểu gì mà người không bị lây mùi?"
Nghĩ một lúc Mike phá ra cười, "Mày nhầm rồi, ý tao muốn nói là thỉnh thoảng cưỡi lạc đà ra quán queen bee ngoài thị trấn ấy chứ!"

Một thanh niên trắng trẻo, sáng sủa, tính lông bông, rất thích phiêu lưu. Cậu tìm cách xin lên làm việc trên một chiếc tàu chiến. Thuyền trưởng dẫn cậu đi lại xung quanh, chỉ từng chỗ, cậu có vẻ hài lòng lắm. Được một lúc, thuyền trưởng hỏi:
- Tao thấy mày vẫn có vẻ không hài lòng, thôi được.
Nói rồi dẫn cậu ra một góc tàu, chỉ ra một buồng nhỏ, rất kín đáo.
Trong buồng chỉ có một cái thùng to, có một cái lỗ.
- Mày cứ thử đi, rồi nói lại tao nghe.
Cậu cũng hì hục thử, rồi sướng quá, ra nói với thuyền trưởng:
- Tôi đồng ý, nhưng liệu có thể vào đây thường xuyên được không?
- Tất cả các ngày trong tuần, nhưng trừ thứ 2.
- Tại sao vậy?
- Vì thứ 2 đến phiên mày chui vào thùng.

Một anh chết đi, xuống địa ngục. Diêm vương bảo:
- Xét thấy mày khi sống có làm 1, 2 việc không đến nỗi xấu lắm, cũng có thể được hưởng 1 cái gì đó. Thôi thì cho mày chọn chỗ ở dưới địa ngục này vậy.
Nói rồi sai 2 quỉ satan dẫn đi xem mọi chỗ. Thôi thì máu chảy, đầu rơi, tiếng kêu khóc rầm rĩ, không đâu là vui vẻ để có thể chọn cả.
Chợt đến một chỗ, thấy một bọn lố nhố, ngồi vắt vẻo trên một bể phân, hút thuốc, phả khói, chân tay đung đưa, nói chuyện với nhau vui vẻ lắm. Anh nghĩ "Chỗ này có lẽ là tốt nhất rồi đây", đoạn quyết định:
- Cho tao ở đây thôi.
Rồi co chân, nhảy lên bể, định rút thuốc ra hút. Bỗng nghe tiếng quát:
- Hết giờ nghỉ giải lao rồi, lặn!

Chuyện có thật ở quê tôi: Anh bạn tôi có một cô người yêu rất xinh đẹp, hai người thề non chỉ biển thề suốt đời sống chung, khi nào chết cũng chết chung, anh không lấy được em thì anh chết, mà em không lấy được anh thì em cũng chết. Thề sao được vậy, chẳng biết vì thấy điều gì mà gia đình anh chàng không đồng ý cho hai người lấy nhau. Một hôm khi không có ai ở nhà anh chàng bèn gọi người yêu lại và bảo: "Em ơi, gia đình anh ngăn cản không cho chúng mình lấy nhau. Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn. Thôi thì hôm nay chúng ta vui vầy với nhau một lần cuối, rồi anh đã chuẩn bị thuốc độc đây rồi chúng ta cùng đi sang thế giới bên kia hẹn sẽ sống chung ở kiếp khác." Sau khi vui vầy, anh chàng cầm bát nước gì đen đen uống một nửa bát, đưa nửa còn lại cho người yêu rồi lăn ra giẫy giụa một giây rồi nằm bất động. Cô gái nhìn bát thuốc độc, nhìn người yêu rồi vụt chạy ra ngõ. Liền đó anh chàng nhỏm dậy gọi với theo: " Em ơi, bát bảo lường xà anh cho thêm nhiều đường ngọt lắm, uống đi rồi hãy về. Mà em còn quên túi và dép đây này".

Chuyện có thật ở quê tôi: Một anh chồng gọi điện thoại về cho vợ báo sẽ đi làm về muộn, dặn vợ ăn cơm trước. Vợ nghe điện thoại xong bảo anh chàng nằm bên cạnh: "Anh cứ yên tâm ở đây ăn cơm xong hãy về, chồng em gọi điện thoại về báo là đang đi uống rượu mừng sinh nhật anh bạn cùng cơ quan sẽ về rất muộn. Hắn ta nói là đang đi cùng với anh đấy".

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một anh chàng người Mèo (H' Mông) đi xuống miền xuôi công tác đã lâu song vẫn giữ được cái lý của người Mèo. Một hôm anh ta đi xe máy đâm phải một người. Kẻ bị đâm xe vừa ngồi dậy chưa kịp định thần đã bị anh chàng mắng: "Mày không đứng đấy thì tao đâm vào ai".

Chuyện có thật ở quê tôi: Toà án huyện xử tiếp vụ hiếp dâm thứ hai sau vụ trước. Người bị hại đang kể trước toà: "Tôi đi rừng về, nằm nghỉ trên giường thì nó chăn trâu qua, nó nhìn thấy tôi qua cửa sổ, nó đi xuống. Tôi đoán là nó làm gì rồi nhưng tôi cứ để im xem sao. Khi nó đẩy cửa vào nhà thì tôi biết chắc rồi nhưng tôi để bắt quả tang. Thế rồi phạch một cái đầy đầy đầy. Lúc tôi mở mắt ra nó đã đi mất rồi".

Chuyện có thật ở quê tôi: Có hai anh chàng vẫy xe ô tô đi nhờ không được nhìn thấy xe phụt khói ra đằng sau bèn quay lại bảo nhau: "Nó không cho ta đi nhờ ta sẽ không nói cho nó biết là xe nó cháy rồi, khói phụt ra kia kìa".

Vị vua nọ trước khi ra chiến trường liền khóa hoàng hậu lại và nói:
- Đây là chiếc chìa khóa đức hạnh. Ta sẽ chỉ giao nó cho người nào tin cẩn nhất.
Sau một hồi mông lung suy nghĩ, vua quyết định giao cho một vị quan cận thần nổi tiếng là trung quân ái quốc và yên tâm xuất binh. Chỉ vừa đi được vài dặm, bỗng có tiếng vó ngựa hối hả sau lưng, thì ra là vị quan cận thần nọ:
- Thưa bệ hạ, ngài đã giao nhầm chìa khóa cho thần.

2 người đàn bà nói chuyện với nhau
Người này nói: Tôi đã nói với chị đừng nói với chị ấy những chuyện mà tôi đã nói với chị
Người kia nói: Chị ấy đã nói với tôi đừng nói với chị những chuyện mà chị ấy nói với tôi.
Người này trả lời: Thế thì chị cũng đừng nói với chị ấy những chuyện mà chị ấy đã nói với tôi.....
...?..?..?..

Một anh chàng không may bị liệt cái " ấy ". Anh ta đã chạy chữa khắp nơi mà không khỏi. Sau có người mách cứ thử đi xem phim "tươi mát" của Mỹ xem sao. Thôi thì cũng thử xem. Thế là anh ta vào một rạp chiếu phim cấm trẻ em dưới 16 tuổi. Đang xem nửa chừng anh liền thò tay xuống để kiểm tra. Bỗng anh thấy dường như căn bệnh oái oăm của mình đã khỏi. Thế là anh ta sướng quá hét đứng lên hét:
- Nền văn hoá Mỹ muôn năm !
Bỗng người đàn ông ngồi cạnh vỗ vai anh và ôn tồn nói:
- Tôi yêu cầu anh hai việc. Thứ nhất là anh trật tự cho. Và thứ hai là anh bỏ ngay cái tay ra khỏi quần tôi !

Một lần không ngủ được, tôi vô tình nghe câu chuyện nhà hàng xóm, một cặp vợ chồng tuy chẳng còn son, nhưng cũng chửa chót già.
Đầu tiên là tiếng chị vợ:
Vai năm tấc rộng để làm chi
Suốt ngày ăn no chỉ ngủ khì
Anh ơi tỉnh dậy chiều em tý
Đi...
Tiếng anh chồng ngái ngủ:
Suốt ngày bận bịu chuyện đề tài
Đau cả xương sườn mỏi cả vai
Chuyện ấy em ơi xin để lại
Mai...
Và tiếng cô vợ chì chiết:
Đã hẹn hôm nay lại ngày mai
Bỏ cả vợ con chỉ đề tài
Đã thế từ nay em cho biết
Bye...
Ông chồng tức quá đáp lời:
Nằm chung mới khó chịu làm sao
Mình muốn ngủ yên vợ cứ gào
Muốn sướng thì ông đây cho sướng
Nào...

 

Nhân chuyện Con chó làm gì khi nó đứng trên 3 chân?
xin kể một chuyện với chủ đề: Trở về cội nguồn

Thưở còn hồng hoang, chân là một thứ quý hiếm, các loài vật nói chung chỉ có một chân, chó thì có 3 chân, thậm chí Eva sinh sau đẻ muộn còn không có chân nào. Riêng có bò, nhờ có dòng sữa ngọt ngào, được Thượng đế cho hẳn 8 chân

Một hôm bò gặp vịt, vịt kêu ca: tôi chỉ có 1 chân thật là bất tiện, anh lại có nhiều thế kia, hay là anh nhường bớt cho tôi 1 chân. Bò thương tình, để lại cho vịt 1 chân. Từ đó vịt có 2 chân, tuy nhiên mỗi khi ngủ, theo bản năng cội nguồn vịt lại co 1 chân lên.

Hôm khác bò gặp chó, chó kêu: tôi chỉ có 3 chân thật là bất tiện, anh lại có nhiều thế kia, hay là anh nhường bớt cho tôi 1 chân. Bò thương tình, để lại cho chó 1 chân. Từ đó chó có 4 chân, tuy nhiên mỗi khi đi đái, theo bản năng cội nguồn chó lại co chân đó lên.

Tiếng lành đồn xa Eva cũng mò đến bò để xin chân. Xúc cảm trước thân hình tuyệt vời của Eva bò nhường hẳn 2 chân. Từ đó phụ nữ cũng có 2 chân như các loài khác. Tuy nhiên mỗi khi sướng lên, theo bản năng cội nguồn họ lại co cả 2 chân đó lên.

Một chàng đứng tè bậy bên vệ đường. Có cô gái đi qua không để ý, vô tình hát:
- Có chú chim non nho nhỏ...
Chàng ta quay lại cãi:
- Thế này mà còn nhỏ à ?
Cô gái tức giận mắng:
- Đồ khốn nạn !
Chàng trai lại cãi:
- Thế này mà bốn lạng à ? ít ra cũng phải nửa cân !

Cũng đôi uyên ương nọ, sau thời gian yêu nhau tha thiết nhưng gia đình can thiệp thô bạo không cho lấy nhau nên bèn rủ nhau cùng xuống suối vàng để cùng an hưởng suốt đời.
Thế này nhé - Anh chàng thoả thuận - cái giếng ở đầu làng ít người qua lại đúng 7h tối nay có mặt. Trường hợp ai đó đến sớm hơn thì hãy nhảy xuống trước rồi để lại đôi dép trên bờ giếng để làm tin.
Đúng 7h00, anh chàng đến điểm hẹn nhưng chưa thấy cô nàng đâu. Nghĩ bụng "mình trẻ như thế này mà chết thì uổng quá" bèn đặt đôi dép bên bờ giếng rồi nấp vào bụi cây.
7h05, nàng nước mắt đầm đìa đến bên bờ giếng, khi trông thấy đôi dép của chàng thì lại càng thổn thức. Nghĩ bụng "Đằng nào anh cũng tiêu rồi ", đoạn trông thấy đôi dép còn mới bèn xách đôi dép đi về. Anh chàng trong bụi rậm hô hoán rượt theo :
"Trả tao dép đây - trả tao dép đây "

Một cô gái trẻ trông có vẻ xanh xao đến tìm bác sĩ. Sau một hồi khám xét bác sĩ kết luận rằng cô ta đã có thai.
Cô gái rất ngạc nhiên:" Không thể có chuyện như vậy vì từ trước tới nay tôi chưa hề làm chuyện đó với một ai"
Sau một hồi giải thích: "Việc cô mang thai ắt là phải do đã từng chung đụng với một ai đó"
Sau một lát suy tư, cô gái hét toáng lên:" Tiên sư thằng cứu hộ, thế mà nó bảo là đó chỉ là hô hấp nhân tạo"

 

Trong một cuộc thi Hoa hậu, câu hỏi ứng xử là : Cái lồng chim và cái váy khác nhau ở chỗ nào ? á hậu cuộc thi đã trả lời: " Trong lồng có chim, còn trong váy thì không có chim ". Còn câu trả lời của Hoa hậu là : " Cái váy khác cái lồng chim ở chỗ, khi mở lồng thì chim bay ra, còn khi mở váy thì chim bay vào !"

3 tên không tặc khống chế một chiếc máy bay quốc tế chở khách. Trên máy bay có cả một chàng cao bồi Mỹ, một kiếm khách Tàu và có duy nhất một chú Việt Nam. Bọn cướp trang bị súng ống ngập răng, vẻ rất hung hãn. Mọi người sợ hãi líu ríu nộp tiền, vàng, đồ trang sức. Bỗng kiếm quang lấp loáng, người khách Tàu đã rút thanh Phi long đoạt mệnh ra xả một tên cướp làm hai mảnh. Nhưng hai tên còn lại đã lập tức xả súng tiêu diệt ngay người kiếm khách nọ. Cùng lúc chàng cao bồi Mỹ cũng rút phắt ra hai khẩu Colh to tướng nhanh như cắt vảy đạn vào hai tên nhưng cuối cùng anh cũng bị hạ sát. Lúc bấy giờ chú Việt Nam mới lừ đừ tiến lại phía bọn cướp. Chúng sững lại trong vài giây rồi nhất loạt xả tiểu liên vào người anh. Nhưng, kỳ lạ thay, chúng đã bắn hết cả băng đạn mà chú Việt Nam vẫn không hề hấn gì. Cuối cùng bọn cướp đầu hàng vì quá hoảng sợ. Sau khi hoàn hồn, mọi người xúm lại quanh chú Việt Nam nhao nhao hỏi: " Tại sao anh lại chống được đạn của chúng ? ". Chú Việt Nam thản nhiên trả lời: " Có bí quyết gì đâu ". Rồi chú cởi áo khoác ngoài ra. Thì ra ở bên trong toàn phụ tùng xe đạp, nồi áp suất các loại !

Một nhà khảo cổ học đang đi thám hiểm ở một vùng núi hẻo lánh. Bỗng ông ta trông thấy có một thổ dân đi qua, vừa đi vừa lẩm bẩm: " Mai lại có mưa to đây... ". Nhà khảo cổ rất ngạc nhiên tự nhủ: " Đúng là không thể giải thích được những hiện tượng kỳ bí của núi rừng ". Nghĩ đoạn ông ta liền đi lại phía người thố dân hỏi: " Tại sao anh lại biết ngày mai có mưa ? Người thổ dân trả lời: " à, tại lúc nãy tôi vừa nghe dự báo thời tiết mà !"

Trong một cuộc họp báo về văn hóa giữa Việt Nam và Liên Xô cũ, các đại biểu LX nói :
- Các anh rất kém văn hóa, ngoài đường còn rất nhiều người đái bậy.
Các đại biểu Việt nam kiên quyết phản đối :
- Các anh đừng bịa đặt , làm gì có chuyện đó.
Các đại biểu LX cú lắm nói :
- Được rồi, chúng tôi sẽ cử một phái đoàn sang Việt Nam vào tối mai. Nếu bắt gặp ai đái bậy chúng tôi sẽ bắn chết tại chỗ.
Phái đoàn VN đồng ý vì sợ mất mặt.
Ngay tối hôm đó, phái đoàn LX đi dạo quanh bờ hồ và bắn chết được 3 chú VN đang đái bậy.
Để trả đũa, tối hôm sau phái đoàn VN cũng đi dạo quanh quảng trường đỏ và cũng bắn chết được một chú.
Sáng hôm sau trên trang nhất báo Sự thật LX đưa tin :
Đêm hôm qua, bọn khủng bố đã bắn chết một nhân viên sứ quán VN đang làm "nhiệm vụ".

Một ông chồng trên giường hấp hối gọi vợ đến bên mình và hỏi :
- Em ơi, anh không còn sống được nữa, em hãy nói thật cho anh, trong suốt thời gian chúng mình chung sống với nhau em đã phản bội anh bao nhiêu lần?
Chị vợ không nói gì chỉ khóc nức nở.
Ông chồng lại hỏi :
- Thôi em đã không muốn nói thì hãy giải thích cho anh tại sao trong tủ của em có 3 trứng và 300 $.
Chị vợ vợ thút thít :
- Mỗi lần em phản bội anh, em lại cho vào tủ một quả trứng.
Ông chồng thở phào :
- à thế là chỉ có 3 lần thôi ư. Còn 300$ thì sao?
Chị vợ lần này khóc rất to và giải thích :
- Mỗi lần trứng nhiều quá em lại đem ra chợ bán và em đã tiết kiệm được 300$.
Nghe đến đó ông chông kêu to lên một tiếng và chút hơi thở cuối cùng.

 

Sau khi chiến tranh thế giới lần thứ 3 kết thúc , loài người bị diệt vong.Tại một khu rừng xa xôi hẻo lánh nhất,một con khỉ đực và một con khỉ cái ôm nhau và nói:
- Bây giờ chúng ta làm lại từ đầu !

Một nhà du lịch đi đến một vùng quê hẻo lánh. Ông ta gõ cửa nhà đầu tiên và gặp một cụ già dang khoẻ mạnh, quắc thước. Sau tuần trà, được biết ông cụ đã gần trăm tuổi, ông hỏi:
- Xin cụ cho biết bí quyết gì giúp cụ khoẻ mạnh như vậy ?
- Có gì đâu. Tôi chỉ thường xuyên tập võ và chẳng bao giờ uống một giọt rượu !
Nhà du lịch tự nhủ: " à thì ra bí quyết sống lâu là không uống rượu ". Đang mải nghĩ, bỗng ông ta nghe có tiếng đập cửa thình thình. Ông vội hỏi: " Cái gì vậy " ? Cụ già giải thích: " à, đó là ông cụ thân sinh ra tôi vừa đi uống rượu ở làng bên về đó mà !"

 

Trong giờ sinh vật học, thầy giáo giảng:
- Khi người ta hoạt động sinh lý, thì người ta đã tiêu hao một năng lượng đáng kể. Mỗi lần như vậy tương đương với việc xúc một tấn than...
Bỗng nhìn thấy ở cuối lớp có một học sinh đang ngáp ngắn ngáp dài, thầy giáo bực mình quát:
- Cậu kia, tối qua làm gì mà bây giờ ngồi ngáp ?
- Dạ thưa thầy tối qua em xúc 3 tấn than ạ !

Người ta thấy một cảnh rất lạ trong một doanh trại. Một anh lính đang đọc rất to một lá thư, còn anh kia hai tay bịt chặt tai anh đang đọc. Khi được hỏi vì sao làm như vậy, anh trả lời: " Đây là thư người yêu tôi gửi cho tôi. Tôi không biết chữ nên nhờ nó đọc hộ. Nhưng tôi lại không muốn cho nó nghe chuyện riêng tư của tôi, thế thôi ! "

Một người lính muốn rèn luyện tính dũng cảm cho cậu con trai lên 3 uổi, bèn bảo con trai đứng lên nóc tủ rồi nhẩy xuống. Cậu bé thấy cao quá không dám nhảy, ông bảo con:
- Con cứ nhảy xuống, bố sẽ đỡ.
- Nhỡ bố không đỡ thì đau lắm.
- Bố đẻ ra con, chẳng lẽ bố lại lừa dối con sao?
Cậu bé nghe vậy liền nhảy xuống, nhưng ông bố không đỡ, đau lắm cậu mếu máo:
- Sao bố bảo đỡ con mà không đỡ?
- Con thấy chưa, đến bố đẻ còn lừa dối con, vậy sau này con đừng tin ai.

Một anh nọ sáng sáng đi chợ hay được các bà mời mở hàng vì tốt vía.
Các bà nói:
- Anh mở hàng thì tốt lắm, không bao giờ bị ế, ngày mai anh nhớ mở hàng nhé.
Một hôm ra ngõ anh gặp một cô gái, nói chuyện một lúc anh hỏi:
- Em đã có chồng chưa?
- Em ế.
- Thế thì để anh mở hàng cho, vía anh tốt lắm.

Hiệu trưởng một trường cấp 3 nói với ông bạn:
- Tỉ lệ học sinh giỏi trường tôi năm nay gấp 10 năm ngoái !
Ông bạn tròn mắt :
- Thế cơ à ? Thế năm ngoái trường anh có bao nhiêu học sinh giỏi ?
- Không có ai cả !

Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không ?
Chàng: Không bao giờ.
Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ ?
Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu nào .
Nàng: Thế còn cờ bạc ? Chắc anh cũng có đánh chứ ?
Chàng: Không khi nào, em cũng biết đấy.
Nàng: Vậy ngoài em ra anh còn để ý đến cô nào không ?
Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy nhất em mà thôi !
Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì đó chứ ?
Chàng: à, đúng là thỉnh thoảng anh có hay nói dối .

- Anh yêu em chứ ?
- Tất nhiên, anh yêu em vô cùng, em yêu ạ !
- Vậy chúng mình cưới nhau đi anh.
- Trời ơi ! Sao em lại có cái thói quen chuyển đề tài một cách đột ngột như vậy ?

I-van là một sinh viên bảnh trai, lại khéo tán nên cô giáo Lêna rất mê. Một hôm cuối giờ học buổi tối cô rủ Ivan ở lại để tâm tình. Ivan yêu cầu tắt đèn trong lớp vì nhỡ có ai nhìn thấy. Sau một hồi tình tự âu yếm, I-van xin phép ra ngoài một lát để " giải quyết nỗi buồn ". Một lúc sau cậu ta lại quay vào tiếp tục... Một lúc sau lại thấy cậu ta xin phép ra ngoài. Cú thế đến lần thứ tư thì cô giáo phải bực mình hỏi: " Này Ivan ! Sao anh lại ra vào cứ xoành xoạch thế ? ". Cậu ta trả lời: " Thưa cô, em không phải là I-van, em là I-lich. Thằng I-van nó đang đứng bán vé ở ngoài cửa !

Truyện kể rằng :
Có một ông tuổi ngoại tứ tuần. Nhà tại một vùng đồi núi trung du. Một hôm đi xem bói, một hồi thâm trầm suy nghĩ, xin quẻ tới vài lần, thầy tướng phán rằng: "Số anh đoản thọ, chắc chắn bị trâu đâm". Ông trẻ sau khi nghe thấy thầy phán như vậy, kinh hãi quỳ mọp dưới chân thầy xin cách đẻ giải hạn. Sau một hồi ra điều suy nghĩ, khấn khứa, thầy mới rằng : " Trong vòng một tháng tới ang không được ra khỏi nhà" và dặn dò thêm một số điều nữa về chuyện cúng bái, kiêng cữ.
Ông trẻ hoang mang lo lắng bán tín bán nghi nhưng rồi vẫn cứ làm thêo điều thầy tướng căn dặn. Sau một tháng ở trong nhà, không đi ra ngoài, ông trẻ tự nhủ hôm nay là hết một tháng như vậy là cũng chẳng có gì, thầy tướng nói láo rồi. Kế đó ông đi xuống bếp định rằng đun nước tắm.. Xuống đến bếp vừa mới ngồi xuống châm lửa, bỗng ông luống cuống châm lửa vào tay, nhẩy dựng lên thì va vào cửa bếp, chiếc xừng trân hỏng lử lâu ngày treo trên bếp rơi xuống va vào đầu làm ông trẻ từ biệt cõi đời ngay tức khắc.
.......

Hai vợ chồng nhà nọ sau ngày cưới người Chồng đem về nhà hai hộp sắt rỗng mà ở trên chỉ có hai lỗ .Vợ thấy thế hỏi :
- Anh mang nó về làm gì?
-Để chứng tỏ lòng chung thuỷ của Anh và Em
-ồ em không hiểu
-Đơn giản thôi nếu mỗi lần Anh đi ngoại tình về Anh sễ bỏ vào đó một hạt đỗ ,còn nếu Em đi ngoại tình về thì Em cũng bỏ vào đó một hạt đỗ.
Và họ đã thực hiện như vậy sau nhiều năm .Cho đến một ngày vì ốm nặng người Chồng đến lúc lâm nguy nói với vợ.
-Em hãy đem cả hai hộp sắt ra đây và hãy đếm xem của ai nhiều hơn
-Người vợ sau khi đem ra và đếm thì thấy của chồng nhiều hơn.
-Người chồng rất đau khổ nói với vợ : Anh rất buồn vì đã ngoại tình nhiều trước khi chết Anh thành thật xin Em tha thứ
-Người vợ thấy vật liền nói : không Em mới là người có lỗi, vì biết Anh thích ăn cháo đỗ nên mấy hôm vừa qua Em không kịp nên đã lấy một ít đỗ trong hộp của mình ra để nấu cho anh ăn.
Trời?????

Một huấn luyện viên nói với một vận động viên nhảy dù vừa bị rơi xuống đất mà không kịp mở dù:
- Tôi đã dặn anh là đếm đến 10 thì thả dù ra cơ mà ?
- Dạ nhưng em...em...em mới... mới đếm đế...đến b...b...ba !

Một nhóm trẻ đang dạo chơi trong công viên . Chúng thấy cảnh một đôi nam nữ đang tình tự.
Một cậu békhoảng 7 tuổi la lên : " Ô kìa, hai người đang vật nhau "
Đứa bé thứ hai cỡ 9 tuổi bảo: " Không! Họ đang âu yếm nhau đó"
Cô bé lớn hơn một chút, bỉm môi nhận xét:" Chúng làm tình chưa thành thạo"

Bạn đă bao giờ so sánh giữa hoa hậu và lốp xe đạp chưa.
Lốp xe đạp thì người ta bơm rồi mới cưỡi.
Còn hoa hậu thì ngược lại: Người ta cưỡi sau đó mới bơm.

Vào một đêm trăng thanh gió mát, một đôi vợ chồng trẻ ngồi thủ thỉ về chuyện ấy.
Anh chồng trêu vợ: " Em chưa biết đó, ở Mỹ mỗi lần nam nữ quan hệ với chàng trai bao giờ cũng được cô gái boa USD 20,000. " Anh mà có tiền , anh sẽ bay ngay sang Mỹ "
Cô gái liền đáp ngay:" Nếu mà được như vậy thì em cũng phải sang Mỹ sống "
Anh chồng lấy làm ngạc nhiên: " Thế em sang bên đó làm gì"
Em sang đó để chứng kiến : " Anh sống thế nào với USD40,000 trong vòng một tháng"

Chồng đèo vợ đi xe máy. Vợ ca thán:
- Giá như xe của anh có thêm 2 bánh nữa thì có phải nhà mình có ô-tô không?
Chồng thản nhiên:
- Giá như em có thêm 2 cái ti nữa thì nhà mình được hẳn con bò sữa.

Một người đàn ông hói đầu ngồi vào ghế của một mỹ viện.
Cô bé làm đầu hỏi: "Thưa ông cần làm gì ạ ?"
Người đàn ông trả lời : " Tôi muốn cấy tóc, nhưng tôi không chịu được đau đớn, nếu cô làm đầu tôi có tóc dài như tóc của cô thì tôi trả cho cô 5000 đô la".
Rất nhanh cô bé làm đầu cắt trọc đầu mình.

Trong một góc tối của công viên,cô gái quyết liệt đẩy chàng trai ra .Chàng trai ngạc nhiên hỏi :
- Em sao thế ?
- Thì ...từ từ đã,"cơm không ăn thì gạo còn đó"...
- Chắc gì đã còn,thời nay chuột nhiều vô kể ...

Ba anh chàng ngồi trước một phòng giải phẫu tư nhân nói chuyện với nhau:
- Của cậu thế nào mà phải đến đây ?
- Của tớ nhỏ quá, định thay cái khác. Còn cậu ?
- Của tớ dài quá, những 30 phân. Đến phải cắt bớt đi thôi !
Sau đó anh ta quay sang anh thứ ba nãy giờ vẫn im lặng:
- Còn của cậu thế nào ?
- Của em 10 phân ... Anh ta mếu máo.
Hai anh kia ngạc nhiên :
- 10 phân thì bình thường, cần quái gì phải đến đây ?
Anh chàng oà lên khóc nức nở:
- Nhưng mà của em là 10 phân bề ngang !

Một người đàn ông ăn chơi người Italia không sánh bằng một người hào hoa phong nhã của Salermo. Một tổ chức mới được gọi là " Những người đàn ông lịch sự" ổ thành phố phía Nam nước ý cung cấp những người hộ tống lịch sự cho các nữ khách du lịch để đè phòng gặp phải những tên dâm đãng ở địa phương. Những người đàn ông này làm công việc cử những người hướng dẫn miễn phí đến các tháng cảnh như Pompeii và Capri - chỉ để thực tập tiếng Anh của họ và mở mang ngành du lịch, không phải để yêu đương lãng mạn.

Chủ tịch công ty nói: "những người đàn ông thanh lịch của chúng tôi không làm những việc như thế." Cho đến nay, có khoảng 80 phụ nữ đã thủ dịch vụ này trong tháng 7 đã đánh giá những người hộ tống theo mức thang từ 1 đến 10. "Cho đến nay - ông chủ tịch nói tiếp - con số thấp nhất chúng tôi có là 8".

Một người đàn ông hói đầu ngồi vào ghế của một mỹ viện.
Cô bé làm đầu hỏi: "Thưa ông cần làm gì ạ ?"
Người đàn ông trả lời : " Tôi muốn cấy tóc, nhưng tôi không chịu được đau đớn, nếu cô làm đầu tôi có tóc dài như tóc của cô thì tôi trả cho cô 5000 đô la".
Rất nhanh cô bé làm đầu cắt trọc đầu mình.

Khảo dị:
Một ông hói nặng vào một hiệu cắt tóc nói với tay thợ:
- Này anh, tóc tôi chỉ còn có ba sợi thôi, anh cắt cho tôi cẩn thận nhé !
Tay thợ hỏi:
- Vậy ông định cắt kiểu gì ?
- Mái lật !- ông ta đáp.
Tay thợ loay hoay một lúc bỗng làm rụng mất một sợi.
- Bay giờ chỉ còn hai sợi, cắt thế nào thưa ngài ?
- Rẽ ngôi giữa !
Loay hoay một lúc lại bị rụng một sợi, anh thợ lo lắm lại hỏi:
- Bây giờ lại rụng một sợi rồi thưa ngài, làm thế nào bây giờ ?
- Chải ngôi bên !- Ông ta tự tin trả lời.

Trong ô tô khách có một chú khách người Hoa. Xe đang đi bỗng chú khách người Hoa lại gần vỗ vai lái xe bảo:
- Bác tài ơi, cho ngộ lái một tí !
Anh lái xe đáp:
- Lái thế nào được mà lái ?
Chú khách im lặng, nhưng lát sau lại mon men lại gần anh lái xe:
- Dừng lại cho ngộ lái một tí thôi mà !
Anh lái xe vẫn khăng khăng từ chối. Thế là chú khách liền vạch quần tè luôn ra xe một bãi, miệng nói:
- Không dừng lại cho ngộ lái thì ngộ lái luôn ra xe . Ngộ nhịn để ngộ pể pụng à ?

Con gái đi khám bệnh về nói với bố:
- Bố ơi hôm nay con khó chịu quá, tay bác sỹ nói để quên ống nghe nên cứ áp tai vào ngực con nghe.
Ông bố mững rỡ :
- May quá con ơi nó má để quên ống tiêm thì chết con rồi con ơi.

Trong giờ học vẽ Cu Tí vẽ con ruồi cạnh một cái đinh trên bàn. Cô giáo tưởng con ruồi thật đập tay vào cái đinh. Cô giáo tức giận mời phụ huynh đến trường.
Hôm sau bố Cu Tí đến trường, mặc váy người quấn đầy băng, mặt sưng húp, cô giáo phàn nàn, Bố cu Tí nói ngay :
Thế còn là nhẹ đấy, hôm qua tôi đi làm về lúc nhá nhem nó vẽ mẹ nó lên tường không còn mảnh áo nên tôi mới thế này đây

Nadia nói với mẹ :
- Mẹ ơi Thằng Ivan xui con trèo lên cây rồi nó cho con kẹo.
- Thằng đểu con ơi nó xui con trèo lên để nó nhìn cái ... của đấy con ơi
- Không mẹ ạ con đã cởi nó ra rồi mới trèo lên cơ

Một chàng trai tới nhà người yêu chơi. Thấy ông nhạc vót tăm bị chảy máu tay, anh ta nói:
- Không sao đâu bác ạ, chó liền da, gà liền xương mà

(Một chuyện khác cũng tương tự.)
Khi từ nhà người yêu ra, anh ta bị con chó xồ ra sủa. Tức lắm anh ta bèn nhặt hòn gạch bên hè giơ lên dọa lại con chó :
- Cắn đi ! Tao thách cả nhà mày xông vào cắn tao.

Một anh đến nhà người yêu chơi, khi về bỏ quên bật lửa. Về đến nhà nhớ ra vội vàng quay lại. Bố người yêu đưa chiếc bật lửa cho, anh ta cầm lấy nói: " Dạ, cháu xin. May quá, tí mất ! ".

Một anh khoe với bố của bạn gái:
- Hôm qua cháu vừa đánh nhau với một thằng, già như bác !

Một anh đến nhà bạn gái, thấy mẹ bạn đang quét nhà, anh chạy lại:
- Bác để cháu quét cho.
- Nhà tôi tôi quét, anh không phải giúp.
Anh chàng bèn ra bàn nước, rót một chén nói với bố cô bạn:
- Cháu mời bác uống nước ạ.
- Nước tôi tôi uống, anh không phải mời.
Anh chàng hoảng quá bèn rút bao thuốc ra vớt vát:
- Bác xơi điếu thuốc cho thơm miệng ạ.
- A ! Dễ thường anh bảo không có thuốc của anh thì miệng tôi thối chắc ?

Đại đội trưởng phê bình Trung đội 2 :
- Tuần này vệ sinh còn rất bẩn, cứ ngớt cái mồm tôi ra là hố xí lại đầy,

Một chàng trai si mê 1 cô gái, cuối cùng cô gái đi lấy chồng, chàng trai buồn nhưng chưa hết hy vọng gửi tặng cô gái bài thơ :
Thôi thì anh gửi tiền mừng
Khi nào li dị nhớ đừng quên anh

Cha xứ đi công du sang vùng khác, vào quán ăn gọi toàn thịt cá. Hôm đó là ngày Thứ Sáu.
Các giáo dân ngồi trong quán nhìn thấy sợ lắm. Một anh bạo gan đến hỏi :
- Thưa Cha, chỗ chúng con Cha bề trên không cho chúng con ăn thịt cá vào ngày Thứ Sáu đâu ạ
- Thì ta cũng không cho ăn. Muốn ăn thì mua lấy mà ăn.

Đồn trưởng hỏi trực ban :
- Này đồng chí. Cái xe đạp tang vật của vụ trộm sáng nay đâu rồi.
- Báo cáo anh. Sáng nay em đã mượn tạm đi điều tra vụ án đó, ngoảnh đi ngoảnh lại đã bị bọn trộm lấy rồi ạ.

Vào một ngày cuối năm có một anh anh lính và một sĩ quan đang trên tầu lên đơn vị. Đến giữa đường Anh sĩ quan muốn đi đại tiện liền chạy vào WC Anh lính ngồi một mình buồn quá liền tiến tới gần WC và nói:
- Tết này thủ trưởng ăn tết ở đây à ?
Đang trong cơn bí anh sĩ quan liền trả lời ngay :
- ừ anh ăn tết ở đây.
Anh lính cười
Sĩ quan ...............................?

 

Chồng cùng vợ vào thăm phòng triển lãm gồm toàn loại tranh theo trường phái phục hưng. Đến bức tranh khỏa thân vẽ một cô gái tuyệt trần có điểm một chiếc lá xinh xắn nơi kín đáo, anh ta cứ lán lại xem chừng say mê lắm. Cô vợ sốt ruột quá sẵng giọng:
- Bộ anh còn chờ chiếc lá kia rụng xuống hay sao ?

 

Một anh chàng có một cái mũi đẹp, ra ngoài đường được mọi người khen ngợi.
Vốn tính khiêm tốn, anh này trả lời:
- Nhìn ngoài thì vậy, nhưng bên trong chỉ toàn nước mũi thôi các bác ạ!

Một cô ở gái bị ốm, bà chủ gọi thầy thuốc đến bắt mạch kê đơn.
Cô này thấy thầy đạo mạo quá bèn nói nhún:
- Loại phụ nữ như tôi làm gì có mạch mà bắt.

Nhà ông Quang mở tiệc mừng nhà mới. Khách khứa khen nhà đẹp, vợ ông Quang chạy ra bảo:
- Các bác quá khen. Mình nhà em thì không làm được thế này. Đây cũng là nhờ có bà con láng giềng giúp đỡ.
Ông Sơn nghe vậy liền về nhà bảo vợ:
-Chị ấy khéo thật, ăn nói thật được lòng mọi người.
Đến lượt ông Sơn mở tiệc mừng con trai đầy tháng, thấy mọi người khen cậu con khoẻ đẹp, vợ ông Sơn liền chạy từ trong phòng ra nói:
- Các bác quá khen, mình nhà em thì cũng không làm được thế này đâu. May cũng nhờ có các cậu thanh niên láng giềng giúp đỡ đấy ạ!

Cương tính mạnh dạn, ngay thẳng. Một lần cậu đề đạt với một người đàn ông:
- Cháu muốn lấy con gái bác làm vợ!
Người đàn ông trợn mắt:
- Anh đã gặp vợ tôi chưa?
- Tuy chưa gặp vợ bác nhưng cháu nghĩ cháu vẫn thích con gái bác hơn - Cương trả lời nhã nhặn.

C. rất thích tranh luận khoa học, giờ ăn trưa, sang chuồng Hạ, đố:
- Trái đất hình gì?!
- Thế mà cũng hỏi, Hạ nói, hình tròn.
- Ai bảo cậu nó tròn?
- Không tròn thì cũng gần tròn

Một hôm, tờ báo Pháp danh giá nọ muốn tìm ra "người thẳng thắn và lịch sự nhất" trong số các độc giả của mình. Họ bèn ra đề thi như sau: "Giả sử bạn đang ngồi trong nhà hàng với bạn gái của mình, bỗng dưng bạn (xin lỗi) mót tiểu. Vậy bạn sẽ xin phép đi vệ sinh như thế nào?".
Giải "người thẳng thắn và lịch sự nhất " được trao cho một bạn đọc có lời xin phép như sau: "Xin lỗi bà, tôi phải ra ngoài giúp người bạn nhỏ của tôi một chút, mà người bạn đó tôi sẽ giới thiệu với bà sau".

Trong một cuộc thi xem ai là người lịch sự nhất, giám khảo yêu cầu các thí sinh kể lại những hành động lịch sự của mình.
Thí sinh thứ nhất trả lời:
Ai cũng biết, ngáp mà không che miệng là mất lịch sự. Tôi đã rèn luyện thói quen này đến mức, hiện nay, khi ngủ, chùm chăn kín đầu, tôi cũng che miệng khi ngáp.
Thí sinh thứ hai trả lời:
Lịch sự thế cũng chưa bằng tôi. Ai cũng biết, người lịch sự là phải biết chấp hành luật lệ công cộng. Một đêm kia trời mưa, tôi có việc phải đến bệnh viện thăm vợ đẻ. Khi đi đến ngã tư NTMT và NKKH gặp đèn đỏ. Dù đường vắng chẳng có ai, tôi cũng dừng lại chờ. Không ngờ, hệ thống điều khiển bị hỏng, tôi đứng đợi rất lâu mà đèn vẫn đỏ. Khi có đèn xanh, tôi vội phóng ngay đến bệnh viện thì được thông báo là vợ tôi đã đẻ xong và hai mẹ con đã đi về nhà.
Thí sinh thứ ba trả lời:
Hai anh lịch sự thế cũng chưa bằng tôi. Ai cũng biết, người lịch sự khi làm phiền bất cứ ai dù ít hay nhiều trong tình huống nào cũng phải xin lỗi. Hồi còn chiến tranh biên giới chống bọn bành trướng Trung quốc, một lần tôi đang phục kích thì gặp một tên bành trướng dẫn xác tới. Tôi vùng dậy bất ngờ dí súng vào ngực hắn, nói vội một câu "xin lỗi mày" để nó biết tôi là người lịch sự rồi mới bóp cò.
Ban giám khảo đều nhất trí công nhận: Lịch sự đến thế là cùng.

Này cậu làm thế nào mà trong năm năm trời có được một sản nghiệp đàng hoàng như thế này ?
Tớ liên kết với một nhà kinh doanh có nhiều vốn .
Tỷ lệ đóng góp ra sao ?
Anh ta đóng góp vốn còn tớ có bề dày kinh nghiệm .
Kết quả của mối liên kết này ra sao ?
Như cậu thấy đấy. Tớ thì có tiền còn anh ta thì đã có kinh nghiệm .

 

Một công ty làm ăn thua lỗ,anh giám đốc quyết định sa thải bớt một số nhân viên để cải tổ lại bộ máy làm việc của công ty. Anh ta bàn với vợ :
- Này em, nếu em chịu khó nấu ăn được tàm tạm cho nhân viên thì anh có thể cho bà cấp dưỡng nghỉ việc.
Bà vợ gật đầu đồng ý và nói với chồng:
- Nếu anh chịu khó đêm đêm ngủ với em thì ta có thể cho cậu lái xe nghỉ việc.

Một anh lính sau khi uống rượu say thì gặp đại đội trưởng :
- Này, đồng chí, uống rượu rất nguy hiểm cho sức khoẻ , rất nhiều người đã bị chết vì rượu đấy.
Anh lính dập gót đứng nghiêm và nói :
-Báo cáo thủ trưởng,em biết ạ, nhưng một người lính không được phép sợ chết.

Chuyện tương tự :
Thầy giáo nói với các học sinh:
- Chúng ta phải tránh không uống rượu, đó là một kẻ thù của chúng ta đấy.
- Nhưng thưa thầy, trốn tránh kẻ thù là hèn nhát ạ !

Trong một hội thi thả chim bồ câu, ban tổ chức gọi loa:
- Yêu cầu các cụ không có chim đứng sang một bên, các cụ có chim thả chim ra ! Cụ Bư, cụ Veo, cụ Năng, cụ Văn, cụ Xê chuẩn bị thả đầu tiên.

Trong một hội thi thả chim bồ câu, ban tổ chức gọi loa:
Hôm nay là ngày hội thi chim của các cụ. Thi xem chim ai béo nhất, khoẻ nhất, đẹp nhất, bay xa nhất. Các cụ chim trắng đứng sang một bên, các cụ chim đen đứng sang một bên. Các cháu nhỏ khi xem không được nghịch chim của các cụ. Khi nào có hiệu lệnh, đề nghị các cụ cởi truồng cho chim bay ra. Cụ Bư, cụ Veo, cụ Năng, cụ Văn, cụ Xê, cụ Nhe chuẩn bị thả đầu tiên.

Trời tối, Toàn đang cuốc bộ từ lớp dạy thêm về nhà thì bị một tên du đãng chặn đường
Toàn(T): Dạ... anh tha cho em. Em là sinh viên nghèo có gì đâu anh...
Tên du đãng(DD): Thế chiếc nhẫn trên tay mày là cái gì kia?
T: Dạ... tuần trước bọn em mới đi chùa Hương về...
DD: Thôi biết dồi, còn không mau lột đôi giày ra.
T: Nhưng giày em chật lại sắp há mõm rồi ạ.
Thằng trấn lột: Mẹ kiếp, thôi đưa tao cái kính vậy.
T( bùi ngùi): Dạ đây... ấy chết, anh Hai cầm cẩn thận kẻo rơi mất mắt kính thứ hai đó.
DD: Trời, chẳng lẽ lại còn có thằng "kém tắm" hơn một kẻ ăn mày như tao?

 

Con mèo nhà tôi vô cùng đặc biệt. Không phải vì nó có bốn đuôi hay năm chân gì đó đâu mà bởi nó cực kỳ lười. Từ khi nuôi nó đến nay, tôi chưa bao giờ thấy nó chạy nhảy, nói gì đến bắt chuột.
Nhưng một hôm, tôi bỗng thấy nó chạy thật nhanh, kêu gào ầm ĩ, tôi nghĩ nó đích thực là mèo. Song hỡi ôi, thì ra nó đang bị một con chuột nhắt đuổi.

Một buổi sáng mùa hè, cặp uyên ương nọ đang thưởng thức chơi gôn. Đến hố thứ ba, họ thấy phía trước là một ngôi nhà nhỏ xinh xắn. Cô vợ đánh mạnh và trái bóng bắt đầu bay bổng lên thẳng về phía cửa sổ ngôi nhà kia. Chiếc cửa kính vỡ tan làm trăm mảnh và trái bóng lọt vào trong nhà. Vợ chồng hết sức bối rối và lo lắng cho thiệt hại mà họ đã gây ra. Hai người đi đến ngôi nhà và gọi cửa. Ông chồng gọi to hai ba lần nhưng không có ai trả lời. Họ đẩy cửa bước vào và thấy một quý ông đang ngồi trong đó.
"Ông sống ở đây à?" cô vợ hỏi.
"Không. Ai đó đã đánh một quả bóng vào đây, làm vỡ chiếc chai kia và ta đã được giải phóng."
"Ô, vậy là ngài là một vị thần bị nhốt trong chai à?"
"Đúng vậy. Ta rất sung sướng khi được giải thoát," thần chai nói tiếp. "Ta sẽ cho ngươi hai điều ước. Điều ước thứ ba ta để dành lại cho ta."
Hai vợ chồng bàn tính một hồi, sau đó ông chồng muốn trở thành một tay đánh gôn thiện nghệ trăm phát trăm trúng, còn cô vợ muốn có một khoản thu nhập đều đặn một triệu Mỹ kim hàng tháng. Đến điều ước thứ ba, thần chai nói, "Ta lâu lắm chưa gặp đàn bà, vậy ta muốn làm việc với cô đây, sau đó ông sẽ trở thành người chơi gôn thiện nghệ còn bà sẽ có một triệu hàng tháng."
Hai vợ chồng suy tính một lúc và đồng ý. Thần chai và bà vợ bèn vào buồng trong. Thoả mãn bản thân xong thần chai hỏi bà vợ, "Bà lấy chồng được bao lâu rồi?"
"Ba năm."
"Chồng cô năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Ba mươi mốt tuổi."
"Thế các vị tin vào ba cái chuyện thần đèn, thần lọ từ hồi nào vậy?"

- Thưa đồng chí công an, tối hôm qua vợ tôi đi bộ ra đường Thanh Niên, và đến giờ vẫn chưa quay về. Chẳng biết làm gì, tôi chỉ biết báo cáo đồng chí!
+ Đề nghị Anh miêu tả chi tiết hình dáng vợ anh, cách ăn mặc trước lúc ra đi.
- Tuyệt vời quá. Nhưng thưa đồng chí công an, tôi đề nghị đồng chí khi nào tìm được cô ta đừng nói là tôi viết !

- Chị làm ơn bán cho tôi một trăm bao cao su loại chống đau đầu
+Xin lỗi bà, chúng tôi chỉ có 2 loại OK và TRUST, nhưng chả nhẽ nó lại chữa được đau đầu?
- Không những chữa được, mà còn chữa rất tốt là khác. Tôi có cô cháu gái học lớp 9 phổ thông. Mỗi ngày, trước khi cô ta đến trường tôi đưa cho nó 1 bao cao su, thế là tôi chẳng bao giờ bị đau đầu vì nó cả.

Trên bờ hồ nuôi cá, một thanh niên trẻ ngồi rung rung chiếc cần câu. Cán bộ quản lý hồ cá đến:
- Này, anh bạn, anh không nhìn thấy biển "cấm câu cá . Bắt được phạt 100 ngàn đòng à". Chúng tôi bỏ bao tiền mua cá giống, cắt cỏ, mua thức ăn nuôi nó, thế mà anh lại câu cá trộm. Đề nghị nộp tiền phạt.
+ Ai nói với anh là tôi câu cá trộm? Hiện nay tôi chỉ dậy giun tập câu mà thôi!

Hai bệnh nhân tâm thần bỏ trốn khỏi nhà thương điên, nhìn thấy đường tầu hòa và bắt đầu bò theo.
Được 1 lúc , một anh nói :
- Cái thang này dài lắm mằy ạ !. Hình như là nó đi lên trời.
Anh kia ngẩng đầu nhìn thấy tầu hỏa đang đi tới bèn nói :
- May quá thang máy đang đến kia kìa.

Một bệnh nhân tâm thần sắp ra viện. Bác sĩ gọi anh ta lên phòng kiểm tra lần cuối.
Nhìn hồ sơ thấy ghi bệnh : "Bệnh nhân luôn tưởng mình là cái ô tô". bác sĩ hỏi. :
- Bây giờ anh có còn tưởng mình là cái ô tô nữa không ?
- Dạ thưa bác sĩ Em đã biết bây giờ mình không phải là cái ôtô.
- Tốt - Anh có thể ra viện được rồi.
Anh bệnh nhân thích quá, vừa đi ra đến cửa vội quay lại chỉ vào giầy nói :
- Xin bác sĩ cấp cho em đôi lốp mới chứ em không thể lên đường với đôi lốp này được ạ

Một chàng trai cùng vợ đi xem phim. Ngồi ngay bên cạnh là một cô gái rất xinh đẹp, mặc váy ngắn. Đèn tắt, phim bắt đầu chiếu. Nhưng chàng trai không chú ý đến phim, nghĩ:"Mình thử giả vờ rơi tay lên đùi cô ta xem sao.". Thấy cô gái không nhắc nhở gì cả mà chỉ liếc nhìn, chàng trai nghĩ:"ổn rồi!". Tiếp tục cho tay du lịch lên sát đùi cô gái và tiến đến "Bờ hồ". Vì tình trạng phim hay nên phải chờ cuộn phim thứ hai tới, phòng chiếu phim bỗng vụt sáng đèn. Chàng trai vội vàng rụt tay về không vợ biết và đưa tay lên vuốt râu theo phản xạ. Bỗng chị vợ quay sang sửng sốt:
- Anh làm sao thế? Sao lại chảy máu cam thế kia.

Một ông già đi vào cửa hàng nhuộm:
- Nhờ ông nhuộm giúp tôi, nhưng ông nhớ đừng nhuộm các màu đỏ, da cam, vàng, xanh, chàm, tím, đen trắng nhé.
- Được rồi. Ông cứ về đi, tuần sau đến lấy.
- Vào thứ mấy thưa ông?
- Ngày nào cũng được, trừ thứ 2,3,4,5,6,7 và chủ nhật.

Con bị điểm 2 môn toán. Bố tức lắm, hỏi:
- Mày làm bài như thế nào mà lại bị 2?
- Cô giáo hỏi con: 2 cộng 3 bằng mấy, con trả lời: 5.
- Thế thì có gì sai?
- Sau đó, cô lại hỏi: Thế 3 cộng 2 bằng mấy?
Bố quát:
- Thế thì khác đ' gì?
- Con cũng trả lời như thế.

Một nhà báo Mỹ phỏng vấn một nhà văn Anh. Trong khi nói chuyện anh, chàng gác chân lên bàn và còn tỏ vẻ lịch sự hỏi :
- Thưa ngài, ngài không khó chịu với thói quen của tôi chứ ?
Nhà văn nhẹ nhàng trả lời :
- O, xin cứ tự nhiên. Ngài có thể gác cả bốn chân lên cũng được !

Ngoài đường phố, có một anh thanh niên đang lái xe gắn máy đột nhiên ngừng lại ngay chỗ cái trụ đèn, ngước lên nhìn chăm chú vào chỗ đầu trụ . Một bà đang đi xe đạp hiếu kỳ cũng dừng lại xem, thêm hai anh xích lô, rồi vài chiếc Hon-da, một nhóm học sinh đạp xe đạp vừa tan trường, mấy cô mấy bà bán hàng rong cũng xúm lại ngay dưới cái cột đèn nhìn lên...Tòan bộ sự việc trên diễn ra không quá một phút và mọi người ngạc nhiên vì không biết được chuyện gì đã xảy ra.
Ai cũng hỏi nhau :
- Cái gì đó trên đó vậy ? Chuyện gì vậy hả... ?
Nhưng ngạc nhiên nhất lại là cái anh thanh niên ban đầu, khi cuối xuống nhìn thấy tình huống hiện tại, anh chật vật lách xe ra khỏi đám đông , rủa thầm :
- Đường sá dạo nầy đông thiệt,hịt... mới đây mà đã kẹt xe.hịt... ! Thôi mình ghé tiệm thuốc Tây mua ít viên thuốc trị chảy máu cam cho cái lổ mũi.hịt ...!
Anh ta ra đi mà bỏ lại phía sau một đám đông càng lúc càng tăng đần.
Một lát sau, tôi nghe nói có một xe sửa chữa của Chi nhánh điện nghe quần chúng báo cũng đến,một xe cứu thương , và có cả một lực lượng cảnh sát cơ động tới đẻ giải tỏa đám đông !

3 giờ sáng, hai vợ chồng đang ngủ. Bà vợ ngủ mê ré lên, "Chết rồi, chồng em về!" Ông chồng vội tỉnh dậy, quơ quơ quần áo rồi nhảy qua cửa sổ.

Chồng về nhìn thấy về một loạt đồ mới, nào là bộ xoa bóp, nào là bộ lò xo, nào là bộ... lạ quá bèn hỏi.
- Em mua làm gì thế? Toàn thứ đắt tiền thế này...
- Em cần tập để ngực nở nang hơn.
- Ô, có cách này đơn giản lắm. Hàng ngày sáu lần em lấy giấy mềm quẹt vào giữa hai trái đào của em ý.
- ????
- Cách đấy hiệu nghiệm lắm. Em thử ngắm bộ mông của mình xem.

Bà chị gái mắng cậu em đại lãn, hay nhờ vả:
-Mày lười quá, chỉ được cái trăm đường đại tiện là giỏi.

Một người lảo đảo đi trên vỉa hè. Một lúc sau hắn sờ tay lên trán đếm được 3 cục bướu, miệng lẩm bẩm : "Còn 2 cột điện nữa là về đến nhà."

Cô gái nọ sau khi giải phẫu tạo hình xong cảm thấy như trẻ lại đến mấy tuổi. Bước ra khỏi phòng bác sĩ, cô thử hỏi ngay người gặp đầu tiên, "Anh đoán em bao nhiêu tuổi?"
"Mười chín."
"Không, em hai chín rồi."
Thích lắm, vào bách hoá, cô hỏi thử người bán hàng, "Chị đoán em bao nhiêu tuổi?"
"Mười chín."
"Không, em hai chín rồi."
Ra đến bến xe buýt cô hỏi thử một ông lão, "Bác đoán cháu bao nhiêu tuổi."
"Cô thử cởi áo ra!"
Cô rất lấy làm khó chịu nhưng ông lão cứ khăng khăng là chỉ cần xem bộ ngực là biết tuổi ngay. Cao hứng cô gái cởi mấy cúc áo phía trên. Ông lão sau khi xem xét thoả thuê, nói, "Cô hai chín tuổi"
"Sau bác biết," cô gái ngạc nhiên quá.
"Ban nãy tôi xếp hàng ngay phía sau cô trong cửa hàng bách hoá mà."

Ngày xưa, dân FPT nói tiếng Anh rất kém. Mối khi có điện thoại nước ngoài là giám đốc đẩy cho nhân viên, mọi người cuống hết cả lên. Nhất là ở cửa hàng.
Một hôm có cô Tây vào. Cô ta nói một thứ tiếng mà không một ai biết là tiếng gì. Điều ngay một cô từng học ở Nga ra tiếp. Không hiểu. Điều tiếp một cô học tiếng Pháp ra hỏi. Không hiểu nốt. Mấy cô chạy vào kêu cửa hàng trưởng. Cửa hàng trưởng đang bận nên rất bực:
- Mấy cô bán hàng mà không biết ngoại ngữ thì còn làm ăn gì được nữa.
Tuy mắng vậy, nhưng chẳng còn ai nên cửa hàng trưởng phải xuất chiêu. Anh ta tiến đến cô Tây hỏi:
- Do you smoke English?
.....

Sau này, ở FPT, phong trào học ngoại ngữ có khá hơn. Mọi người còn làm cả thơ để động viên anh em chuyên tâm học tập.
Thơ rằng:
Bán máy cho Tây cũng dễ thôi
Giao máy nhận tiền thật ngon xơi
Tiếng Anh học đủ dăm ba chữ
Cũng đủ đi buôn để kiếm lời.

Dân Nga uống rượu rất nhiều và chính quyền phạt tội say rượu rất nặng, nên cảnh sát Nga là nỗi kinh hoàng của những tay bợm rượu.
Một hôm, có chàng say rượu, đang chân nam đá chân chiêu, lảo đảo trên đường thì gặp một viên cảnh sát. Anh ta hoảng sợ, vội đứng nghiêm và lớn tiếng chào:
- Kính chào hai đồng chí cảnh sát.
- Ba đồng chí công dân cứ hàng một mà đi - Viên cảnh sát trả lời.

Hôm đầy tháng con trai anh tôi, có một chuyện tôi xin kể như sau:
Anh tôi là con cả, cháu bé là đích tôn nên buổi liên hoan rất vui, rượu bia uống không biết bao nhiêu mà kể. Sau khi uống từ sáng đến xế chiều, bố và anh tôi ra sân ngửa mặt cãi nhau, bố thì cho rằng, có hai mặt trời, còn anh tôi thì khảng định là có những ba. Nếu không nhờ ông tôi phân xử thì có lẽ họ cãi nhau tới khi mặt trời lặn. Bạn có biết ông tôi phân xử thế nào không?
Ông bảo, cả hai đứa đều sai, rõ ràng là ông nhìn thấy 5 mặt trời.

Nhà có tiệc vui nên chồng hơi quá chén, ngủ quên lúc nào không biết. Nửa đêm tỉnh dậy, anh ta xuống dưới nhà đi tiểu. Chả hiểu sao, vừa lên nhà, anh ta hoảng hốt lay vợ dậy:
- Mình ơi, dậy mau. Hình như nhà mình có ma.
Vợ vùng dậy hỏi:
- Ma làm sao?
- Tôi vừa xuống dưới nhà đi tiểu. Kỳ lắm mình ạ. Tôi vừa kéo cửa Toilet, bỗng nhiên đèn tự động bật sáng. Khi tiểu xong, tôi đóng cửa toilet lại thì đèn tự động tắt. Đúng là có ma.
- Trời ơi là trời - Vợ kêu lên - Chắc anh đã tiểu vào cái tủ lạnh của em rồi.

Một lần Pha đi uống rượu ở bến Bạch đằng, ngay cạnh tượng Trần Hưng Đạo. Sau khi uống kha khá, Pha đứng lên đi về. Khi ra tới cửa, thấy Tượng THĐ chỉ tay thẳng vào quán, Pha nghĩ thầm: "Chắc mình uống chưa đủ đô, chưa xứng đấng Nam nhi nên ông THĐ khuyên mình nên uống tiếp đây". Pha quay vào uống thêm chai nữa. Rồi Pha tò mò lại ra cửa xem ông THĐ nói sao. Thấy ổng vẫn chỉ thẳng tay vào quán. Pha lại quay vào uống tiếp...
Đến lần thứ tư, khi Pha quay ra cửa, thấy bức tượng xua tay, Pha nghĩ: "Chắc ổng định nói, thôi đừng uống nữa". Pha quyết định đi về sau khi nói với THĐ: "Ông mà không can thì tôi còn uống tới sáng".

Một lần bạn bè lớp Pha hẹn nhau gặp mặt sau nhiều năm xa cách. Mọi người thống nhất là mỗi người mang theo một xị rượu, để đổ vào một bình chung và sẽ cùng uống cho vui. Pha nghĩ, lớp mình những 40 đứa, có thêm một phần nước lã cũng chẳng sao. Nghĩ sao, làm vậy, Pha mang một xị nước lã đến góp vào bình rượu chung.
Buổi gặp mặt hôm đó, cả lớp cùng uống nước lã.

Pha vốn nghiện rượu, nhưng lại là người có trách nhiệm với vợ con, nên sau mỗi lần lãnh lương thường phải đấu tranh tư tưởng rất lâu để quyết định đi uống rượu hay mang lương về nhà. Đôi khi Pha phải mượn đến trò sấp ngửa.
Hôm nay cũng vậy, sau khi lĩnh lương, Pha giấu tiền vào tay phải, rồi đưa cả hai tay ra sau lưng nhờ bạn nhậu đoán, nếu không trúng thì mang lương về nhà.
-Tiền giấu bên tay trái phải không - Bạn nhậu đoán.
- Cho mày đoán lại đấy - Pha trả lời.

Một công ty liên doanh cần tuyển nhân viên, lương tháng 10.000 USD (có thể tăng nếu làm tốt), yêu cầu:
Giới tính; Nam hoặc Nữ, tuổi từ 18 đến 55, biết nghề hoặc không biết nghề
Trình độ học vấn: đủ để biết đếm tiền
Trình độ ngoại ngữ: Biết nói Tiếng anh hoặc Pháp hoặc China bằng C (Bị câm cũng đựơc)
Công việc và chức vụ đảm nhận: Sáng đuổi cá ra biển chiều lùa cá về

Đôi uyên ương nọ nghỉ trăng mật tại một vùng quê.
Sáng đầu tiên ông chủ nhà gọi cửa bảo hai vị dậy ăn sáng. Họ nói vọng ra, "Chúng cháu có tình yêu rồi... sáng nay không cần ra ngoài ăn uống gì cả."
Đến trưa, ông chủ nhà lại gọi cửa ăn trưa. Đôi trẻ lại trả lời, "Chúng cháu có tình yêu rồi... trưa nay không cần ra ngoài ăn uống gì đâu."
Bữa chiều cũng thế, "Chúng cháu có tình yêu rồi... tối nay không cần ra ngoài ăn uống gì đâu."
Ông chủ nói vọng vào, "ừ! Ăn gì trong ấy cũng được. Nhưng đừng quăng vỏ qua cửa sổ. Nhiều vỏ thể này gà nhà bác ăn phải chết hóc mất."

Một gã lạ mặt bước vào quán bar, gọi một vại bia. Nhấp vài ngụm, gã nói với tay chủ quán là gã có thể cắn được mắt trái của mình. Không thể tin được, chủ quán cá 100 đô. Gã bèn tháo chiếc mắt giả ra và cho vào mồm, sau đó lấy 100 đô. Uống xong vại nữa, gã lại nói là gã có thể cắn được mắt phải của mình. Chắc chắn mắt phải là mắt thật, chủ quán lại cá tiếp và lại mất 100 đô vì gã tháo hàm răng giả ra và cắn vào mắt phải.
Gã đắc ý lắm, gọi thêm mấy vại bia nữa và xuống ngồi vào góc phòng tán gẫu với đám thanh niên ở đó. Uống bia say mềm gã quay lại nói chuyện với chủ quán, rằng gã đã kiếm tiền cá độ như thế là không tốt, rằng gã muốn tạo một cơ hội để tay chủ quán gỡ lại. Chủ quán đồng ý nghe. Gã nói, "Tôi có thể đứng trên quầy bar, tè lên đầu ông, đồng thời tè trúng chiếc cốc để trên sàn nhà cách đây 10 mét."
Tin chắc phần thắng trong tay, chủ quán cá 500 đô. Gã bèn đo đạc sau đó để một chiếc cốc cách quầy 10 mét. Gã đứng lên quầy và tè lên đầu tay chủ quán. Xong, chủ quán cười phá lên, nói, "Thấy chưa, tao thắng mày 500 đô rồi." Gã cũng cười phá lên, "Còn tao vừa cá với bọn ở góc phòng kia 1000 đô nếu tao tè được lên đầu mày!"

Một chị nọ đăng trên mục 'Tìm bạn' như sau:
"Tôi: 28 tuổi, ly dị, chưa con.
Cần tìm: Bạn tình trăm năm.
Đối tượng: Đàn ông trung niên, khoẻ, sung sức.
Liên lạc qua địa chỉ: Nhà riêng ________"

Cả tháng trời chẳng có hồi âm. Cuối cùng đang ở nhà, cô nghe tiếng chuông cửa. Cô hé cửa nhìn ra và... chẳng có ai cả. Thất vọng cô quay vào nhà. Lại có chuông lần nữa. Cô mở cửa bước ra hỏi lớn, "Ai đấy..."
"Anh đây, xin chào," một tiếng nói vọng lên "anh đọc trên mục 'Tìm bạn' và đến đây. Xin lỗi đến muộn vì lý do đi lại khó khăn."
Cô nhìn xuống thềm cửa và thấy một người không có chân không có tay. Cô nói, "Xin lỗi, nhưng anh không chân lại không tay..."
"Thế thì sao?"
"Em đã viết rõ là tìm 'bạn tình' kia mà."
"Cục cưng của anh! Thế em có biết làm thế nào mà anh bấm được chuông tít trên kia không?"

Câu đối:
"Gái Củ chi chỉ cu hỏi củ chi"
"Trai Mường tè tè mương đáp mường tè "

"Trai Láng Hạ lạ háng người láng hạ"
" Gái Cu ba ba cu thích cụ ba "

Con bò cạp cạp con bò cạp, cạp xong rồi bò, bò xong rồi cạp
Thầy sinh vật vật cô sinh vật, vật xong rồi sinh, sinh xong rồi vật

Tại một cửa hàng bán lẻ của XNBL - CT XD KV1, trong khi đang bơm xăng cho chiếc xe MINCK bám đầy bụi đường của một ông khách dáng chừng vừa trải qua một chặng đường dài để đến Hà nội, cô nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp nhận thấy ông khách này cứ gãi liên tục vào chiếc mũ baỏ hiểm đang đội trên đầu. Thấy lạ quá, không đừng được, cô buột miệng hỏi :
- Bác làm sao thế ?
- Tôi bị ngứa đầu.
- Thế thì khi gãi bác phải bỏ mũ ra chứ !
- Thế tôi hỏi cô rằng khi gãi mông cô có tụt quần ra không ?!!

Tại một ngôi chùa cổ dễ đã có đến vài thế kỷ các Sư tổ tu hành đắc đạo thường có tuổi thọ cao , thường đến lúc về cõi niết bàn với phật tổ Như Lai trước lúc lâm chung các sư đệ đều chiều theo ý người sắp qua đời .
Lần này là một Sư tổ ( đàn ông) , các sư đệ hỏi ước vọng cuối cùng của bậc tiền bối là gì để các tiểu đệ đáp ứng.
Sư tổ nói :
+ cả đời ta tu hành chính trực chỉ tiếc rằng khi về cõi Niết bàn chưa được nhìn hình dáng của kẻ trần tục .
Hiểu ý các sư đi tìm và thuyết phục mãi mới có một cô gái đồng ý cởi quần áo cho sư tổ ngắm nhìn kẻ trần tục .
Giọng thiều thào của sư tổ :
+ Tưởng gì ... Chẳng ... khác ..... mấy ni cô trong chùa ta cả .......

 

Một Cháu bé đi nghỉ mát ở Cửa Lò cùng Mẹ, có thói quen quan sát. Một hôm ngồi trên mé cát cháu hỏi Mẹ. Mẹ ơi tai sao chú nào khi mặc quần bơi dều có cái gì lùm lùm lên hở Mẹ. Bí quá, Mẹ đành trả lời bừa rằng đó là cái ví đựng tiền để trong, chú nào giầu thì lùm to, chú nào nghèo thì lùm nhỏ. Con bé bỗng reo to, ôi, trởi ơi! chú Long Nguyễn chóng giầu thật. Khi mới đến nói chuyện với mẹ lùm bé tí, ngồi một lúc gần mẹ lùm chú ấy to lên trông thấy.

Có một ông Chồng trước khi đi công tác xa ra mua đưa cho Vợ hai con dao và dặn:"Nếu đêm khuya có ai làm gì em cứ cầm hai con dao". Sau khi về Ông hỏi vợ xem có chuyện gì xẩy ra không? vợ thủ thỉ kể rằng:
Anh đi đựoc hai hôm có một thằng trộm lẻn cửa vào nhà nghe lời anh dặn Em cầm luôn hai con dao. Sau đó sao? ông chồng hỏi.
Tên trộm tiến tới Em và ôm hôn Em. Thế Em làm gì? ông chồng hỏi.
Em vẫn cầm hai con dao, Chị vợ trả lời. Rồi sao nữa? ông chồng hỏi.
Hôn chán nó cởi quần áo Em sờ mó và...........Thế lúc đó Em làm gi?ông chồng hỏi.
Còn làm gì được nữa, Em vẫm phải nghe lời Anh, cầm chắc hai con dao.
Rời! ông chồng kêu lên, Hai con dao nó làm hại tôi rồi.

Thời kỳ cung cấp mọi thứ đều phân phối. sở thuỷ lợi được uỷ ban kế hoạch phâm cho 1.500cây luồng ghi rõ luồng loại 1 để làm lán trại phục vụ dân công đội 202.
Khi đi lấy luồng cơ quan cử ông Sung người Hà Tĩnh đi lấy. Đến cửa hàng vật liệu kiến thiết ông Sung gặp bà Sướng người Nghệ An. Sau khi xem xong hoá đơn lệnh bà Sướng trả lời:
ở đây chỉ có L..(luồng) loại hai Ông có đồng ý lấy không? Ông Sướng kêu toáng lên Trời ơi! D..(giấy) thì cấp l..(luồng) loại 1 mà cửa hàng lại xuất L..(luồng) loại 2 thì dô sao cho được.

Trên trang nhất tờ " Hoa cải " số 1 000 000 đưa tin rằng các nhà khoa học mới phát hiện một giống cá mới tại một khúc sông tỉnh nọ. Điều gây kinh ngạc cho người đọc là ở chỗ họ miêu tả rằng vây của cá trông giống như tay chân người. Gây xôn xao dư luận. Các nhà khoa học quyết tìm cho ra nguyên nhân xuất hiện loài cá này. Hàng loạt các cuộc xét nghiệm nghiêm túc không mang lại kết quả gỉ. Sau do tình cờ hỏi chuyện một dân bản xứ, cậu nói " Có đ gì đâu, khúc sông này buổi tối chúng nó hay vứt 'OK ' xuống "???

Hai vợ chông đi xem phim về khuya tới quãng đường vắng , một tên cướp nhảy ra dí dao vào cổ ông chồng và nói : Cái gì quý nhất trên đời của mày hãy đưa cho tao .
ông chồng : thưa ông đây ạ và nhanh nhẹn đẩy bà vợ vào tay thằng cướp ...

Ba chàng trai ngồi nói chuyện với nhau về nghề nghiệp sau này. Một cậu nói : " Sau này tôi sẽ làm bác sĩ sản " .
Hai cậu kia liền hỏi tại sao thì chàng ta đáp : " Bác sĩ sản là người duy nhất có thể bắt một người đàn bà cởi hết quần áo ra mà sau đó lại bắt ông chồng của bà ta trả tiền cho mình!!!" .

Làm thế nào khi mưa xuống đi giày đến cơ quan không bị ướt đây?
Chắc nhiều người sẽ trả lời :
- Đi dép, cho giầy vào túi ra cơ quan sài.
- Quấn ni lông vào giầy.
Cả 2 cách đều đúng nhưng lỉnh kỉnh, mất phong độ quá. Có một cách rất đơn giản mà mấy Cha Nhà sản xuất không nghĩ ra: Đó là áp dụng nguyên tắc "OK" chỉ khác ở chỗ là "OK" cho Giầy. Tiện lợi vô cùng.
Nghĩ đi rồi nghĩ lại nếu ngành kinh doanh này "gặt hái" thì mấy Ông VSMT "khóc". Thôi tạm bằng lòng với hiện tại vậy.

 

Thời còn đang học ĐH, một lần mấy thầy trò ngồi tán phét. Đến đoạn nói về tranh Picasso. Trường phái này dân thường xem không hiểu. Một Chú (giáo viên) nói:
" Vẽ thế thì Tao lấy lọ mực đổ xuống bàn cũng được" !!!

Một cô gái trẻ khóc lóc đến gặp một người lớn tuổi
- Chú ơi hôm qua thằng bạn trai cháu nó rủ cháu đi xem phim " tươi mát " rồi .. rồi...
- Rồi làm sao ?
- Cháu ngượng lắm cháu không kể được đâu.
- Thế có phải đầu tiên nó hôn cháu như thế này không ?
- Dạ phải !
- Thế có phải nó cởi quần áo cháu ra như thế này không ?
- Dạ đúng rồi.
- Thế có phải nó đè cháu ra như thế này không ?
- Phải ạ !
- Thế có phải tiếp theo nó làm như thế này không ?
...........
Một lúc sau khi người đàn ông mặc lại quàn áo vẫn thấy cô gái khóc liền hỏi :
- Sao cháu vẫn khóc ?
- Dạ , bởi vì khi ấy xong cháu mới biét nó bị SIDA.
- Trời....???

Mấy bác sĩ phẫu thuật đang tán gẫu trong giờ nghỉ giải lao về ca mổ dễ dàng nhất mà họ đã từng thực hiện.
"Tháng trước tôi nhận một bệnh nhân là Kỹ sư Lập trình. Khi mổ ra tôi thấy bên trong đã có sẵn một sơ đồ khối mô tả chi tiết vận hành của cơ thể. Nhờ vậy sau khi sửa chữa xong tôi cứ y theo sơ đồ khối mà lắp lại là xong."
"Tuần trước," ông bác sĩ khác tiếp, "tôi nhận một ca là Chuyên viên Dịch vụ Bảo hành. Khi mổ ra tôi thấy mọi thiết bị đều được dán mác chỉ thị màu, đánh số mã vạch và các kết nối đều được thiết kế hợp lý. Vì thế sau khi tôi hoàn thành thủ thuật, chỉ cần lắp các đầu nối cùng màu, cùng loại là xong."
"Hôm qua tôi còn nhận một ca dễ hơn thế." Ông khác nói tiếp. "Đó là Trưởng phòng Kinh doanh. Bên trong chẳng có gì ngoài một lỗ đầu ra và một lỗ đầu vào. Hơn nữa hai lỗ này lại có thể hoán đổi cho nhau."

Một chị vợ viêm thanh quản nặng, nặng đến mức thều thào cũng không ra tiếng. anh chồng thương vợ đã nghĩ ra một cách khôn khéo giúp vợ. Hai vợ chồng quy định với nhau là: chị vợ đập tay một cái xuống bàn có nghĩ là: Đồng ý, hai cái có nghĩ là:"Không", ba cái là: Tối ăn món gì", ....., chị vợ đập tay xuống bàn tám mươi ba (83) cái có nghĩ là:
"Tại sao tối nay đi làm về muộn?"

Bác tôi rất đãng trí. Ngày nọ ông về nhà sớm và biết có điều gì đấy ông định làm, nhưng ông lại không tài nào nhớ ra được. Ông ngồi đến 12 giờ cố nghĩ cho ra. Cuối cùng, hoá ra, ông muốn đi ngủ sớm!

Nữ tiếp viên đang ở trong buồng nhỏ phía đuôi máy bay chuẩn bị các khay ăn trưa thì một phụ nữ trẻ đẹp tiến đến hỏi: "Buồng vệ sinh nữ ở đâu chị nhỉ?". "Phía đầu đằng kia máy bay, bên phải."
Người phụ nữ đã đi quá xa. Cô ta đi dọc lối đi giữa hai hàng ghế tới phần đầu của máy bay, mở cửa buồng ra và nhìn thấy trước mặt đại uý trưởng đội bay và các sĩ quan. Tất cả họ đều bận rộn với công việc của mình và không nhìn thấy cô. Cô bỏ ra đóng cửa lại và trở lại chỗ cô tiếp viên. Cô tiếp viên ngạc nhiên: "Chưa xong hả chị? Chị có tìm thấy không?". "Có chứ", người phụ nữ đáp, "nhưng lại có bốn người đàn ông đang ngồi ở buồng vệ sinh nữ xem TV."

The British Governments policy of socialized medicine has recently been broadened to include a service called "Proxy Fathers". Under the governments plan, any married woman who is unable to become pregnant during the first five years of her marriage may request the service of a "Proxy Father" a government employee who attempts to solve the womens problem by getting her pregnant.
The Smiths, a young married couple have no children and the government man is due to arrive. Mr. Smith on leaving, says "I'm off, The Government man should be here soon". INSTEAD, however a door-to-door photograph saleman comes to the Smith's trying to sell baby pictures.

THE CONVERSATION WENT AS FOLLOWS:

Ms.Smith: Good morning.
Salesman: Good morning, you don't known me but I've come to...
Ms.Smith: Oh, you don't have to explain. My husband told me you were coming.
Salesman: Oh? Well good. I've made a specialty of babies, especially twins.
Ms.Smith: That's what my husband said. Please sit down.
Salesman: Then your husband probably told you that...
Ms.Smith: Oh yes, we both agreed this is the best thing to do.
Salesman: Well, in that case perhaps we should get right on with it.
Ms.Smith: (blushing) Well, just where do we start?
Salesman: Just leave everything to me. I usually try two in the bathtub, one on the couch, and perhaps a couple in the bed. Sometimes the living room floor works well.
Ms.Smith: Bathroom!!! Living room floor!!! No wonder it hasn't worked for us.
Salesman: Well lady, none of us can guarantee a good one every time, but if we try six or seven times one of 'em is bound to be a honey.
Ms.Smith: Pardon me, but isn't this a bit informal?
Salesman: No indeed, in my line a man can't do his work in a hurry.
Ms.Smith: Well have you had much success with this?
Salesman: (opening case and showing baby pictures) Just look at these babies! They're all jobs I've handled. This one took four hours.
Ms.Smith: Yes, this is a lovely child.
Salesman: But if you want to hear about a really tough assignment, look at this picture. Believe it or not, it was done on top of a bus in downtown London.
Ms.Smith: OH MY GOD!!!
Salesman: And here are pictures of the prettiest twins in town. They turned out exceptionally well when you consider that their mother was hard to work with.
Ms.Smith: Oh, she was?
Salesman: Yes, I'm afraid so. I finally had to take her down to Hyde Park to get the job done right. People were all around four and five deep pushing to get a good look.
Ms.Smith: Four and five deep!!!
Salesman: Yes, and for more than three hours too. But I finally got a couple of buddies to keep them back. I could've shot again before dark, but by that time the squirrels were beginning to nibble on my equipment and I had to give up.
Ms.Smith: You mean they actually chewed on your ahhh - equipment?
Salesman: Yes, but it's all in a days work. I've spent three long years perfecting my technique. Take this baby. I shot this one in the front window of a big department store.
Ms.Smith: I can't believe it!
Salesman: Well, madam, if your ready, I'll get my tripod.
Ms.Smith: TRIPOD???!!!
Salesman: Oh yes, I have to use a tripod to rest my equipment on. It's much too heavy to hold in my hand. Ms.Smith... Ms.Smith... Ms.Smith... Goodness, she fainted!!!

Con trai yêu quí,
Viết mấy chữ để con biết rằng mẹ vẫn sống. Mẹ viết rất chậm vì mẹ biết con đọc không được nhanh. Con sẽ không nhận ra nhà của chúng ta khi quay về -- vì đã chuyển sang nhà mới. Về bố, bố đã có công việc mới rất khá. Dưới bố có 500 người -- ông là thợ sửa mái ngói nhà mồ. Nhà mình mới mua một chiếc máy giặt, xem chừng không được tốt lắm. Tuần trước mẹ cho vào đó 14 chiếc sơ mi, sau khi ấn nút chúng cũng mất tiêu luôn. Sáng nay chị Mary đã sinh cháu. Mẹ không biết là trai hay là gái vì vậy không hiểu con bây giờ được thăng chức là chú hay là cô. Chú Dick đã chết đuối khi ngã vào thùng rượu tháng trước. Có mấy người đã nhảy xuống cứu song chú đã chống trả quyết liệt. Phải mất ba ngày người ta mới đốt được lửa thiêu xác cho chú. Lễ giáng sinh vừa qua bố không có dịp để uống rượu như mọi năm. Mẹ đã cho một ít dầu BP vào cốc bia vì thế bố cứ đi đi lại lại mãi suốt một tuần. Hôm rồi mẹ bị cảm và bố đưa mẹ đến viện. Ông bác sỹ cho cặp nhiệt độ vào miệng và yêu cầu mẹ không được há ra trong mười phút. Bố đã kỳ kèo và mua lại chiếc ống đó của ông bác sỹ. Tuần trước chỉ mưa hai lần, một lần ba ngày và một lần bốn ngày liền. Hôm thứ Hai trời gió mạnh quá nên con gà nhà mình phải đẻ bốn lần mới được một quả trứng.
Mẹ của con,
Ethel
Tái bút: Mẹ định gửi kèm cho con 10$ nhưng lúc nhớ ra thì đã trót dán phong bì rồi.

Chồng đi bộ đội lâu ngày được về phép thăm gia đình. Chị vợ làm cơm đãi chồng. Khi cơm chín, chị hỏi chồng:
-Anh yêu, ta ăn cơm trước hay đi ngủ trước nào?
-Thôi... ngủ trước. Cơm sau cũng được.

Tại bệnh viện nọ. Một thanh niên đến hỏi mọi người đang chờ khám bệnh:
-Bà làm ơn cho tôi hỏi đây có phải là phòng khám phụ khoa không?
-Đúng.
-Bà là người sau cùng à?
-Đúng vậy.
-Thế thì tôi sau bà nhé.
-Này anh co nhầm không đấy? Đây là phòng khám bệnh phụ nữ đấy.
-Thì đúng rồi còn gì nữa. ở đây bác sĩ có đặt "vòng" tránh thai cho phụ nữ phải không?
-Đúng vậy.
-Tức là ông ấy đặt "vòng" được thì ông ấy cũng phải tháo được nó ra chứ.

ở một cơ quan nọ có một anh chàng kỹ sư giỏi, tính tình thẳng thắn trung thực, thấy chuyện bất bình là chẳng tha. Sau khi anh ta được biết chuyện tham nhũng của ban giám đốc thì anh quyết định đấu tranh đến cùng. Ngài giám đốc biết chuyện lập tức cho gọi anh ta lên...và nói chuyện...
Ngài Giám đốc (GĐ): (nét mặt hiền từ)
- Anh có biết rằng đấu tranh như vậy sẽ làm cho cấp trên giận hay không ?
Chàng kỹ sư (KS):
- Tôi biết chứ !
Ngài Giám đốc (GĐ):
- Vậy anh không sợ à ?
Chàng kỹ sư (KS):
- Không ! Tôi không sợ ! Tôi nhất quyết đấu tranh đến cùng !
Ngài Giám đốc (GĐ): (nét mặt hầm hố)
- Vậy....N...Nếu cấp trên của anh là b.....ban giám đốc thì anh có sợ không ??
Chàng kỹ sư (KS):
- Không ! Tôi cũng không sợ ! Tôi vẫn nhất quyết đấu tranh !
Ngài Giám đốc (GĐ): (nét mặt rạng rỡ)
- Tốt, rất tốt. Công ty chúng ta đang cần những người dũng cảm như anh để .............
.......để làm bảo vệ ban đêm trông xe đạp !!!
Chàng kỹ sư (KS):
-???????

Vào một buổi sáng, trên các nẻo đường của TP chúng ta, nhất là khu Chợ lớn, ta có thể bắt gặp cảnh người qua kẻ lại tấp nập, những đám khói mịt mù, những cảnh kẹt xe không bao giờ thiếu và có...
... một con chó giận chủ nhà, bỏ đi lang thang ngòai đường kiếm ăn , trong bụng đói lã đang đi kiếm ăn. Gặp một con chuột chết, hắn nói :
- Khịt...khịt.. thối quá, ta như vầy mà đi ăn cái loại khốn kiếp nầy à! Nói rồi hắn bỏ đi.
Đến một góc phố vắng vẻ, thấy một bãi c.. của ai đó để lại, cúi xuống ngữi, xong hắn lắc đầu ngầy ngậy, nói :
- Không, ta không nên ăn cái thứ cặn bả nầy, cái bọn giống người kia thường nói bọn ta là những kẻ thích ăn c.. , ta thì sức mấy! Vừa bỏ đi, hắn vừa ngóai lại nhìn một cách khinh bỉ.
Đi ngang chợ, trong bụng vốn cồn cào, hắn buồn nôn khi thấy vài ba cái đuôi cá đầy máu me, nín thở chạy một mạch quên cả mệt mỏi, bỗng hắn dừng phắt lại. Một khúc "xí quách " thơm phứt ai đó vứt từ trong quán bay ra ngay trước mặt, chưa kịp thưởng thức dù chỉ một giây, một lũ chó hoang không biết từ đâu nhảy đến xâu xé, ẩu đả nhau ầm trời.
- Grừ.ừ...bọn vô giáo dục, ta không bao giờ thèm giành ăn với bọn bây.
...
Trời đã gần trưa, thế mà chú chó ta vẫn không tìm được món gì lót dạ, vừa đi vừa lết, hắn chưng hững và bất ngờ khi thấy một dĩa to tướng đầy thức ăn ngon ai đó để sẵn trên vĩa hè. Nhớ lại kinh nghiệm với khúc "xí quách", nhìn quanh một lần cho chắc , hắn cuối xuống ăn lấy ăn để...
Than ôi! Sự đời không đơn giản....Hắn cảm thấy thật chóng mặt và ngã lăn quay ra. Trong cơn hôn mê, hắn kịp nhận ra một cái bao bố to tướng trùm lên người và giọng ai đó thốt thoang thoảng bên tai : " Con thứ ba rồi ông ạ ! hôm nay thật là may..."

Sự khác nhau giữa một người con gái và một người kinh doanh :
Người kinh doanh nói : Được, thì phải hiểu là có thể.
Có thể, thì phải hiểu là không.
Nếu người kinh doanh nói không, thì không phải là người kinh doanh
Người con gái nói : Không, thì phải hiểu là có thể.
Có thể, thì phải hiểu là được.
Nếu người con gái nói được, thì không phải là người con gái .

Hai bợm rượu, uống chưa đủ đô đã hết tiền, đành ngồi hè đường nói chuyện suông về rượu cho bớt ghiền.
Bợm 1 thắc mắc:
- Thằng cha Chí Phèo ngày xưa thế mà khá. Cùng đinh mà hôm nào cũng có rượu uống đến say dưới ánh trăng.
Bợm 2 gật gù:
- ừ, đúng thật. Cái ông Nam Cao chắc không phải dân ghiền, chuối xanh mà còn chê.
Bợm 1 phát triển tiếp:
- Lại còn cái khoản massage cho bà Ba nữa chứ. Nhất Chí Phèo...
Câu chuyện đang rôm rả, bỗng một xe cảnh sát xịch đến, viên cảnh sát đứng trên xe oai phong ra lệnh:
- Đưa ngay bốn thằng Chí Phèo này về đồn.
Đám đàn ông đi đường đều ngoái cổ nhìn theo hai xe cảnh sát chở phạm nhân trong tiếng huýt còi inh tai nhức óc.

Mỗi lần say rượu, Pha thấy khổ nhất là bị vợ rầy, nhất là những hôm quá chén, ói tùm lum. Vì vậy, Pha quyết tâm huấn luyện con chó quý của gia đình dọn dẹp sau mỗi khi Pha ói. Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn tốt đẹp.
Không ngờ, mấy tháng sau, Pha được cơ qua đoàn thể và gia đình giác ngộ, quyết tâm bỏ hẳn rượu chè.
Bây giờ vợ Pha, mỗi ngày phải đi mua nửa xị rượu cho con chó yêu.

Ba chú tinh trùng vừa rời chỗ ở lên đường làm nhiệm vụ. Vì bị tù hãm lâu ngày nên các chú đều rất hăm hở,phấn khởi, nói chuyện râm ran.
Chú thứ nhất nói: ''Tớ sẽ là một cô gái xinh đẹp, ngoan ngoãn, khéo tay hay làm, bố mẹ tớ rồi sẽ tự hào về tớ và sẽ rất hạnh phúc. Lớn lên tớ sẽ học tiếng Anh thật giỏi, các công ty nước ngoài vào nước ta ngày càng nhiều, lo gì không có việc làm."
"Tớ sẽ là một cậu bé thông minh sẽ không để ai bắt nạt mấy bà chị gái của tớ, bố sẽ không còn buồn vì lâu nay cứ phải "ngồi mâm dưới". Tớ sẽ học tin học, nghe đâu công ty FPT đang phát triển mạnh lắm, chú Đình Anh chắc sẽ nhận tớ vào làm việc." Chú thứ hai cao giọng.
Hai chú cùng quay sang chú thứ ba, cả hai đều rất ngạc nhiên vì thấy chú này rất buồn. Khi được hỏi tại sao, chú trả lời: "Các anh mặc sức tưởng tượng, mải nói chuyện. Các anh không thấy chữ OK ở kia à?!"

Có gã trọc phú ra thành phố chơi, buồn tiểu tiện quá mà không có chỗ thoải mái như ở quê cuối cùng thì cũng tìm được cửa hàng WC , vốn là người đã từng học hết bài hai con dê qua cầu, nên lão ta cũng biết tí chút về chữ nghĩa vì thế phải tìm ngược tìm xuôi đâu là buồng dành cho nam giới. Bất chợt lão nhìn thấy dòng chữ " MAN " lão lẩm bẩm -" Bọn này có học mà viết chữ NAM cũng sai ".
Sau một hồi chút bầu tâm sự, lão quay ra, thật bình tĩnh nhìn sang phía nữ với dòng chữ " WOMAN". Lần này thì không kìm nổi lão hét lên " đã viết sai lại còn viết dài. Nữ thì viết là nữ cho xong lại còn viết Vợ NAM "

Một đêm, Pha bí mật kêu hai thợ đào đất đến và bảo:
- Theo gia phả ông bà để lại, tại chỗ này dưới độ sâu 20m có chôn một hũ vàng. Tôi sức yếu không tự đào được, mà đào trong nhiều ngày, sợ hàng xóm nghi ngờ, không tiện. Vì vậy, thấy hai anh hiền lành, trung thực, tôi mời hai anh đào dùm.
- Công xá thế nào đây? - Hai anh thợ hỏi.
- Có hai cách tuỳ chọn. Cách thứ nhất, tôi trả mỗi anh một triệu còn hũ vàng là của tôi. Cách thứ hai, tôi không trả công, nhưng nếu tìm thấy vàng thì chia cho hai anh một phần ba.
- Chúng tôi theo cách thứ hai - hai anh thợ đồng thanh trả lời.
Và suốt đêm hôm đó, hai anh thợ hì hục đào đất, sâu hơn 30 mét, nhưng vẫn chẳng thấy vàng đâu, đành bỏ cuộc. Không biết đứa nào đã nẫng tay trên đào lấy mất rồi. Sau khi an ủi Pha (vì Pha mất 2/3 hũ trong khi họ chỉ mất có 1/3 hũ), hai người mệt mỏi ra về.
Thế là tự nhiên Pha có một giếng nước sâu mà chẳng tốn cắc bạc nào.

Pha được mời đến nhà một ông lớn ăn cỗ. Thấy rượu thịt bày la liệt, Pha gọi thằng nhỏ hầu bàn đến và dặn: "Dạo này chú rất yếu, nên không uống được nhiều. Lúc nữa, khi rót rượu, cháu nhớ cho chú ly nhỏ, rót càng ít càng tốt và... nếu không ai để ý thì bỏ qua lượt cho chú. Đây, chú cho cháu đồng bạc ăn quà".
Thằng nhỏ hí hửng cầm đồng bạc ra ngoài, nhưng khi xem kỹ thì hoá ra là tiền giả. Nó tức lắm, nhưng không biết làm gì. Chợt nó nhớ lời đề nghị của Pha.
Trong bữa ăn, nó cố tình làm ngược lại để trả thù. Nó chọn cho Pha cốc thật lớn, rót tràn đầy và chưa vơi đã rót ngay lập tức.
Thế là, nhờ một mẹo nhỏ mà lần đầu tiên trong đời, Pha được uống rượu thoả thê.

- Có chàng sinh viên học trường Tài Chính sau một thời gian tìm hiểu cô gái nhà nọ . Một hôm anh ta đến gặp bà mẹ vợ tương lai xin hỏi cưới cô gái :
- Chàng sinh viên : Mẹ cho chúng con tổ chức lễ cưới và cho biết đồ thách cưới
- Mẹ cô gái nọ : Tôi không lấy gì cả chỉ xin anh trả tiền ăn quà sáng của em nó mỗi ngày 2000 VNĐ , mỗi năm là 360 ngày . em nó năm nay 19 tuổi.
Sau một hồi nhẩm tính anh ta nói với bà mẹ vợ tương lai rằng "Con sẽ trả số tiền đó nhưng mẹ phải đưa cho con từng hoá đơn của những lần ăn quà sáng do Bộ tài chính phát hành"

Hai người say rượu hỏi nhau:
- Cậu biết mấy giờ rồi không?
- Biết.
- Cám ơn.

Hai bố con Pha cùng ngồi trong quán. Sau khi uống đã kha khá, Pha mới giáo huấn cho cậu con trai mới lớn:
- Đàn ông uống rượu thì không phải là xấu, nhưng quan trọng là biết dừng đúng lúc. Say xỉn thì thật xấu hổ.
- Nhưng làm thế nào biết mình đã say để dừng đúng lúc? - Cậu con hỏi.
- Dễ thôi mà - Pha giảng giải - Ví dụ, con có nhìn thấy hai người đàn ông ngồi uống góc đằng kia không? Nếu con nhìn thành bốn người thì chứng tỏ con đã say.
- Nhưng mà, con thấy đằng đó chỉ có một người thôi, bố! - Cậu con trai trả lời.

Mười năm trước đây, tôi có một anh bạn nhậu rất kết, chiều nào hai đứa cũng say sưa, chẳng để ý gì đến gia đình vợ con hay công danh sự nghiệp.
Một hôm, tôi nói với anh ta:
- Tớ thấy mấy đứa bạn cỡ tuổi mình, nhưng rất chí thú làm ăn, không có nhậu nhẹt say sưa. Mình nay tuổi cũng sang băm rồi. Tớ đề nghị thế này: "bữa nay nhậu lần cuối cùng, từ ngày mai hai đứa quyết tâm làm lại từ đầu".
Anh bạn tôi có vẻ không đồng ý với đề nghị này, nhưng ý tôi đã quyết.
Thế là, sau mười năm tu chí, tôi đã mua được một căn hộ tập thể, vợ chồng đều có xe máy, đồ đặc trong nhà cũng khá tươm tất. Một hôm đi qua quán nhậu bia ngày nào, tôi nhìn thấy anh bạn kia. Trông anh ta thật khoẻ mạnh, béo tốt. Anh rất mừng, kêu tôi vào. Qua nói chuyện tôi mới biết, anh vẫn uống bia từ ngày đó đến giờ. Anh cũng mới xây một ngôi nhà 6 tầng, có xe hơi đời mới, con thì học trong International Grammar School. Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi:
- Ngày nào cậu cũng uống bia, vậy cậu lấy tiền đâu để làm tất cả những thứ này?
- Tiền bán vỏ chai - Bạn tôi trả lời

Một bợm nhậu đi ăn giỗ về, vợ nhìn thấy vết thương ở trán anh ta, bèn la: "Ông lại nhậu xỉn rồi ngã té phải không?"
Bợm trả lời :"Đâu có, lúc ăn giỗ tôi vô ý cắn nhầm phải trán".
Vợ: "Trán cao vậy sao ông cắn tới?".
Bợm: "Trán cao thì.. thì ..thì tôi bắc thang lên tôi cắn chứ sao.

Trên chiếu nhậu, buổi tối, cúp điện thắp đèn dầu.
Một bợm cầm cây đèn pin chiếu tia sáng lên trần nhà, lè nhè: "Thằng nào leo theo tia sáng này lên tới trần nhà thì tao thưởng cho ba ly".
Sau một hồi suy nghĩ, một chú sắn tay áo lên nói: "Để tao cho".
Một bợm khác thấy vậy vội can: " Sao mày ngu thế, lỡ khi mày đang leo nó tắt đèn thì mày té gãy xương còn gì".

Chàng nọ đến nhà vợ sắp cưới, cha vợ mời uống rượu.
Ly đầu tiên: "Bố một ly, con một ly".
Ly thứ hai: "Con một ly, bố một ly".
Ly thứ ba: "Bố với con, mỗi người một ly".
Ly thứ tư: "Con với bố, mỗi thằng một ly".

Truyện kể rằng:
Có 1 anh sau khi chết được lên thiên đàng. Đứng trước cổng có thánh Phe-lô. Ông ta thấy có người đến vội nói:
-Chúc mừng con đã lên được đến đây. Nhưng trước hết con phải hoàn thành 1 số thủ tục.
-Vâng ạ! Anh kia lễ phép trả lời.
-Khi còn ở trần thế con sống với gia đình như thế nào?
Người kia nghĩ mình phải thành thật thôi. Bèn đáp:
-Dạ,lúc ở dưới con sống không được tốt lắm. Con đi làm về có bao nhiêu tiền là nhậu nhẹt hết.
Đôi khi còn đành đập vợ con nữa ạ. Nhưng con không có mơ tưởng ai khác ngoài vợ con.
-Thôi cũng tạm được. Ta ban cho con cái xe đạp để đi dạo.
Một lát sau có anh khác lên.Thánh Phe-lô cũng hỏi như trước.
Anh này đáp:
-Dạ, lúc còn sống con cũng lo cho vợ con hết sức chu đáo. Tuy nhiên có đôi cũng lăng nhăng
với vài người ạ.
-ờ,vậy cũng được. Ta ban cho con một chiếc Toyota.
Đến phiên anh thứ 3:
-Dạ, lúc còn ở trần gian con luôn thủy chung với vợ. Con lúc nào cũng chăm lo cho đáo cho vợ
và các con.
-Hừm,ngươi tốt quá. Xưa nay ta chưa gặp người nào như anh. Ta ban cho anh chiếc Cadillac.
Song câu chuyện đến đây chưa kết thúc.Hôm sau 2 anh lên đầu tiên thấy anh đi chiếc Cadillac
ngồi khóc nức nở bên vệ đường.Họ hỏi:
-Này, anh đi xe Cadillac sướng quá đi chứ.
-Híc....íc,tôi vừa thấy vợ tôi trượt patin....

Vô va và bố đi tắm biển. Khi đang ở trong phòng thay quần áo, Vô va hỏi bố:
- Bố ơi sao có chú thì cái "ấy" to, còn chú kia thì nhỏ hả bố?
- T..h..ì , chú nào giầu có thì của chú ấy to, chú nào nghèo thì nhỏ. có thế mà cũng hỏi!
Thay đồ xong, hai bố con ra bãi tắm. Vô va bỗng hét lên gọi bố:
- Bố ơi, nhìn kìa, cái chú đang ngồi bên cạnh mấy cô kia kìa, hình như chú ấy ngày càng giầu lên hay sao ấy bố ạ.

ở bãi biển, bé nói với mẹ:
- Mẹ ơi chú kia khôn quá mẹ ạ !
- Sao con biết ?
- Chú ấy lấy que cắm vào quần cho mát !

Mẹ hỏi con gái:
- bố đâu rồi con?
- Bố đang tưới cây ngoài vườn!
Quá đỗi ngạc nhiên mẹ hỏi:
- Ngoài trời đang mưa rất to cơ mà!
- Mẹ yên tâm, bố đã mặc áo mưa rồi!

To people who are coming to be married.

A man put an advertisement in a newspaper: "Wife wanted.".
The day after, he received hundreds of letters containing "You can have mine.".

Son: "Papa, this book says: in some parts of Africa, husbands don't know their wives until wedding."
The father: "It happens everywhere in the world, son.".

Son asked father: "How much does it cost to be married ?"
Father: "I don't know, son, I am still paying for.".

When a newly married man happy, we know why.
When a ten-year married man happy, we wonder why?

Chuyện xảy ra ở một nhà máy nọ. Có hai anh chị đã phải lòng nhau nhưng không ai dám nói với ai một lời nào. Cứ thế sự việc kéo dài hơn 2 năm. Người ta gọi đây là mối tình câm.
Rồi một hôm, cơ hội đã đến. Công đoàn nhà máy tổ chức đi xem phim. Do ai cũng biết hoàn cảnh của đôi anh chị này nên "tổ chức" đã tạo điều kiện. Họ sếp chỗ cho chàng và nàng ngồi sát cạnh nhau. Không hiểu nàng có theo dõi được nội dung phim không chứ còn chàng thì đã mấy lần cố gắng nắm tay nàng để nói lên "lời có cánh"ấp ủ lâu nay nhưng không được. Xuất diễn đã hết, đèn bật sáng. Cả chàng và nàng đều tiếc nuối. Để tự tạo điều kiện, chàng mạnh dạn đề nghị được cùng nàng vào công viên đi dạo. "Lòng vả như lòng sung" nên nàng chấp nhận ngay.
Đi một vòng, hai vòng công viên vẫn không thấy chàng nói gì, đến vòng thứ ba, chợt thấy chàng hụt hơi gọi nàng:
" EEm ơ ơi....! "
Nghẹn ngào xúc động, nàng không nói lên lời. Không thấy nàng trả lời, chàng tiếp tục gọi:
" Em ơi!"
Cố gắng trấn tĩnh, nén lại niềm hạnh phúc đang làm nàng nghẹn ngào vì giây phút mình đã phải chờ đợi bao lâu nàng đáp:
" Dạ"
Và thấy chàng tiếp lời:
" Anh, Anh dẫm phải cư..ứt rồi!" .

 

Những đứa con trong giá thú thì lại không trong hứng thú
Những đứa con ngoài giá thú thì lại trong hứng thú.

Hộp gì đấy anh?
- Hộp thịt !
- Thịt gì đấy anh ?
- Thịt hộp!

Nhân dịp có các bạn trên thành phố về chơi, Ba Lì nhà ta làm một bàn nhậu ngoài vườn để chiêu đãi anh em, nhìn cũng xôm tụ : đế nếp Gò đen, gà luộc, gỏi bông súng, ... Bàn nhậu khuya đang đến hồi gay cấn, rượu còn nhiều nhưng mồi thì hết, còn lại mỗi cái đầu gà, nếu ăn hết thì lấy gì đưa cay. Một người đề nghị : xoay tua ly rượu đến phiên ai thì người đó được mút đầu gà một cái. Mọi người đồng ý và những tiếng "Z..ô" tiếp tục vang lên hào hứng hoà cùng với tiếng mút đầu gà chùn chụt. Một lúc sau, có một anh phê quá nên mút đầu gà hơi lâu bị anh bên cạnh giựt ra, chẵng may nó bị rớt xuống gầm bàn. Nhằm nhò gì, chuyện nhỏ, lượm lên, phủi cát, tiếp tuc "Z..ô...ô" cho đến gần sáng. Bợm nhậu nhà ta nằm la liệt quanh bàn. Sáng sớm, vợ Ba Lì ra sân dọn dẹp, chị ta nhìn thấy cái đầu gà nằm lăn lóc dưới gầm bàn bèn kêu chồng dậy cằn nhằn chuyện chê mồi ít mà lại vất đi cái đầu gà, thật là phí của. Ba Lì định cự lại nhưng bỗng chột bụng nhìn lại trên bàn : một con cóc trắng nhợt lòi cả xương đang nằm chình ình trên dĩa giữa bàn.

Một anh chàng theo đạo Thiên chúa mới mua được một con ngựa đua. Con ngựa này rất quý, nó vừa chạy nhanh lại vừa hiểu được một số lệnh đặc biệt. Ai cưỡi nó chỉ cần nói: "Cám ơn chúa nhân từ "là nó sẽ phi nước kiệu, nếu nói " Chúa ban phước cho ta " thì nó sẽ phi nước đại, còn khi nói " Lạy chúa " thì nó sẽ đứng lại ngay lập tức. Anh ta rất thích con ngựa đó, bèn đem ra bãi cưỡi thử. Anh nói: " Cám ơn chúa nhân từ ", con ngựa lập tức phi nước kiệu. Được một lúc anh ta thấy khoái trí bèn hô: " Chúa ban phước cho ta ! ", thế là con ngựa sải bốn vó phóng hết tốc lực. Chẳng mấy chốc đã đến gần miệng một vực thẳm. Anh ta hoảng sợ quên mất câu lệnh làm cho ngựa dừng lại như thế nào. Cuối cùng khi đến sát bờ vực, theo thói quen, trước khi chết anh đưa tay lên cầu chúa và nói: " Lạy chúa ! ", con ngựa lập tức dừng ngay lại. Anh ta thoát chết mừng quá thở phào ngẩng đầu lên trời nói: " Ôi cám ơn chúa nhân từ, chúa đã ban phước cho ta ! "

 

Có một anh thuỷ thủ mới cưới vợ. Sau Tuần trăng mật, anh lại phải ra khơi. Trong lòng đầy tiếc nuối tuần trăng mật. Khi chia tay anh hẹn với vợ chưa cưới rằng anh sẽ gửi cho cô các món quà thật đặc biệt ở những nơi mà anh sẽ dừng chân.
Và giữ đúng lời hứa, đi đến bất kỳ hải cảng nào anh cũng gửi về cho vợ những món hàng đặc biệt. Một lần trông thấy một con vẹt Châu Phi cực kỳ đẹp, thêm vào đó nó còn biết nói và học nói cực nhanh. Anh bèn dốc hết tiền ra mua chú vẹt này và gửi về cho vợ yêu, rồi hồi hộp mong hồi âm của vợ.
Hai tháng sau, anh nhận được một bức thư ngắn gọn: "Anh thân yêu, cảm ơn anh về chú vẹt Châu Phi, chưa bao giờ em được thưởng thức món chim rán ngon đến thế. Quả thật thịt vẹt rấn ngon hơn thịt gà rất nhiều. Hôn anh".

Một hôm gà mái hỏi gà trống:
- Tại sao loài người phụ nữ có vú mà loài gà thì gà mái lại không có vú?
- Gà trống thủng thẳng đáp: " Thì anh làm gì có tay mà em cần vú cơ chứ. Hỏi vớ vẩn."

Tại một quán ka-ra-okê nọ, người ta nghe được 1 mẩu chuyện sau:
Bà con đang ca hát bỗng cúp điện tối thui (hm,ở Việt nam í mà).Chợt ai đó kêu lên:
-Khỉ thật ! Đang ngon trớn !
......
Một lát sau có điện trở lại. Quán bỗng náo nhiệt hẳn lên.Và người ta nghe:
-Khỉ thật ! Đang ngon trớn!.......(?!)

Có 2 anh nói khoác gặp nhau.Một anh người Trung á và anh kia người Alaska.
Anh thứ 1:
-Mày biết không, xứ tao nóng đến mức không cần xây nhà máy sữa bột.
-Sao thế ? Anh kia ngạc nhiên hỏi.
-Vì vừa vắt sữa ra là bốc hơi hết còn gì.
Anh kia tức nóng mũi lên:
-Nhằm nhò gì. Xứ tao lạnh đến mức mỗi lần đi tè là phải mang theo 1 cây búa.
-Tại sao vậy?
-Hừm,vì vừa ra là bị đóng băng rồi.

Truyện kể rằng:
có một hồ nước thiêng ở Canada. Ai muốn ước gì cứ nói lời ước của mình rồi nhảy xuống hồ tắm là được toại nguyện.Thế là bà con trên thế giới kéo nhau đến rất đông.
Anh thì ước thành con gấu trắng, anh thì ước thành con đại bàng, và có cả hoa anh đào nữa..
Có một anh đến bên hồ hấp tấp thế nào lại trượt chân vội thốt lên "Oh,SHIT!" và rơi tõm vào hồ...

Cô giáo: Em nào làm vỡ kính cửa sổ? Em nào!
Johnny: Thưa cô, bạn Susan.
Susan: Không phải. Thưa cô chính bạn Johnny đã ném gạch!
Johnny: Đúng, nhưng bạn đã cúi đầu xuống tránh.

Chuyện kể rằng:
ở một bệnh viện nọ, có chàng bác sĩ trẻ mới về nhận công tác, và công việc trọng đại đầu tiên mà anh ta được giao là làm công tác chuẩn bị cho một ca mổ của của một giáo sư đầu ngành về ngoại khoa.
Trong bệnh án của bệnh nhân sắp được đem lên "thớt" có rất nhiều mục cho công tác chuẩn bị
- Thử máu ...
- Chế độ dinh dưỡng hambalang...
- Các loại thuốc men xixaxixoabcdef...
- Cao lông dím
- v.v.
Công tác chuẩn bị đã sắp sửa hoàn tất, duy chỉ có một mục "Cao lông dím" là chưa xong vì theo ông Chủ nhiệm khoa Dược thì loại thuốc trên là cực kỳ quý hiếm và chỉ có thể kiếm được ở vùng rừng núi xa xôi nào đó, chứ hiện nay trong kho thuốc của bệnh viện thì không có.
Đã đến giờ phẫu thuật. Giáo sư hỏi anh bác sĩ trẻ:
- Sao, sẵn sàng rồi chứ anh bạn trẻ?
- Thưa Giáo sư, xong rồi ạ, duy chỉ còn mục này là không thể nào kiếm được.- Anh bác sĩ trẻ đưa cho giáo sư tập bệnh án.
Giáo sư chau mày nhìn vào tập bệnh án. Ông đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, rồi bỗng ông cười phá lên và vỗ mạnh vai anh bác sĩ trẻ:
- Trời ơi, đồ ngốc. Thuốc men gì đâu, đây là ...
****** Xin xem tiếp ở phía dưới*******
"Cạo lông dưới"

Một tiến sĩ vừa mới lấy vợ, nhưng suốt ngày không bao giờ để ý đến người vợ trẻ đẹp của mình mà suốt ngày chỉ vùi đầu vào trong đống sách vở để nghiên cứu. Người vợ trẻ đẹp buồn quá bỏ về nhà mẹ vợ khóc sướt mướt. Mẹ thương quá, hỏi làm sao con khóc, cô nói rằng con lấy phải một ông chồng suốt ngày chỉ biết đọc sách mà không biết chiều.. con gì cả. Mẹ cười phá lên và bảo rằng: Tại con không biết cách để mẹ chỉ cho. thấy cô con gái "khởi động" cho chàng tiến sĩ thì chàng tiến si liền thọc tay vào váy cô con gái, bà mẹ vui quá kêu lên rằng: Phải thế chứ, và hớn hở trở về nhà. Thế nhưng vừa mới trở về nhà chưa được năm phút đã thấy cô con gái chạy về khóc còn to hơn nữa. Mẹ bảo: tao thấy nó thò tay vào trong váy mày rồi mà sao con khóc lóc cái gì nữa? Cô con gái mới than rằng: khổ lắm mẹ ơi anh ấy thò tay ... thấm nước ... để lật sách đấy chứ!

Một chị luôn có mặt trong các buổi nhào lộn biểu diễn của anh chồng là phi công của mình. Người ta hỏi: "Chị có lo lắng không?". Chị ta đáp: "Lo chứ, anh ấy có một thói quen xấu là hay đem theo tiền lẻ trong túi quần!"

Một anh hãnh diện kể cho bạn mình:
- Ngày tập nhảy dù đầu tiên tao đã nhảy hai lần làm một và nhảy cùng một lúc!
- Thế á? Làm thế nào?
- Lần đầu tiên và lần cuối cùng

A woman travelling by train was talking to the man in the next seat. In describing her holiday she said she had visited San Jose.
"You pronounce that wrong," said the man. "It is San Hosay. In California you should pronounce all J's as H's. When were you there?"
The woman thought a minute, then answered: "In Hune and Huly."

Trong giờ học tiếng Anh
Cô giáo : Em hãy nói hôm qua em nấu cơm
Học sinh : " i ét tơ đây a em cúc cựt "

Trong giờ thực hành máy tính
Học viên nữ: Thưa thầy đĩa của em bị làm sao ấy ?
Thầy : Đĩa của cô thì làm sao tôi biết được

Một anh chàng phi công khoe với người yêu:
- Lần đầu tiên tham gia nhảy dù thử, sau khi nhảy ra khỏi máy bay anh phải mất 6 tiếng đồng hồ mới xuống đến đất!
Cô người yêu tỏ vẻ không tin, nói rằng làm gì có chuyện đó. Anh ta nói:
- Thật mà, hôm ấy cái dù của anh bị mắc vào một ngọn cây, mãi 6 giờ sau mới có người đến cứu anh xuống !

Một anh chàng thắc mắc với bạn:
- Không hiểu sao bọn bạn mình rất thích mình chụp ảnh, chúng còn bảo khi mình chụp thì bức ảnh đó sẽ đẹp hơn.
- Thế cậu không biết à ? Những bức ảnh đó đẹp hơn là vì không có cái mặt cậu trong đó!!!

"Đầu tiên phải lột trần nó ra thì mới dễ chơi, thế, được rồi"
" Nào, bây giờ thì lật sấp xuống, hơi dịch sang phải một chút, chút nữa, được rồi, cắm xuống đi"
"Dựng đứng lên, căn đúng vào khe, thả xuống"
" Nào, lật ngửa nó ra, dịch sang trái, nữa, quá rồi, dịch lại sang bên phải, cắm xuống"

Tiếng ồn ào nho nhỏ trong phòng làm ông bố thức giấc, ông giật mình, vội vã chạy sang giật cửa buồng của hai cậu con trai. Thì ra thằng anh, một đại cao thủ nintendo trên máy vi tính đang đào tạo em nó đi đấu võ đài TETRIS

Aladin sau rất nhiều gian nan khổ cực, với sự giúp đỡ của Thần Đèn, cuối cùng cũng đạt được ý nguyện là cưới công chúa làm vợ. Vua cha tổ chức đám cưới thật tưng bừng, và cho đôi uyên ương một căn phòng lộng lẫy trong cung điện làm căn phòng hạnh phúc. Đêm tân hôn , Aladin và Công chúa rất tức giận vì Thần Đèn đứng trong phòng ám quẻ, không làm ăn gì được. Công chúa bèn bảo Aladin: Anh ơi, nghĩ ra việc gì cho lão ấy làm đi, kẻo lão cứ đứng lù lù thế thì ai người ta còn làm gì được Aladin bèn bảo thần Đèn: Này ông, ông hãy đến DAMAS, san phẳng dãy núi lớn bên cổng thành phía bắc cho tôi làm bãi tập bắn cung. Thần Đèn vâng lệnh ra đi. Aladin và Công chúa mừng rỡ cởi bỏ quần áo để đi tắm rửa. Vừa mói bỏ được chiếc khăn xếp ra khỏi đầu thì đã thấy Thần đèn xuất hiện: Tôi đã làm xong thưa ngài. Aladin bèn bảo thần Đèn: Vậy ông hãy ra lấp cạn biển Địa trung hải để tôi làm bãi thả lạc đà Vừa cới tiếp được chiếc áo thì Thần Đèn đã lại quay lại bảo rằng hắn đã làm xong. Công chúa lần này đã không còn có thể chịu được nữa, nàng nổi giận và bảo với Aladin: Anh để đó em. Nói rồi nàng thò tay vào trong quần, rút ra một vật nhỏ và bảo với Thần Đèn: Ông hãy ra bên ngoài, vuốt cho nó thẳng ra, khi nào xong hãy vào. Và thế là Thần đèn loay hoay tới sáng mà vật nhỏ của công chúa vẫn còn xoăn xoăn.

 

ở một tu viện nọ, các bà xơ bắt quả tang một cô xơ trẻ đang hú hí với một gã trai trong phòng, họ liền bắt giữ đôi tình nhân và cho gọi bà xơ nhất lên để trị tội bọn to gan. Sau một hồi tra hỏi, quát mắng mà cô xơ trẻ vẫn nhâng nhâng nháo nháo không hề sợ hãi, mắt cô ngước lên phía đầu bà xơ nhất, miệng tủm tỉm cười. Bà xơ nhất chột dạ đưa tay lên sờ chiếc khăn xếp trên đầu. Thì... trời ơi... trong lúc vội vàng bà xơ nhất đã đội nhầm lên đầu mình chiếc .... quần đùi của ông mục sư!

Pha đi du lịch, chẳng may bị trộm lấy hết tiền. Nhà thì xa, người thì lạ, Pha lo lắm. Nghe nói vùng này đang bị dịch chấy rệp, Pha liền nghĩ ra một cách. Pha lấy gạch non, nghiền nát rồi gói thành những gói nhỏ. Pha ra góc chợ ngồi rao: "Ai mua thuốc chống rệp đây. Thuốc gia truyền, vô cùng hiệu nghiệm, rệp không chết, không lấy tiền". Chẳng mấy chốc, mọi người kéo đến tranh nhau mua hàng. Chưa đầy nửa tiếng, Pha đã bán hết sạch, chuẩn bị gói tiền ra về thì một khách hàng chợt nhớ ra, quay lại hỏi:
- Thuốc này dùng sao đây, thầy?
- à, anh chỉ cần bắt con rệp, cậy miệng nó ra và đổ thuốc vào. Đảm bảo trăm phần trăm là chết- Pha trả lời.
- Cái anh này! - Ông khách tức giận nói - Nếu tôi mà bắt được nó, thì chỉ cần cho xuống dưới chân, dẫm một cái là chết nghẻo, cần gì phải uống thuốc cho tốn tiền.
- Đấy cũng là một cách không tồi - Pha khảng định.

Như bao nhiêu người vất vả mới kiếm được đồng tiền, Pha rất tiết kiệm. Một lần, Pha cho cậu con trai lớn ra Hà nội thăm bà con. Dĩ nhiên là đi tàu hoả. Cậu chàng ngại đi tàu, vừa chậm vừa mệt nên nói với bố:
- Cho con tiền đi máy bay đi.
- Máy bay nguy hiểm lắm - Pha nói - Con không nhớ, ngay dạo Atlanta-96 vừa có một chiếc Boeing bị nổ hay sao.
- Thế tại sao, tuần rồi, mẹ ra Hà nội, bố vẫn cho mẹ đi máy bay? - Cậu con vẫn cố thuyết phục.
- Là vì, mẹ con mua bảo hiểm rồi, còn con thì chưa - Pha trả lời.

Những người quen biết Edison ngạc nhiên là tại sao cánh cổng vào nhà ông lại nặng đến thế.Có lần một người bạn hỏi:
-Thiên tài như ông lại không làm được cánh cổng tốt hơn sao?
Edison giải thích cho bạn:
-Tôi cho là cánh cổng ấy thiết kế vô cùng tốt đẹp, rất thiên tài là khác. Nó nối với một cái bơm nước dẫn nước vào nhà. Ai vào cũng phải đẩy cánh cổng làm cho bồn chứa mỗi lần thêm được 20 lít nước!

Hồi còn trai trẻ, Pha vốn không uống rượu. Nhưng cũng như mọi người ham vui, cái lần đầu tiên đó sớm muộn gì cũng sẽ đến. Đó là vào ngày Pha tốt nghiệp đại học. Đám sinh viên quyết định kỷ niệm ngày rời ghế nhà trường thật long trọng, vì vậy Pha bị cuốn hút theo và vì là người không biết từ chối nên hôm đó Pha uống khá nhiều.
Lúc ra về, khi đi qua một cây cầu bắc ngang dòng sông, Pha chỉ những đốm sáng lấp lánh bên dưới và hỏi:
- Cái gì ở dưới kia vậy?
- Những ngôi sao đấy?
- Nhưng làm thế nào mà chúng mình lại có thể bay cao thế này nhỉ - Pha rất ngạc nhiên hỏi lại.

Một lần Pha uống rượu ở một quán bên kia sông. Đường đi là một cây gỗ bắc ngang, lúc sớm chưa uống rượu, Pha qua rất dễ dàng.
Không ngờ khi về, Pha nhìn cây gỗ thành hai. Tuy khá say, nhưng Pha còn đủ tỉnh táo để biết rằng, do mình uống nhiều rượu nên mới nhìn một thành hai và trong hai cây gỗ trên chỉ có một cây là cầu. Vì vậy Pha rất đắn đo không dám đi qua, sợ ngã xuống sông.
Sau một hồi suy nghĩ rất lâu, Pha quyết định quay lại, uống thêm cho tới khi nhìn cây gỗ thành ba, thì sẽ đi vào cây chính giữa để về nhà.

Dạo này Pha đang theo học một lớp tại chức kinh tế. Một hôm, Pha đang đứng ở ban công tầng năm thì thấy một đứa bạn cùng lớp đứng dưới sân trường vẫy xuống. Pha nghĩ, chắc có chuyện gì quan trọng, nên vội chạy xuống ngay. Không ngờ, khi tới nơi thì thằng bạn mới nói:
- Cho tớ mượn vở môn kinh tế chính trị với, ngày hôm qua bận, nên tớ đã nghỉ học.
- Cậu lên đây - Pha rất bực, nhưng vẫn nhũn nhặn trả lời.
Thế là Pha chạy trở lại tầng năm. Thằng bạn chạy theo. Khi tới nơi, Pha nói:
- Rất tiếc là hôm qua tớ cũng nghỉ.

- Cậu làm gì đấy, Pha? Một người bạn hỏi, khi trông thấy Pha đang "gâu gâu" với con chó con.
- à, tớ đang dạy cho nó biết, khi nào muốn ăn thì phải sủa lên ba tiếng.
Một tuần lễ sau, họ tình cờ gặp lại. Người bạn hỏi Pha:
- Thế nào, cậu đã dạy được con chó đó chưa?
- Rõ khổ - Pha phàn nàn - Bây giờ, mỗi khi đến bữa, tớ mà không sủa lên ba tiếng thì nó không chịu ăn mới khốn chứ.

Như tất cả những người đàng hoàng, Pha rất ghét trẻ em ăn vụng. Một hôm, nhà có khách, Pha luộc một con gà, chặt ra từng miếng nhỏ để chiêu đãi. Trong khi chờ khách đến, Pha thấy thiếu ít lá chanh, định chạy ra chợ mua, nhưng chợt nghĩ ra một điều, Pha lôi thằng bé sáu tuổi ra cân thử, sau đó mới chạy ra chợ.
Khổ thân thằng bé, hôm đó bị một trận đòn nên thân, vì ngồi nhìn đĩa thịt, thèm quá, không nín được đành bốc mấy miếng ăn vụng. Nó không bao giờ có thể ngờ rằng, khi từ chợ quay về, bố nó đã cân lại nó và thấy thừa ra 150 gram.

Hai vợ chồng giận nhau. Anh chồng đi ngủ trước. Chị vợ đi ngủ sau thấy có mảnh giấy trên bàn ghi:
- Đề nghị cô gọi tôi dậy lúc 7 giờ!
Sáng hôm sau, mãi 8 giờ anh mới tỉnh giấc. Lại thấy trên bàn có mảnh giấy ghi:
- Dậy đi thôi, đã 7 giờ rồi!

Có lần Alexandre Dumas (cha) sang thăm một thành phố nước Nga. Chủ hiệu sách thành phố là một người rất ái mộ ông nên cho bày sách của ông lên tất cả các các kệ, các giá. Dumas đến, thấy thế ngạc nhiên lắm hỏi chủ hiệu sách:
- Thế sách của các nhà văn khác đâu?
Chủ hiệu sách luống cuống:
- Dạ, tôi đã bán hết cả rồi, thưa ngài!

Vào những năm kháng chiến chống Pháp, tại một ngôi làng nọ, đúng vào ngày giặc Pháp đi càn. Tất cả dân làng đều chạy giặc duy chỉ có một gia đình bác du kích vì bà vợ không chạy kịp nên bác du kích đành phải trèo lên cây chốn còn bà vợ chưa kịp chốn thì giặc ập đến. Chúng nó lôi vợ bác du kích đến gốc cây mà bác du kích ở trên và bắt đầu hãm hiếp, ở trên cây bác nhìn thấy cảnh tượng rất hãi hùng nhưng hãi hùng hơn là bà vợ bác còn tỏ ra rất khoái cảm, ả cứ ưỡn người lên.
Sau khi giặc rút khỏi bác du kích liền tụt xuống vừa tát vợ vừa chửi mắng thậm tệ.
Bà vợ liền chống trả và giải thích " tôi làm như thế là để đánh dập bi nó"
Bác du kích liền hét toáng lên " trời ơi Bi nội đánh 20 năm nay còn chưa vỡ nữa là bi ngoại" .

An exasperated caller to Dell Computer Tech Support couldn't get her new Dell Computer to turn on. After ensuring the computer was plugged in, the technician asked her what happened when she pushed the power button. Her response, "I pushed and pushed on this foot pedal and nothing happens." The "foot pedal" turned out to be the computer's mouse.

Another customer called Compaq tech support to say her brand-new computer wouldn't work. She said she unpacked the unit, plugged it in, and sat there for 20 minutes waiting for something to happen. When
asked what happened when she pressed the power switch, she asked "What power switch?"

Compaq is considering changing the command "Press Any Key" to "Press Return Key" because of the flood of calls asking where the "Any" key is.

AST technical support had a caller complaining that her mouse was hard to control with the dust cover on. The cover turned out to be the plastic bag the mouse was packaged in.

Another Compaq technician received a call from a man complaining that the system wouldn't read word processing files from his old diskettes. After trouble-shooting for magnets and heat failed to diagnose the
problem, it was found that the customer labeled the diskettes then rolled them into the typewriter to type the labels.

Another AST customer was asked to send a copy of her defective diskettes. A few days later a letter arrived from the customer along with Xeroxed copies of the floppies.

A Dell technician advised his customer to put his troubled floppy back in the drive and close the door. The customer asked the tech to hold on, and was heard putting the phone down, getting up and crossing the
room to close the door to his room.

Another Dell customer called to say he couldn't get his computer to fax anything. After 40 minutes of trouble-shooting, the technician discovered the man was trying to fax a piece of paper by holding it in
front of the monitor screen and hitting the "send" key.

Another Dell customer needed help setting up a new program, so a Dell tech referred him to the local Egghead. "Yeah, I got me a couple of friends," the customer replied. When told Egghead was a software
store, the man said, "Oh, I thought you meant for me to find a couple of geeks."

Yet another Dell customer called to complain that his keyboard no longer worked. He had cleaned it by filling up his tub with soap and water and soaking the keyboard for a day, then removing all the keys
and washing them individually.

A Dell technician received a call from a customer who was enraged because his computer had told him he was "bad and an invalid". The tech explained that the computer's "bad command" and "invalid"
responses shouldn't be taken personally.

Một anh bạn kể chuyện:
Trước ngày cưới vợ mình tặng một áo sơ mi.
Vào cửa hàng thì mới nhớ là không biết áo số bao nhiêu.
Lúng túng một hồi và bảo với cô bán hàng là khi đi chơi thường nắm tay bạn trai và cổ tay to như thế này.
Cô bán hàng tính toán một hồi và bảo áo số 40.
Khi mình mặc vào thì áo dài chấm đất.
Té ra vợ mình nhớ nhầm với cổ tay.

Một ông vào cửa hàng hỏi cô bán hàng: Hôm nay cô có vịt bán không
- Thưa ông hôm nay cửa hàng hết vịt bán rồi, ông lấy tạm gà vậy nhé.
- Đồ ngốc, nếu mang gà về thì làm sao tôi nói với vợ tôi là đi săn vịt.

- Ê, bồi, lại đây nếm món súp này đi !
- Dạ, tôi cũng biết là nó hơi nguội...
- Lại đây nếm món súp này đi !
- Thưa ông, quả thật tôi cũng biết là nó hơi quá mặn....
- Nếm món súp này đi !
- Thưa ông, tôi biết, quả là nó hơi.....
- Nếm đi, đò khỉ !
(Anh bồi tần ngần lại gần... )
- Nhưng... dạ.... không có thìa....
- Thế chứ, có thế mà không nhìn thấy à.

Cô giáo lớp 1 dạy học sinh:
- Chúng ta cần phải phát động phong trào làm việc tốt. Từ mai trở đi khi đến lớp mỗi em phải kể cho cô nghe một việc tốt nhé.
Thưa cô vâng ạ.
Ngày hôm sau. Em nao có việc tốt kể cho cô nghe.
- Dạ thưa cô, một em đứng lên. Hôm nay em dẫn một bà già qua đường ạ.
- Tốt tất cả lớp phát huy học tập theo bạn nhé.
Ngày hôm sau. Nào thế hôm nay những ai đã làm việc tốt nào?
- Dạ thưa cô, hôm nay chúng em đã học tập bạn hôm qua đều đã làm việc tốt ạ - Cả lớp đứng lên đồng thanh nói.
- Vậy là rất tốt. Các em đã làm những việc gì nào?
- Chúng em cùng dẫn một bà già qua đường ạ.
- Tốt, nhưng tại sao có một bà già mà cả lớp cùng dẫn qua đường hả?
- Dạ thưa cô, vì bà ấy không thích qua đường ạ.

Một anh chàng vợ mới đẻ phải "ăn kiêng". Anh ta bực tức lắm cứ đứng lên ngồi xuống đi ra đi vào. Chị vợ biết ý nói :
- Thôi anh cầm tạm ít tiền sang bên hàng xóm mà "giải quyết".
Anh chàng nghe lời vợ sang bên hàng xóm, một lúc sau về nhà vẻ mặt đầy sung sướng. Chị vợ hỏi:
- Thế nào nó lấy anh bao nhiêu?
Anh chồng thật thà trả lời :
-Hết có năm chục thôi. Chị vợ rít lên:
-Tiên sư nhà nó,con khốn nạn.
Anh chồng hỏi :
-Thế có chuyện gì? Chị vợ nói:
- Hồi con ấy nó đẻ thằng chồng nó sang đây em lấy nó có hai chục thôi.

Có một người hỏi:
- Tại sao Phụ nữ không thể phục vụ trong quân đội (đi bộ đội) được?
Trả lời:
- Vì Phụ nữ không bao giờ làm đúng lệnh của cán bộ huấn luyện quân.
- Lệnh gì?
- "Nằm xuống".

Hội nghị quốc tế về y tế 1996. Có rất nhiều báo cáo về các thành tựu về y tế của nhiều nước. Trong vòng loại cuối cùng đẻ trao giải thưởng có các nhà y tế của Pháp, Mỹ, Nga và Việt nam. Đề nghị các bạn cho biết ai được trao giải nhất. Các báo cáo của ho như sau:

Người Pháp:
- Hiện nay chúng tôi đã tìm được vacxin chống AIDS và ung thu bằng cách cho một số vi trung không gây hại vào cơ thể và chúng tìm những tế bào chết (ung thư) và những tế bào mất khả năng hoạt động (AIDS), tiêu diệt chúng.

Mọi người vỗ tay khen ngợi.

Người Mỹ:
- Chúng tôi đạt được kỹ thuật siêu hạng. Các loại da, các bộ phận trong cơ thể đều có thể cấy ghép được. Bạn muốn thay chân tay, tai, mắt v.v. thậm trí cả các bộ phận sinh dục của người khác vào mình ư? Rất đơn giản. Hơn nữa chúng tôi có thể giữ được tính năng và chất lương mà nó có khi còn ở trên cơ thể của chủ cũ.

Mọi người mắt chữ "O", mồm chữ "I". hết vỗ tay lại xì xào.

Người Nga:
- Chúng tôi không cần phải thay chúng (các bộ phận). Chúng tôi lập trình lại chúng theo yêu cầu của các bạn. nó sẽ được tái tạo và hồi sinh ngay trên cơ thể các bạn.

Ban giám khảo bàn tán có lẽ đây là thành tựu cuối cùng. Đề nghị trao giải. Bỗng có người nhớ đến đoàn Việt nam. Cứ thử xem họ có làm được gì không.

Việt nam:
- Chúng tôi có thể cắt được amidan.
Cả hội trường:
- Tưởng gì chứ chúng tôi đã làm cách đây 30 năm, Chuyện vặt, nước chúng tôi mới ra trường là làm được v.v.

- Thưa ban giám khảo, - Đoàn Việt nam phát biểu, chúng tôi cắt amidan từ đường hậu môn cơ.

-?????.

-Này cô. Lần này là lần thứ tư tôi bắt quả tang cô đang bán dâm tại ký túc xá đấy nhé. - Anh công an số 7 nói - Cô trả lời tôi đi, cần bao nhiêu thì biến ký túc xá của các cô trở thành nhà thổ hả?
- Cần 2000 đồng ạ.
- Sao vậy?
- Để em gọi điện về ký túc xá và nói với các bạn rằng đã được công khai rồi.

Một con thỏ dạo chơi tung tăng trong rừng. Nó nhảy nhót, cười nói khoái trí. Con Cáo nhìn thấy hỏi: "Mày làm gì vui thế? Không biết tao sắp ăn thịt mày à?"
Thỏ nói: - Ăn thì cứ ăn sợ gì, tao bây giờ thông minh lắm. Tao vừa tốt nghiệp trường đại học LOGIC ra. Chết cũng được.
ĐH LOGIC là gì? - Cáo hỏi.
-Thế này. Ví dụ mày có diêm không?
-Có. Thì sao?
- Tức là mày hút thuốc chứ gì?
- Đúng vậy.
- Hút thuốc tức là còn uống rượu nữa, đúng không?
- ừ, thì sao?
- Tức là hay đi Bar, Karaoke, Bia ôm?
- Đúng.
- Ôm rồi mày thấy thích ả nào đó, đúng không?
- Đúng.
- Thích rồi có lúc mày lôi ả nào đó về nhà, đúng không?
- Thì đôi khi có thế.
- Lôi về rồi thì mày phải " L..ê...n...", đúng không?
- Tất nhiên rồi.
- Đấy thấy chưa, tao biết hết khi mày nói với tao là mày có diêm. Đó là LOGIC.
- Thế thì cần chó gì phải học. Tao cũng biết. Nói xong Cáo bỏ đi, vui vẻ hơn thỏ, huýt sáo và nhảy tung tăng. Gặp Gấu giữa rừ
- Rất thích. Nhưng tôi thích sân bay hơn nhiều.

Trên sa mạc, một anh đi đường hỏi một anh thổ dân vừa gặp:
- Anh làm ơn cho tôi biết đến làng gần nhất còn bao lâu nữa?
- Sắp đến rồi. Anh cứ đi thẳng, đến thứ Sáu tuần sau thì rẽ phải, và thứ Bẩy là tới.

 

Vịnh con lợn thiến
Bây giờ sống cũng bằng không
Thôi rồi cái kiếp làm chồng, làm cha.
Cho dù có sống đến già,
Cho dù béo tốt cũng là công toi
Bây giờ pháo đã tịt ngòi
Gia tài còn lại... một vòi nước trong!

Một hôm trong buổi giảng đạo, nhà hiền triết người Hy là Xôcratẹt hỏi đám học trò rằng:
- Các con có biết tại sao đàn ông thì khúc triết, sâu lắng, hay suy nghĩ còn đàn bà thì không thế mà lại rất hay nói, nói nhiều, nói dai không?
Đám trò nghĩ mãi không ra bèn nói:
- Thưa, không biết ạ.
Bấy giờ Xôcratẹt mới trả lời:
- Đó là do đàn ông có hai cái đầu còn đàn bà thì có hai cái miệng!

ở một công ty nọ mới tuyển được một cô nhân viên mới, cô này nhan sắc tuyệt vời lại trẻ nữa khiến ngài trưởng phòng rất tâm đắc. Tháng đầu ngài tặng cô một bộ váy đầm rất đẹp, tháng sau ngài lại tặng cô một chiếc nhẫn mặt đá rubi, đến tháng thứ ba ngài đề nghị ban giám đốc tăng lương cho cô thêm 50 USD một tháng. Đến tháng thứ tư ngài cảm thấy cơ hội đã chín muồi bèn đặt vấn đề làm ...tình với cô,cô đồng ý ngay và nói :"Những người trong phòng thì em lấy 10 đô còn anh thì em chỉ lấy 5đô thôi" .Nghe xong ngài trưởng phòng chẳng nói chẳng rằng bước tới cửa sổ và...qua.

Tại các vũ trường Sài gòn, để khuyến khích bà con uống bia, các hãng bia thường tổ chức quay sổ số vào lúc nửa đêm. Hôm đó hãng Bia 333 đứng ra đăng cai. Kết quả, một anh trông điệu bộ xỉn nhất trúng giải độc đắc. Mọi người rất ngạc nhiên, xúm lại hỏi:
- Làm cách nào mà anh đoán ra số trúng?
- à, hôm nay tôi uống bia 333, vì vậy tôi cứ lấy 3 nhân với 3 rồi lại nhân với 3 thành 28, rồi tôi mua số 28 và trúng giải độc đắc.
- Cậu say rồi, 3 nhân 3 nhân 3 là 27, đâu phải là 28.
- ái chà, vậy sao. Nhưng các anh cũng có cách nào nghĩ ra số 28 đâu.

Hai người đàn ông ngồi uống rượu và tâm sự với nhau:
- Bồi nhà hàng này quá kém. Ai đời, mình kêu một Na-po-ne-on thì hắn lại lịch sự nhắc nhở mình là Na-po-ne-on đã chết rồi - Người thứ nhất phàn nàn.
- ủa vậy hả - Người thứ hai nói - Dạo này mình không xem báo nên không biết ông ta mắc bệnh từ khi nào.

Một trà một rượu một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó hại ta
Chừa được thứ nào hay thứ ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà

Một ngày nọ đẹp trời, ngừơi ta thấy có 1 anh chàng đi bộ ngòai đừơng nét mặt căng thẳng, hai tay giơ ra đằng trứơc theo tư thế "bắt chuồn chuồn", anh ta đi dọc phố , lên xe búyt vào trung tâm, rẽ vào siêu thị tư thế vẫn giứ nguyên, .... lên tầng trên cùng rẽ vào quầy bán đồ phụ nữ ..... mua 1 chiếc Triumph cho vợ theo kích thứơc mà anh vưa đo sẵn ở nhà.

Hai người bạn ngồi nói chuyện với nhau. Một anh hỏi:
- Này, đồng hồ đeo tay của cậu đâu?
-"Vinataba" rồi. - Anh kia tiu nghỉu trả lời.
- Trời, cậu nghiện thuốc lá khi nào vậy?
- Đâu có!
- ......
- Cậu không hiểu à? Vì Nàng tao bán.

Nhớ !

Anh đi em bấm ngón tay
Anh về em bấm chỗ này chỗ kia.
Anh đi bát đũa cũng chia,
Anh về em dọn cả thìa lẫn môi.
Anh đi giường chiếu xẻ đôi,
Anh về giường trống... cả nơi anh nằm.
Anh đi giường chiếu lặng câm,
Anh về chúng nó reo ầm cả lên.
Anh đi đồi núi chẳng quên
Anh về anh lại đến bên gò đầm.
Anh đi cửa chốt tần ngần,
Anh về chúng nó rầm rầm mở ra.
Anh đi cà chửa ra cà,
Anh về bầu bí bò ra bò vào.
Anh đi cỏ mọc bờ ao,
Anh về... cá đớp cả phao lần mồi./.

Hai cô bạn làm ở hiệu thuốc lâu ngày mới gặp nhau.
-Thế nào, công việc dạo này tốt chứ? - một chị hỏi.
-Tớ bị đuổi việc rồi! Lỗi cũng chỉ tại cái tính quá lịch sự và cẩn thận của tớ.
-Thật là trùng hợp , tớ cũng bị đuổi việc, nhưng nguyên nhân thì ngược với cậu.
Có một ông khách đến chỗ tớ mua bao cao su, tớ vứt lên mặt quầy cho ông ta.
- Cô không thể làm ăn tử tế hơn một chút sao?
- Ông còn muốn tôi đeo vào cho ông nữa chắc?
Thế là tớ bị đuổi việc.
- Còn tớ,cũng một ông khách vào mua bao cao su, tớ gói gém cẩn thận, đưa cho ông ta và tiễn ra tận cửa:
-Chúc bác về đ... cho thật khoẻ, khoẻ như lực sỹ nhé!
Ông ta nghĩ là tớ giễu, thế là tớ cũng mất việc luôn.

Bạn D. gọi điện về nhà cho D., bố D. nhấc:
- Alo, em cho anh gặp anh D. có được không ?
- Thừa sức,.... nhưng D. đi làm rồi anh ạ.
- Xin lỗi, em là ai đấy?
- Em là bố anh D. đây ạ.
- Xin lỗi bác, bác cho cháu biết số điện thoại của D. ở cơ quan được không ạ?
- Được, nhưng nó có nhiều số lắm.
- Thế thì bác đọc cho cháu số đầu tiên vậy.
- 8.

Một ông nông dân nọ lên tỉnh nhìn thấy chiếc quần Pizama, ông thích lắm bèn mua về nhà và từ đó hễ có cái gì hay cũng đặt tên là Pizama. ông có một mảnh vườn đẹp, ông quí mảnh vườn lắm và đặt tên là Pizama. Một hôm ông đi dự triển lãm nông nghiệp ở tỉnh, ông nhìn thấy người ta trưng bày cà rốt, những quả cà rất to và đẹp. ông ngắm nghía một hồi và bảo: " cà rốt ở đây to thật nhưng vẫn không to bằng cà rốt trong cái Pizama của tôi"

Trong một cuộc triển lãm tranh, có bày 3 bức tranh của một hoạ sỹ: Một bức vẽ chiếc bánh mì bị cháy đen, một bức vẽ đội hồng quân Liên Xô chết như ngả rạ, một bức vẽ một người đàn bà có thai. Ngạc nhiên vì sự khác nhau quá lớn giữa 3 bức tranh, người xem hỏi tác giả của nó và được trả lời: "3 bức tranh tuy khác nhau nhưng đều có chung 1 chủ đề là: Rút ra không kịp. Bánh mì do rút ra không kịp nên bị cháy đen thui, hồng quân Liên Xô rút ra không kịp nên chết như ngả rạ, còn bà chửa thì...."

Tại cuộc thi vẽ Quốc tế năm 1996 tại Pháp, người Mỹ cử cô Lisa với nhiệm vụ phải bám sát và vẽ đúng như danh họa I-van của Nga vì anh ta đã đoạt được 3 giải liên tiếp, cuộc thi diễn ra trong 3 ngày, cô Lisa thuê phòng ngay trên tầng của anh I-van và lắp đạt mọi thiết bị cần thiết để theo dõi mọi hành động của anh ta tại mọi nơi, mọi lúc.
Ngày đầu, I-van đi chơi, xem phong cảnh suốt cả ngày. Ngày thứ hai, I-van thực hiện việc pha mầu, Lisa theo dõi và pha tương tự. Ngày thứ ba, I-van lại đi chơi, xem phong cảnh, Lisa rất sốt ruột vì thơi gian đã quá gần. Buổi tối I-van vẫn không có chuẩn bị gì để vẽ cả, Lisa thực sự sốt ruột và đến khi trước khi đi ngủ, I- van mới tụt quàn ngồi vào chậu mầu và ngồi lên tờ giấy vẽ, Lisa làm tương tự. Cả hai đều ghi tiên đề quả bí đỏ.
Nhưng khi tuyên bố giải, I-van lại nhất. Lisa khiếu nại với ban giam khảo :
+ Tôi của vẽ quả bí đỏ không thua gì anh ta mà tôi không được giải gì ?
+ Quả bí của cô không có cuống - Ban giám khảo nói

Một anh đến bác sĩ.
- Thưa bác sĩ, dạo này tôi bị yếu sinh lý. Không "ngủ" với vợ được. Mong bác sĩ tìm thuốc giúp.
- Tôi cho anh thuốc này. Anh phải uống trước khi vợ về 10 -15 phút. Sau đó là mọi việc OK.

Vài hôm sau:

- Thưa bác sĩ, không xong rồi.
- Anh không làm theo lời tôi chỉ dẫn à?
- Tôi làm đúng như vậy. Thường ngày vợ tôi về nhà vào lúc 6 giờ tối.

Đúng 6 giờ kém 15 phút tôi uống thuốc của ông. Thế nhưng đến 6 giờ kém 5 phút vợ tôi gọi điện về nói rằng bận họp đến 8 giờ tối mới về được. Thế là công toi.

- Anh ngu thế không biết. Sao không chạy sang cô hàng xóm mà "nhờ".

Anh này cáu tiết:
- Nếu sang hàng xóm thì tôi cần đ'.. gì thuốc của ông.

Trong văn phòng có tiếng nói một nam, một nữ vọng ra:

"Đứng lên, dựa sát vào tường, thế, bây giờ ngửa ra"
"Xoay nhanh thế, em không ấy kịp"
"Không sao, tiếp đi, dựng lên, chọc vào khe nhé, xoay đi, lộn lại"
"Ôi, em mệt quá, cứng hết cả người rồi đây này"

Xếp đứng bên ngoài nghe thấy định xông vào bắt quả tang, thì hoá ra anh nhân viên đang dạy cho cô thư ký của xếp chơi trò TETRIS

Một bạn nữ sinh viên thường đến trường bằng xe buýt. Một hôm dậy muộn nên không kịp ăn sáng, chỉ vội cầm được 1 quả chuối nhét vào túi quần sau rồi chạy vội ra bến xe. Trên xe rất đông người, không có chỗ ngồi nên cô phải đưa một tay ra đằng sau để giữ quả chuối vì sợ khi chen lấn sẽ bẹp mất. Đứng ngay đằng sau cô là một anh thanh niên. Xe buýt đi qua 2 bến đỗ, sắp tới bên thứ 3 thì anh thanh niên hỏi cô :
- Xin lỗi, em xuống bến nào?
Cô nghĩ, chắc thằng cha này lại muốn lân la làm quen đây, cô bèn đáp :
- Tôi xuống bên cuối cùng!
- Xin lỗi em nhưng tôi phải xuống bến này.
- Anh cứ việc xuống, liên quan gì đến tôi.
- Nhưng xin em tha cho thì tôi mới xuống được.
Cô thoáng ngạc nhiên, quay lại và bỗng đỏ mặt ngượng ngùng. Thì ra ...

Một anh uống rượu khá nhiều nên quyết định ăn một chút gì lót dạ. Tuy nhiên, anh ta cảm thấy có điều không ổn và hỏi chủ quán:
- Tại sao con chó của ông nó cứ nhìn tôi chằm chằm vậy.
- Tôi không nghĩ thế, trừ phi ông đang ăn ở cái đĩa của nó - Chủ quán trả lời.

Cô gái nọ là một người rất hay chạy theo mốt thời trang. Khi có mốt áo mở cúc sau là cô may liền. Một lần đi chơi vào chủ nhật, xe bus đông người, cô cảm thấy nóng nực quá. Một ý nghĩ bất chợt nảy ra : Có lẽ ta nên cởi bớt một vài cúc áo ở đằng sau cho mát. Nghĩ sao làm vậy, cô đưa tay ra sau áo mở khuy thứ nhất nhưng vẫn chẳng thấy mát hơn. Cô liền mở thêm khuy thứ hai và thứ ba... Bỗng cô nghe tiếng của một anh chàng đứng ngay sau lưng cô" Thưa cô, tôi không dám đâu". Ngoảnh lại đằng sau cô mới ngớ người ra. hoá ra cô mở nhâm khuy....của anh. Hèn gì mà cô chẳng cảm thấy mát hơn chút nào.

Có hai anh bạn rất thân nhau,họ thường xuyên gặp gỡ,thăm hỏi sức khoẻ của nhau.Bẵng đi một thời gian do công việc quá bận nên họ không gặp nhau.Một hôm ,tình cờ họ gặp nhau ngoài phố, tay bắt mặt mừng,bỗng một anh kêu lên "ủa sao dạo nay cậu béo ra nhanh quá vậy ".Người kia ngao ngán trả lời "Ôi dao ,cũng tại cái cơ chế thị trường chết tiệt này ấy mà, chẳng là bà xã nhà tớ làm ở cửa hàng bán thực phẩm, đến cuối tháng thực phấm thì không bán được,không có lương trả cho công nhân nên ban lãnh đạo phải lấy cả thực phẩm chia cho công nhân để bù tiền lương ,bỏ thì phí nên tớ khải cố mà ăn cho hết nên mới béo ra nhanh thế này đây.Chán lắm cậu ơi !".Nói xong anh này lại kêu lên thất thanh: "Ôi sao dạo này cậu gầy thế này, vừa tháng trước cậu còn béo hơn tớ nhiều mà ?".Anh bạn kia trả lời:" Thì cũng tại cái cơ chế thị trường chết tiệt này ấy mà .Chả là bà xã nhà tớ thì làm ở xưởng sản xuất bao cao su.Dạo này đói kém, dân họ có dùng mới đâu, vì thế cho nên cuối tháng không có lương ,ban giám đốc cũng phải trả lương cho công nhân bằng 'Bao cao su' cậu ạ.Ôi trao ôi. bỏ thì phí cho nên tớ phải cố mà dùng cho bằng hết cho nên mới ....thế này đây !".

Tại một cách đồng ngô rì rào gió thổi. Bác táo bón gặp bác ỉa chảy. Bác táo bón ì ạch mãi không được còn bác ỉa chảy thì roẹt...s một cái là xong. Bác táo bón chẹp miệng tâm sự:
- Hầy! Nhìn bác ỉa mà tôi thèm quá!

Có một cậu chàng thường xuyên xin tiền bố đi chơi và nói là đi cắt tóc vì ông bố bị thông manh không nhìn thấy gì. Một hôm cậu lại xin tiền bố đi cắt tóc. Lần này ông bố hỏi: "Tao vừa cho mày tiền cắt tóc tuần trước, sao giờ đã lại xin tiền. Lại đây tao xem đầu nào". Chàng trai không còn cách nào khác đành tiến đến gần ông bố tụt quần ra và chổng mông lên. ông bố đưa tay sờ và nói: "à thằng này rẽ ngôi giữa". ông sờ xuông dưới một chút và gật gù: "Thằng này hôm nay lịch sự thật. còn thắt cả cà vạt."

Hai bạn thân rủ nhau đi chơi, đi từ sáng đến trưa đường càng dài người càng thưa thớt, càng ...cổ lỗ.
-Tại sao con gái nhà quê xấu xí hơn con gái Hà nội hả mày, - một chú hỏi.
-Tại vì tất cả những đứa xinh ở nhà quê thì lên hết Hà nội để làm Ca_ve rồi

ở Hà Nội có một cô vận động viên bơi lội nổi tiếng là bơi giỏi và rất thông minh. Một lần cùng với bạn bè đi du lịch ở Đồ Sơn, khi ra đến bãi tắm , như cá gặp nước, cô ta tha hồ bơi lội ,vẫy vùng. Bỗng có một con sóng mạnh cuốn mất cả quần áo "Tắm" của cô ta .Đang bối rối, chẳng biết làm sao để lên bờ được ,bỗng cô nhình thấy lá cờ cắm để chỉ giới hạn của bãi tắm, mừng vui khôn siết , cô bơi ra lấy lá cờ cuốn vào làm quần và đi lên bờ với vẻ mặt rất mãn nguyện. Bỗng mọi người trên bãi biển phá lên cười. Cô chột dạ nhìn xuống xem sao thì nhìn thấy đúng ở vị trí quan trọng nhất của cô lại có dòng chữ " Chú ý: Độ sâu 2 mét, nguy hiểm chết người". Mặt cô đỏ bừng lên vì ngượng, nhưng vốn là cô gái thông minh nên cô lao ngay xuống bãi tắm , cởi lá cờ ra, đổi mặt trong của lá cờ ra thành mặt ngoài và đi lên bờ với vẻ mặt rất vênh váo. Bỗng mọi người trên bãi tắm lại phá lên cười ,lần này thì cô lo lắng thật sự, quay xuống nhìn lại thì lại thấy dòng chữ
đúng ở vị trí cũ :"Chú ý : Khu vực chỉ giành riêng cho đàn ông" và lần này thì cô ta.....

 

Có một đôi trai gái nọ yêu nhau tha thiết, họ sắp tiến tới hôn nhân. Một hôm nàng nhận được tin sét đánh ngang tai người yêu mình bị tai nạn, đang cấp ở bệnh viện tỉnh xa. Nàng liền tức tốc đến ngay thì được bác sĩ cho biết: Tình trạng của chàng nguy kịch lắm rồi. Đồng tử dãn, có lẽ "đi" mất. Mọi người lùi ra ngoài để họ gặp nhau.
Chàng đang hấp hối trên giường bệnh, nàng lao vào ôm ghì lấy chàng, hôn lên môi và thì thầm gọi tên. Như có một sức mạnh thần kỳ, chàng trai gượng tỉnh và mấp máy nói với người yêu:
- E...mm yêu... quý, có lẽ anh ông..không qua khỏi được... Anh chỉ tiếc rằ...ng từ ngày đầu yêu nhau, đến khi anh phải từ giã cõi đời này... chưa một lần anh được ngắm nhìn thân hình của em.... Hãy giú..p aanh.. ......... ...........!
Một thoáng lưỡng lự, nàng đã chấp thuận lời đề nghị cuối cùng của người mình yêu.
Hòa lẫn trong những tia nắng hắt qua cửa sổ, nàng từ từ xoay người cởi bỏ quần áo trong sự thẹn thùng, má nàng ửng hồng, mái tóc xuôi nhẹ chải dài theo thân hình kiều diễn. Chàng đờ đẫn ngắm nhìn và như được tiếp thêm sức lực, chàng dần hồi tỉnh, qua khỏi được giây phút hiểm nghèo.
Họ liền tổ chức đám cưới ngay sau khi xuất viện và kể cho mọi người nghe tất cả câu chuyện. Có hai ông bà già cũng được nghe câu chuyện đó trong đám cưới của họ. Một hôm trở giờ. Ông lão phều phào nói với bà lão:
- Bà nó ơi!... Hôm nay tôi thấy khó ở quá... bà nó ạ!
Câu chuyện như một huyền thoại của đôi trai gái nọ đã làm bà lão bừng tỉnh. Bà thì thào nựng ông lão:

- Ông ơi! Ông cố quay mặt vào vào vách đi, bao giờ tôi bảo ông quay ra thì ông mới được quay ra đây nhé.

Dù đang rất mệt nhưng ông lão vẫn cố chiều bà và quay mặt vào vách.

Cái yếm dãi từ từ tụt khỏi thân hình già nua của bà lão, cái quần nái đen cũng chung số phận. Xong xuôi, bà thẽ thọt bảo ông:
- Xong rồi, ông nó ơi! ông hãy quay lại đi!

Ông lão từ từ quay ra nhìn..... trợn mắt lên và chết thẳng cẳng.

D. có tính thương người lắm. Một lần, nhìn thấy một chú bé còng lưng kéo một xe hàng nặng, mồ hôi đầm đìa mà xe chẳng nhúc nhích được mấy tí. D. nổi tính nghĩa hiệp, giằng lấy xe, kéo một mạch về chỗ thằng bé chỉ. Xong, lau mồ hôi, lên tiếng khuyên răn:
- Lần sau bảo ông chủ cho người khỏe hơn làm nhé.
- Thì em cũng nói thế, nhưng ông chủ bảo" Cứ đi đi, thế nào cũng có một con lừa ra giúp mày".

Một lần, D. và thằng bạn thân ra bờ sông hóng mát, chợt thấy trên bờ có biển đề:
"Cứu 1 người chết đuối, thưởng 100 USD". D. và bạn nhanh chóng nghĩ ra cách kiếm tiền
Bạn D. nói:
- Tao nhảy xuống, giả chết đuối, mày chờ một lúc, thấy tao giơ tay phải lên thì nhảy xuống cứu nhé!
- OK, nhảy đi.
Cậu bạn nhảy ngay xuống, lặn ngụp một lúc, rồi giơ tay phải lên. Thấy D. vẫn bình chân như vại trên bờ, làm như không để ý. Được một hồi lâu, mệt quá, cậu bạn đành phải tự bơi vào, trách:
- Tại sao mày không nhảy xuống cứu? Mình đã thỏa thuận trước rồi mà?
D. chỉ vào tấm biển, dưới dòng chữ lúc nãy, có viết:
"Vớt xác người chết đuối, thưởng 200 USD"

Chắc các bạn đều đã có lúc nhầm lẫn giữa sờ nặng (S) và sờ nhẹ (X), nhất là cách phát âm của người Hà Nội không phân biệt 2 kiểu "sờ" này. Riêng tôi, tôi không bao giờ nhầm vì từ khi còn nhỏ, tôi đã được cô giáo dạy cách phân biệt - rất đặc biệt - mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ về buổi học đó. Xin kể lại để các bạn tham khảo tránh nhầm lẫn, sờ đúng lúc, đúng chỗ, đừng sờ lung tung.

Trong giờ ngữ pháp, cô nói :
- Hôm nay chúng ta sẽ học cách phân biệt sờ nặng và sờ nhẹ. Để các em dễ nhớ, cô chỉ cho các em nhé. Các em có nhìn thấy chữ sờ nặng (S) này không? Các em có thấy nó có cái mỏ như mỏ chim không? Còn đây là chữ sờ nhẹ (X), trông nó giống như cánh bướm đúng không nào? Bây giờ cả lớp đọc theo cô nhé. Sờ nặng là sờ chim, sờ nhẹ là sờ bướm.

Cả lớp cùng đồng thanh đọc theo cô, sau đó, cô bảo :
- Bây giờ các em đã biết thế nào là sờ nặng, sờ nhẹ rồi. Em nào có thể lấy ví dụ cho cô nào?
Một bạn gái đứng lên :
- Em thưa cô, sờ chim là sờ Sung Sướng
Ban giám khảo nhao nhao phản đối: "Phét, làm sao có thể bay sát được. Bề mặt sao Hoả rất gồ ghề.."
Đại diện của Nhật cắt lời: "Tất nhiên. Chúng tôi phải có một sai số khoảng 20cm"
* Đến lượt đại diện của Mỹ: "Chúng tôi cũng vừa chế tạo ra tàu ngầm loại mới, có thể lặn sâu và đi sát lòng biển.."
Ban giám khảo cũng không tin: "Làm sao đi sát được? Bề mặt của đáy biển cũng rất lồi lõm.."
"Phải, cũng như Nhật bản, tàu của chúng tôi có sai số là 20cm"
* Bỗng đại diện Việt Nam lên tiếng: "Nếu như vậy, nước tôi vừa phát kiến ra phương pháp đẻ bằng rốn.."
Cả ban giám khảo, đại diện Nhật, đại diện Mỹ đều phản đối: "Không thể có chuyện ấy được!?!"
Đại diện Việt Nam bình thảnh nói : "Dĩ nhiên, chúng tôi cũng có tính tới sai số là 20cm.."

Một chàng chưa vợ nọ về tâm sự với bố của mình.
"Bố ơi con muốn lấy cô H. ở cuối phố!?"
Ông bố suy nghĩ một lúc lâu và trả lời:
"Không đựơc ! nó là con tao, nghĩa là là em mày đấy!"
Anh chàng buồn quá thốt lên:
"Thế này thì phải theo anh Lê Công mất thôi"
Mẹ chàng nghe thấy cừơi và bảo rằng :
"Không việc gì phải lo, mày có phải của bố mày đâu!"

D. nuôi gà. Gà nhà D. cũng là loại bình thường, có ăn có lớn. Nhưng D. thì không vậy. Cậu nghĩ, gà mình phải hơn hẳn gà chúng. Rồi bắt đầu chiến dịch, cứ mỗi ngày rút khẩu phần ăn của gà xuống một ít. Chẳng bao lâu đến đoạn gà không ăn gì cả. Được 2 hôm thì gà ngoẻo. D. tức lắm, ngửa cổ lên than:
- Giời hại tao, mãi mới thành công thì gà lại chết mất.

Một lần bố nhờ D. đi chợ, chờ mãi vẫn không thấy về, lo lắm, có người đi qua nói:
- D. nó đứng giữa đám đông kia kìa.
Một lúc D. về, bố hỏi:
- Cái gì mà đông thế?
- Có người đánh rơi cái nhẫn, mọi người tìm giúp.
- Thế mày không ra giúp người ta, còn đứng đực đó làm gì?
- Con cũng muốn lắm, nhưng không được ạ.
- Tại sao?
- Vì con đang giẫm lên nó.

T. yêu một cô khá xinh, và tình yêu cũng khá mặn nồng. Chẳng hiểu sao, sau khi cưới cô vợ T. trông chừng thất vọng lắm. May thay, một hôm nọ có cô bạn gái đến thủ thỉ thầm thì thế nào mà từ đó vợ T. vui vẻ, trẻ khỏe hẳn ra. Mỗi khi đi làm về T. đều được vợ để phần một quả dưa chuột rõ to, tuy sần sùi và có vẻ hơi dập nát nhưng ngon đáo để. T. cảm thấy hạnh phúc tràn trề. Nhưng gần đây, dưa chuột hình như không còn ngon nữa. Lại thấy hàng tá OK bày khắp phòng, T. ngạc nhiên lắm, hỏi vợ:
- Mình đã có con đâu mà mua OK cho con chơi?
- Không, dạo này nông dân trồng dưa phun nhiều thuốc sâu quá, nên em phải dùng thêm thứ này.

Trong quán rượu có 1 thằng mù và 1 thằng thọt. Đang uống rượu bỗng thằng mù cà khịa với thằng thọt:
- Mẹ cái thằng kia, mày soi tao đấy à ?
Thằng thọt cũng không vừa, gân cổ lên nói:
- à thằng này láo, bố mày lại cho một cú song phi bây giờ chứ !

Một thằng thọt đi qua đường. Bỗng một cái ô tô đi vèo qua, thằng thọt lùi phắt lại và tránh thoát, miệng lẩm bẩm: " Tí thọt "!

Đài truyền thanh Thái bình vừa mở chuyênn mục: "Hỏi đáp y học dân tộc cổ truyền".
Ngày đầu tiên có 1 bạn hỏi:
"Xin cho biết củ nhân sâm to có giúp gì cho những bạn bị liệt hay không, tác dụng của nó có phụ thuộc vào thời gian và tần suất sử dụng không?"
Trả lời:
"Không phụ thuộc vào thời gian và tần suất sử dụng mà chỉ phụ thuộc vào cách thức bạn buộc củ nhân sâm đó thôi, buộc càng chặt thì tác dụng càng cao ... !!!"

Các bạn hẳn đã biết khi còn là học sinh phổ thông, cô giáo đã giảng cho các bạn là chân trời là một điều tưởng tượng của người xưa, khi mà người ta nghĩ rằng chân trời là nơi tiếp giáp giữa trời và đất. Câu chuyện sau kể về chuyện xảy ra trong một lớp học

Trong lớp học ở một trường phổ thông, cô giáo dạy môn địa lý gọi học sinh lên kiểm tra bài cũ
- Em Nguyễn Văn T., em cho tôi biết trời có chân không?
- Thưa cô có ạ !
- Cái gì ? Em hãy nhắc lại đi.
- Thưa cô em nói Trời có chân ạ.
- Ai bảo em thế ?, cô giáo hỏi.
- Thưa cô Bố em ạ.
- Bố em là ai ?, cô giáo hỏi tiếp.
- Bố em là giáo sư tiến sĩ địa lý.
Cô giáo ngẫm nghĩ hay là từ trước đến giờ mình hiểu sai hay là có lẽ đây là một phát minh khoa học mới mà mình không biết chăng. Cô giáo nhẹ nhàng hỏi:
- Bố em nói khi nào.
- Tối hôm qua. Khi em đi học về em thấy Bố mẹ em ở giường trong buồng, em nghe thấy bố em hét lên "Trời ơi! Dạng chân ra!!!".

 

Có một thằng đánh dậm, hôm đó trời rét lắm mà đánh mãi chẳng được con cá hay con tôm nào. Trời lại càng rét đậm. Bỗng nó nghe thấy tiêng kêu cứu ở quanh đâu đây, nó thấy một cô gái rất xinh đẹp đang bị ngã xuống hồ và đang kêu cứu. Cô gái thấy vậy mừng quá nhờ nó cứu giúp. Nó ra điều kiện "Tôi cứu cô thì sau đó cô phải cho tôi make love với cô". Cô gái suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Sau khi cứu xong, hắn đòi cái mà cô đã hứa trước, nhưng mà vì ngâm trong nươc lâu và trời lạnh nên cái của hắn bị sun lại, không thể làm được gì. Giận lắm, hắn đành phải cho cô gái đi. Về nhà đốt lửa sưởi ấm, nó mới lên. Vừa bực vừa tiếc, hắn lấy roi quật vào nó mấy cái và nói "Đúng là đồ khôn nhà dại chợ!".

 

D. tính thận trọng khi tiêu tiền. Cậu có khả năng tiết kiệm trong cả những trường hợp không ai ngờ tới.
Có lần cậu đang sửa mái nhà trên tầng 2, trượt chân, đâm lại rơi xuống đất. Khi rơi ngang qua cửa sổ bếp, thấy mẹ lúi húi thổi cơm, cậu hét:
- Hôm nay không cần thổi phần con đâu mẹ ạ.

Một một bà mẹ trẻ , một sáng chở con đến nhà trẻ, bỗng trên đường đi gặp hai con chó nó "làm tình "với nhau xong chưa rút ra được thế là chúng kêu ầm ĩ lên. Thấy vậy cậu con hỏi mẹ:
**mẹ ơi sao hai con chó kia lai dính vào nhau thế hả mẹ ?.
Bà mẹ trẻ ngượng quá chẳng biết nói sao, bèn trả lời :
**Con thấy không , hai con chó nó giận nhau nên chúng quay đít vào nhau và cãi nhau đấy .
Đi song song với hai mẹ con là một người đàn ông, người này thấy vậy bèn cãi:
** không phải đâu cháu ạ.
Bà mẹ tức quá bèn cãi:" Đúng thế còn gì nữa". Người đàn ông kia lại cãi lại "KHông phải thế." Hai người cứ cãi nhau cuối cùng người đàn ông nói:
** à , bà này lại thích cãi nhau với tôi phải không ?.......

Vịnh Vũng Tầu
Hai hòn ôm lấy Vũng Tầu
Chỉ khoan một nhát là dầu phun ra!

Vịnh Cửa Lò
Không đi, không biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết... cửa mình(*) mở ra
Cửa mình lắm kẻ vào ra
Của nội, của ngoại đều qua... cửa mình.

(*) Cảng Cửa Lò

Vịnh Đồ Sơn

Không đi, không biết Đồ Sơn
Đi rồi mớt biết.. không hơn đồ nhà!
Đồ nhà tuy nó hơi già
Nhưng là đồ thật hơn là Đồ Sơn.

Vịnh Dốc Mông(*)

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Từ ngày anh đi vẫn bỏ không
Em mời người về gieo giống lạ
Cò về, cò đậu có sướng không?
(*) Đoạn Thanh Hóa - Vinh

Có hai anh chị đi chơi
Bị một hòn đá nó rơi vào đầu!?
Gọi xe cấp cứu thì lâu
Tiện đây ta có hộp dầu con hô (con hổ)
Cùng với một lọ thuốc bô (thuốc bổ)
Trộn hai thứ ấy, ta đô vào mồm (đổ..........)

Mẹ T. vừa mới mua cho T. một chiếc máy tính mới toanh. Cậu sướng lắm, loanh quanh một hồi, bỗng T. hét toáng lên:
- Thiếu máy hút ẩm rồi! Không có nó thì máy tính dễ bị nhiễm bệnh vì viruslắm!

Có hai vợ chồng sống bằng nghề nấu rượu, rượu của họ nổi tiếng là ngon.
Một lần chồng có việc phải về quê nội, vợ ở nhà một mình, đến xế chiều thì bạn của chồng đến chơi. Vốn là người hiếu khách, cô vợ mời ông bạn của chồng ở lại, thiết đãi rất tử tế, đến tối lại mời ông khách ngủ lại vì đường về nhà ông xa quá.
Đêm đến, cô vợ buồn đi "giải" nhưng vì ông khách ngủ phòng ngoài , nên không dám đi ra ngoài mà lấy cái chậu để đi ở trong nhà. Ông khách thì lạ giường, lạ chiếu nên không tài nào ngủ được, cứ chằn chọc thấy vậy , bà chủ nhà không dám đi "giải" hết công suất mà cứ đi nhỏ giọt, "Tí ta ,tí tách" thấy vậy , ông khách tưởng là bà chủ đang nấu rượu nên mới lẩm bẩm" à , bà này lại nấu rượu ngon để đãi mình đây !". Trong nhà , bà chủ nghe thấy,không nhịn được nên không kiềm chế được thế là tống ra hết công suất. Thấy tiếng nước chảy mạnh, ông khách tưởng rượu bị đổ nên lẩm bẩm ". Thôi thế là đổ mất toi bình rượu ngon đãi ta rồi !"

Một anh thanh niên da đen diễn thuyết trước cử tọa da trắng:

Thưa quý vị, khi đẻ ra tôi đã đen sì, lớn lên tôi vẫn đen. Khi ra nắng tôi đen, về nhà vẫn đen. Lúc đau ốm tôi đen, khi sợ hãi tôi đen, về già tôi đen, lúc chết tôi vẫn đen sì
Còn quý vị, khi đẻ ra quí vị đỏ hỏn, lớn lên quý vị trắng dần. Khi tắm nắng quý vị trở nên mà nâu, về đến nhà quý vị lại trắng. Lúc đau ốm quý vị vàng vọt, khi sợ hãi quý vị tái xanh. Về già thì trắng bủng, đến chết quý vị xám ngoét.
Vậy ai trong chúng ta là người da màu

Trong một buổi học tiếng Anh bằng A, sau khi chép song các từ mới một cô gái ngồi nhẩm lại các từ vừa chép.Đến từ "Windy" cô lẩm nhẩm:"Wind" là "giò", "Windy là "có giò".Đọc đi đọc lại vài lần thấy có vẻ lạ,cô quay sang cô bên cạnh hỏi : " Tại sao lại là "có giò" nhỉ?Không hiểu "giò" là giò gì nhỉ?.Cô bên cạnh xì một cái rồi nói:"Xời,có thế mà cậu không biết à."Giò" là cái này chứ còn cái gì nữa "(Vừa nói cô vừa vỗ vỗ vào đùi mình).

D. đang đi chơi phố, chợt gặp mấy thằng bạn thân. D. vui miệng rủ chúng về nhà ăn trưa. Chẳng ngờ chúng đồng ý thật, đâm bí. D. suôt dọc đường nghĩ mãi không ra cách đuổi khéo mấy thằng mặt trơ này, lo lắm, về đến nhà chui tụt vào, đóng chặt cửa lại và gọi với ra:
- Chờ tao chút.
Rồi biến luôn.
Chúng chờ 10, 15, 30 phút , rồi hơn 1 giờ mà chả thấy D. đâu, đập cửa loạn xạ. Vợ D. chạy ra:
- D. vừa đi vắng rồi.
- Nói láo, chúng tôi vừa cùng nó về đây kia mà.
2 bên cãi nhau rầm rĩ, D. thấy nguy, lên tiếng:
- Nhà này có 2 cửa, tao ra bằng cửa kia cơ mà.

Tại cửa một phòng khám của bệnh viện đa khoa có anh thanh niên đang loay hoay tháo bỏ đôi giày để vaò phòng; Bác sỹ trực nhìn thấy liền "yêu cầu anh cởi tất ..ra ", anh thanh niên làm theo yêu cầu của Bác sỹ. Tự nhiên Cô Bác sỹ đỏ bừng mặt đi vào phòng trong, sau ít phút bước ra tay cầm tờ giấy kết luận và đưa cho anh thanh niên " Chuyển phòng khám tâm thần giải quyết ".

Sau khi khám bệnh xong,một bà bệnh nhân đứng tuổi nói với ông bác sĩ"Đúng là y học bây giờ tiến bộ thật.Hồi tôi còn trẻ , mỗi lần khám bệnh là phải cởi bỏ hết quần áo,còn bây giờ chỉ cần thè lưỡi ra là đủ".

Một cặp trai gái vào một rạp hát đông chật và phát hiện ra rằng họ đành chấp nhận hai chỗ không liền nhau. Sau đó cô gái nảy ra ý nghĩ là người đàn ông ngồi bên cạnh có thể sẽ bằng lòng đổi chỗ cho bạn trai của cô
- Xin tha lỗi, nhưng ông đi một mình có phi không?- Cô gái thì thầm.
Người đàn ông nhỏ bé hiền lành không nói gì hết, nên cô gái buộc phi nhắc lại câu hỏi , giọng to hn một chút. Vẫn không thấy trả lời, cô bèn cố hỏi lại một lần nữa.
Bấy giờ người đàn ông nhỏ bé mới quay đầu sang phía cô, cáu kỉnh nói khẽ:
- Im! Cả gia đình tôi đang ở đây.

Trong một buổi chiếu phim ngoài bãi một cô gái giọng gay gắt :
- Anh làm trò gì thế ?
- Tôi làm Chủ tịch xã . Linh trảlời.
Một lát sau ...
- Anh có thôi ngay trò đó đi không
- Tôi muốn thôi lắm nhưng bà con vẫn tín nhiệm bầu tôi.

Trong lớp học thêm Anh văn cô giáo bảo Linh :
- Tại sao khi đọc lúc nào anh cũng sờ thế, chỗ nào tôi cho sờ thì anh mới được sờ, chỗ nào tôi không cho sờ thì đừng có sờ. Nhớ chưa !

Từ nhỏ Tài có tiếng là tham ăn. Một hôm cậu ta chia quà cho em cậu nói :
- Một là Anh nửa to em nửa bé hai là em nửa bé anh nửa to, đấy em chọn đi.

Trong bệnh viện tâm thần các bác sỹ quyết định làm một cuộc điều tra để xem bệnh nhân nào có thể ra viện.Với các câu hỏi rất đơn giản như ''mắt đâu'', ''mồm đâu'', ''mũi đâu'' ... nhưng không có bệnh nhân nào trả lời được chính xác cả. Cứ hỏi mắt thì lại chỉ vào mồm, hỏi mồm chỉ vào tai ... Các bác sỹ rất thất vọng vì công tác điều trị có vẻ không hiệu quả lắm. Đến phòng cuối cùng có một bệnh nhan đang ngủ trưa. các bác sỹ liền dựng dậy để hỏi:
- Mồm đâu?
Anh chàng ngáp một cái rõ to. Các bác sỹ vui mừng hỏi tiếp
- Mắt đâu?
Anh chàng đưa tay dụi dụi mắt. Thế là các bác sỹ liền chuẩn y ngay là bệnh nhân đã lành bệnh, có thể xuất viện được. Lúc đó các bệnh nhân khác xúm xít lại hỏi bí quyết của anh chàng nọ. Anh chàng rất lấy làm phấn khởi, vỗ đét một cái vào mông trả lời: " Các cậu phải biết nghĩ bằng cái đầu của mình đi chứ"

 

Bác sỹ tâm thần nhìn thấy một bệnh nhân đang loay hoay trên đỉnh một cái cột và viết chữ gì đó, bèn hỏi:
- Anh kia viết gì trên đó vậy ?
Anh chàng nhảy xuống bảo:
- Trèo lên xem thì biết.
Ông bác sỹ tò mò trèo lên xem, thấy trên đề 2 chữ: " Đỉnh cột "

C. có khả năng rất tỉnh táo khi ngủ. Cậu có thể phát hiện ra cả những tên trộm hoạt động nhẹ nhàng nhất. Nhiều lần cậu đã tự hào kể lại cho các bạn của mình về khả năng đặc biệt này. Chúng trầm trồ thán phục lắm. Duy có chuyện này, có vẻ như cậu chưa từng khoe với ai bao giờ.
Số là, trong một lần cậu ngủ rất ngon (có nghĩa là gây tiếng ngáy tít), đột nhiên phát hiện có bóng người mặc áo trắng ngoài cửa sổ, đi lại rất thoáng nhã. Cậu bực mình vác súng ra bắn cho một phát. Đoạn lên giường ngủ tiếp. Sáng dậy thấy trên chiếc áo trắng đêm qua cậu phơi thủng hai lỗ đạn, hoảng quá, C. hét lên: "May thật, hôm qua mà mình mặc chiếc áo này thì tiêu rồi còn đâu!".

Hai tên trộm rủ nhau đi "ăn sương". Chúng giao hẹn một thằng vào trong nhà lấy đồ, còn một thằng thì ở ngoài đón đồ. Hai thằng đến một nhà, một tên cậy cửa chui vào nhà. Chưa kịp làm gì thì thấy 2 vợ chồng nhà kia lục đục.
- Anh ơi em mót tiểu
- Thôi cố nhịn, đang đêm lạnh ra ngoài cảm mất
- Nhưng em mót lắm
- Thôi cố nhịn đi, Mở cửa ra ngoài nguy hiểm lắm
- Không thể nhịn nổi
- Thôi, Em mở tạm cửa sổ ra mà giải quyết vậy
Cô vợ dậy mở cửa sổ và ..., Tên trộm ở ngoài tưởng bạn ném đồ ra liền giơ tay ra đón, bỗng hắn bực mình hét toáng lên:
Tiên sư mày, thuốc lào mà cũng ăn cắp à!

Một con bọ ngẫu nhiên đậu vào râu ngài nhạc trưởng. Một lúc sau, bọ thấy một khung cảnh sáng chói, tiếng nhạc ầm ĩ đến chói tai nhức óc. Không chịu được, bọ bay sang đậu vào ngực một cô nàng biểu diễn violon. Tưởng như vậy là được yên thân, nhưng bọ vẫn thấy khó chịu với tiếng nhạc xập xình kia. Cuối cùng bọ đành tìm đến nơi kín đáo nhất và yên tâm đánh một giấc dài say sưa. Khi mở mắt ra thì kỳ lạ thay, nó thấy mình đã lại đậu vào râu quý ngài nhạc trưởng tự bao giờ.

Bên bãi biển rộng, sóng to
Một người chới với kêu lên
Help ! Help!
Một người ngồi trên bờ thấy thế hét lên
Bơi thì bơi đi, vừa bơi vừa học tiếng anh làm gì ?

Trong 1 kỳ thi ở trường Y, thày giáo hỏi
- Anh cho biết những dấu hiệu khi mang thai?
Đắn đo mãi không biết trả lời thế nào thì anh ta nghe thấy bạn mách: Tóc rụng, chân cong, bụng to..
Anh ta luống cuống lặp lại hết
Thày giáo liền cười hỏi lại:
-Chân tôi có cong không?
-Thưa cong ạ
-Tóc tôi có rụng không?
-Thưa rụng ạ
-Bụng tôi có to không
-Thưa to ạ
-Vậy khi nào tôi đẻ tôi sẽ cho anh qua kì thi

Hai bà nói chuyện với nhau. Một bà hỏi:
- Bà bị ốm hay sao mà sáng nào tôi cũng thấy ông bác sỹ từ nhà bà bước ra?
Bà kia vặn lại:
- Sáng nào tôi cũng thấy từ nhà bà có ông sỹ quan đi ra, vậy nhà bà chắc có chiến tranh?

Tại một quán ăn, có một cô phục vụ ăn mặc hết sức model, váy cực ngắn (không thể ngắn hơn được nữa) và cổ áo khoét rất sâu. Một ông khách vào trong quán. Khi cô phục vụ đến bàn của ông, ông ta cứ nhìn rát chăm chú vào đường rãnh trên ngực cô ta. Cô phục vụ cảm thấy rất khó chịu, bèn hỏi :
- Xin lỗi ông, tại sao ông lại cứ nhìn tôi chăm chú như vậy?
Ông khách chỉ vào đường rãnh trên ngực cô gái và hỏi lại :
- Xin cô cho biết cái đường này dẫn đến đâu?
Cô gái bực mình xẵng giọng trả lời :
- Đường dẫn xuống bếp!!!
Ông khách vẫn nhã nhặn hỏi tiếp :
- Có có thể làm ơn cho tôi nhờ cái bếp để hâm nóng lại cái xúc xích nguội của tôi được không?
Cô gái trả lời :
- Rất tiếc, thưa ông, hiện giờ bếp của tôi đang bận sốt cà chua!?

- Cỏ đâu: Bò ăn hết rồi
- Bò đâu: Bò ăn hết cỏ bỏ đi rồi

 

Ngày xửa ngày xưa, có đôi vợ chồng ăn ở phúc đức nhưng lại nghèo khổ, họ luôn cầu mong được giàu sang phú quý. Do vậy một hôm người chồng lên rừng đốn củi, gặp một ông tiên, ông ban ân cho vợ chồng anh 3 điều uớc. Mừng khấp khởi vì sắp sửa giàu to ,chồng để bụng về đến nhà bàn với vợ xem nên ước cái gì.
Người vợ nghe xong, suy nghĩ một hồi, mặt đỏ ửng lên rồi e lệ nói :
- Em thú thật, lâu rồi mà không biết làm sao, của anh nhỏ quá hay mình ước nó lớn như của mấy ông tiên đi.!
Chồng nghe nói vậy thấy tủi cho mình vả lại cũng muốn chìu ý vợ bèn thực hiện điều ước thứ nhất. Nhưng khổ thay, của tiên khác người trần,lời ước vừa dứt , bỗng thấy nặng quá đứng không nỗi , chồng ngã quỵ xuống la ơi ới :
- Ôi nặng quá, đau quá,! làm ơn cho con xin vứt bỏ cái nầy ra...! Bỗng nhiên của người chồng biến mất. Nguời vợ thấy thế hốt hoảng kêu la :
- Trời đất thánh thần ơi ! xin trả của chồng con lại cho ổng, ổng chỉ có 1 cái thôi ...! Và thế là điều ước thứ ba đã thực hiện, của ông chồng hồi phục như cũ. Ba điều ước đã hết, cuối cùng hai vợ chồng tay trắng hoàn trắng tay.
Do vậy các đấng mày râu hãy cẩn thận đừng nên cái gì cũng bàn với phụ nữ, nhất là trước các việc lớn mà hư đại sự !

Từ khi ra đời cho đến nay, thuốc điếu của chúng tôi đã đạt được thành tích mà các doanh nghiệp khác có nằm mơ cũng khó đạt được. Đó là... hàng loạt triệu khách hàng của chúng tôi mãi mãi ra đI về cõi chết.
Với sản phẩm thuốc lá, chúng tôi đã góp phần không nhỏ làm cho khách hàng của mình đạt được những thành quả tuyệt diệu : hàng loạt những cơn đau tim nhờ thuốc lá, hàng loạt những bệnh lao phổi, ung thư đưọc tạo nên nhờ thuốc lá.
Dùng thuốc điếu, các bạn sẽ mau chóng đẩy đI tuổi trẻ, bước qua tuổi già, và... sang phà xuống lỗ !
Ngoài ra, chúng tôi còn giúp cho các bác sĩ, tiệm thuốc, Cty mai táng ngày càng đắt hàng, nâng cao hiệu quả kinh doanh trên... thân xác người bệnh.
Với những thành tích đạt được như trên, doanh nghiệp chúng tôi đang mong chờ bằng khen Huân chương lao động hạng hai (doanh nghiệp chúng tôi còn kém doanh nghiệp bạn là ma túy) của Thủ Tướng chính phủ (dưới lòng đất) về việc góp phần thúc đẩy sự phát triển dân số dưới lòng đất !!

 

Một Giám đốc muốn tuyển Thư ký riêng cho mình. Sau một thời gian sàng lọc, còn lại ba cô ứng cử viên sáng giá nhất: bằng cấp, trình độ chuyên môn ngang nhau; ngoại ngữ , vi tính cũng chẳng ai hơn ai chút nào. Cuối cùng Giám đốc nghĩ ra một cách: lần lượt để cho mỗi cô chờ một mình 15 phút trong phòng chờ. Trong ngăn kéo của chiếc bàn để trong phòng chờ có để 500USD tiền mặt.

Kết quả: Sau khi cô thứ nhất ra khỏi phòng, cả 500USD biến mất; cô thứ hai: còn lại 200USD; còn cô thứ ba thì không đụng chạm gì đến tiền bạc, còn đầy đủ 500USD trong ngăn kéo.

Vậy các bạn thử đoán xem, cô nào sẽ trở thành Thư ký riêng của ngài Giám đốc?

Một anh đi nghỉ ở khách sạn, đúng mùa đá bóng, nhờ người phục vụ gọi mình đúng 1h30 để dậy xem. Anh này không quên dặn mình có tật rất cáu khi có người đánh thức nên dặn dù có cáu thế nào cũng phải lôi anh ra khỏi giường cho bằng được. Hôm sau thức dậy thì trời đã sáng. Anh ta cáu lắm gọi người phục vụ lại gắt:
- Tôi chưa bao giờ bực mình thế này cả!
Người phục vụ đáp:
- Cái ông gì tôi đánh thức lúc 1h30 còn bực gấp đôi ông ấy chứ!

Vợ đang hành động tội lỗi cùng người tình, chồng bất ngờ bắt quả tang. Anh chồng giận dữ:
- Các người đang làm gì vậy?
- Anh thấy chưa, em đã bảo anh ta là đồ ngốc mà!

Hoạ sĩ nghèo:
- Cho tôi được nói điều này, trong vài năm nữa người ta sẽ ngước lên nhìn ngôi nhà này và nói: "Ông C. hoạ sĩ trước kia thường làm việc ở đây."
Bà chủ nhà:
- Nếu ông không trả tiền thuê nhà vào tối nay, thì người ta sẽ có thể nói điều đó ngay ngày mai đấy.

 

Hôm nay đi ăn giỗ, gặp mấy ông già hư ngồi bình thơ của Tú Nạc, đề nghị bình luận:
Còn trời còn nước còn non
Em còn có vốn anh còn phải vay
Còn trời còn nước còn non
Gối anh còn máu anh còn phải chơi

Tôi lấy một bà goá có 2 con. Tôi có 3 con với bà vợ vừa mới qua đời. Chúng tôi lấy nhau được bốn năm và cuộc chung sống của chúng tôi được Chúa phù hộ thêm 2 cháu nữa. Một ngày nọ, vợ tôi hối hả bước đến và nói: "Ra sân mà xem, nhanh chân lên anh, lạy Chúa. Đang có ẩu đả to lắm." Tôi nói: "Gì thế em?" Vợ tôi nói: "Con anh và con em đang đánh con chúng ta kia kìa."

- Thế nào là một người lạc quan?
- Là một người lúc nào cũng mong cho đến ngày lấy vợ
- Thế nào là một người bi quan?
- Là một người lạc quan đã có vợ

Tôi hỏi ông bạn làm luật sư: "Hình phạt cao nhất đối với người lấy hai vợ là gì?" Ông ta đáp: "Là có hai bà mẹ vợ."

Trời lại mưa, năm cái ô trong nhà không còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả đến hiệu chữa, hẹn chiều tối về lấy. Trời vẫn mưa nặng hạt khi tôi ghé vào một tiệm ăn trưa. Tôi ngồi cạnh một phụ nữ và vô tình cầm cái ô của bà ta lúc đi ra. Bà ta nhắc tôi về sự sơ ý đó. Tôi ngượng chín người và xin lỗi rối rít về điều đó. Buổi chiều sau khi lấy năm cái ô đã chữa xong về nhà, tôi lên một chuyến xe buýt về nhà. Ngồi cách không xa tôi là người phụ nữ nọ. Bà nhìn năm chiếc ô bên cạnh tôi, mỉm cười vẻ hiểu biết: "Hôm nay anh làm được một mẻ khá đấy nhỉ."

 

Chú C. vào một tiệm ăn nọ. Sau khi ngồi đĩnh đạc, chú gọi cô hầu bàn:
- Cho tôi hai quả trứng và một lời nói tốt bụng.
Lát sau cô bưng ra hai quả trứng, và quay lưng đi luôn. C. gọi:
- Thế còn lời nói tốt bụng đâu, thưa cô?
Cô ghé sát vào tai C., nói thầm:
- Không nên ăn món trứng ở đây, thưa ông.

Nguyên nhân mà nhiều người đăng ký theo học trường Y thì rõ rồi: lương cao, bổng hậu và tiền đồ thì rực rỡ.
Nhưng còn một nguyên nhân khác nữa. Đó là khi hỏi một sinh viên trường Y ở Hồng Kông về động lực thúc đẩy anh ta theo học trường này thì được trả lời như sau:
"Bác sĩ là người duy nhất có thể yêu cầu phụ nữ cởi quần áo và sau đó gửi hoá đơn thanh toán tới chồng của bà ta"

Lúc Vôva còn nhỏ, nhà chật chỉ có một phòng. Một hôm bố mẹ Vôva muốn "yêu" nhau. nhưng Vôva thì chưa chịu đi ngủ. Bố bèn bảo Vôva:
- Con ra bancông xem có gì hay ở ngoài phố, kể cho bố mẹ nghe đi.
Vôva ra đứng nhìn mọi nơi rồi nói:
- Có nhiều ôtô chạy, có tầu hoả, có người đi lại nhiều lắm bố ạ.
- Còn gì n..ữ ..a? - Bố đang "làm việc" và hỏi.
- Có mấy bà già đang dắt chó đi chơi phố.
- Còn gì nữa không? - Bố vẫn tiếp tục.
- ở nhà đối diện bố mẹ con Natasa cũng đang làm tình với nhau bố ạ.
Ông bố giật mình hỏi:
- Sao mày biết?
- Thì con thấy con Natasa cũng đang đứng ở bancông nhìn ra phố như con vậy.

 

Một bà tính cẩn thận đi taxi, dặn lái xe:
- Ông tài ơi, lái tôi ra nhà ga.
Một lúc sau, bà tiếp:
- Ông tài ơi, ông phải đi chậm và lái cẩn thận đấy. Đừng cho xe chạy nếu như cảnh sát chưa hạ tay cho lệnh và đề nghị ông không lao phóng ở các góc đường vì đường trơn ướt lắm đấy... úi, ông tài ơi, chậm chậm thôi, đâm vào gốc cây bây giờ... này cái xe tải kìa!
- Được thưa bà, nhưng nếu bà bị tai nạn thì bà muốn chở đến bệnh viện nào hở bà?

Ba bà ngồi chơi nói chuyện. Một bà khoe:
- Nhà em mới mua cái nồi áp suất của Tiệp, tốt lắm, hầm chỉ 15 phút là nhũn.`
Bà thứ hai khoe:
- Nhà em có thằng cháu nó đi Liên xô nó gửi về nồi áp suất Liên xô tốt hơn, hầm chỉ 10 phút là nhũn.
Bà thứ ba:
- Nhà em yêu nước nên dùng toàn hàng nội. Nồi áp suất nhà em là nồi Việt nam nhưng chỉ hai phút là nhũn tất.

Xin tặng một bài thơ:
Trắng trắng, đen đen lũm lùm lùm,
Cũng đai cũng ốc cũng tùm lum,
Thịt gân nhét phứa vào trong đó,
Một lúc lôi ra nhũn nhùn nhùn!

Ông bố đang ngồi uống đứa con trai vác quyển vở toán vào hỏi?
Bố ơi muốn dựng một góc 90độ phải làm thế nào ?
Cần phải có hai chai lúa mới loại 45 độ con ạ!

Cậu con trai thắm mắc:
- Bố ơi, tại sao hàng xóm nói rằng nhà ta ông ăn chả, bà ăn nem?
- à, họ nói thế có nghĩa là gia đình ta rất bình dẳng, ai thích ăn gì thì ăn.

Một ông chồng có tính hay ghen dặn cậu con trai:
- Con ở nhà nếu thấy mẹ nói chuyện với người đàn ông nào thì về nói ngay cho bố biết nhé.
Tối, khi bố đi làm về, cậu bé thì thào:
- Bố ơi, hôm nay ở nhà mẹ nói chuyện với những ba người đàn ông.
Ông bố nghe thấy vậy giận sôi lên:
- Trời ơi là trời, lại còn đến như thế nữa, thế chúng có nói gì nữa không?
- Chúng bảo là sáng mai sẽ qua rủ con đi học sớm.

Cu Tí học lớp 2, một hôm đi học về khoe Bà
Bà ơi, hôm nay ở lớp cháu học bài Gia súc&gia cầm.
Bà hỏi Tí: Thế Gia súc là gì, gia cầm là gì
Tí: Gia súc là con trâu, con bò, con chó con mèo, cái bàn, cái ghế.
Bà:Thế còn gia cầm
Tí: gia cầm là con gà con vịt,ông bà bố mẹ.
Bà: Tại sao lại như thế?
Tí: Vì cô giáo bảo gia súc có 4 chân còn gia cầm thì có 2 chân!!!

 

Trong buổi trả bài môn Sinh vật của sinh viên đại học. Ông giáo hỏi một cô:
- Em cho tôi biết cái gì của con người khi cần thiết có thể nở to gấp 3 lần bình thường?
Ông gọi một cô lên trả lời. Cô ta mặt đỏ gay gắt, không trả lời.
- Hai điểm. Ra khỏi lớp! Ông quát. - Tiếp theo, cô kia.
- Dạ thưa thầy em biết nhưnưg không tiện nói ra ạ. Em xấu hổ lắm ạ.
- Hai điểm nữa. Ra khỏi lớp ngay. Ông giận dữ quát. Cô kia cho tôi biết.
- Dạ thưa thầy đó là phổi ạ.
- Đúng. Tôi cho cô 10 điểm. Cô ra bảo với mấy cô bạn cô lúc nãy là cái mà chúng nó nghĩ khi cần có thể nở to gấp 5 lần bình thường chứ không phải là 3 đâu.

Hai thằng nhóc sau khi đọc cuốn "Thế giới vạn vật", một thằng quay ra hỏi bà nó:
- Bà ơi, bà có đẻ được không?
Bà lão: - Láo nào!... Không.
Thằng nhóc kia đắc thắng: - Thấy chưa, tao bảo bà mày là con đực mà!

Một bà danh giá mời thầy thuốc thú y đến chữa bệnh cho con mèo cái của bà bị ốm. Bác sĩ thú y khám cho con mèo và bảo bà chủ rằng con mèo có thai.
-Vô lý - Bà chủ nói- Nó không hề gần một con mèo đực nào khác.
Đúng lúc ấy một con mèo to đi vào phòng.
- Thế con này thì sao?-Bác sĩ hỏi
- Ông đừng nghĩ bậy- Bà chủ nói- Đó là anh của nó.

Hai sinh viên trường Y, vừa mới tốt nghiệp, đang hân hoan đi ngoài đường. Bỗng hai anh thấy một cụ già, vừa đi hai tay vừa ôm mông, trông rất khó chịu. Máu nghề nghiệp nổi lên, hai anh tiến lại hỏi:
- Thưa cụ, có phải cụ bị bệnh đau bụng cấp tính không ạ? - Một anh hỏi
Cụ già nhăn nhó lắc đầu.
- Hay là cụ bị bệnh trĩ mãn tính? - Anh kia hỏi tiếp.

Hai chàng sinh viên gặp nhau cửa phòng. Cậu thứ nhất lên tiếng:
- Chào hai baạn !
Cậu kia kêu lên:
- Trời ơi ! chúng maày saay rồi !

Tất cả chúng ta có lẽ ai cũng đều biết đến tên tuổi lừng danh của bác sĩ thiên tài Tôn đức Đởm, bệnh viện Phủ Doãn Hà nội. Nhưng có lẽ cũng ít ai lại biết được những mẩu chuyện rất vui và cũng rất thực trong cuộc đời dao kéo của anh. Là người bạn nhậu của bác sĩ Đởm thi thoảng tôi lại được nghe những mẩu chuyện như vậy. Câu chuyện mà tôi thấy tâm đắc nhất là câu chuyện anh nối chân cho một bệnh nhân.
Kỹ thuật nối liền các bộ phận cơ thể con người bị đứt rời mới vào Việt nam từ những năm 70 mà bác sĩ Đởm là một chuyên gia lão luyện. Hôm đó người ta đưa vào Bệnh viện Phủ Doãn một nam bệnh nhân bị ô tô cán cụt mất một chân trái. Đối với bác sĩ Đởm, việc nối chân người khác vào bệnh nhân này quá ư là đơn giản. Nhưng thật bất ngờ, khi mọi công việc chuẩn bị cho việc ghép nối đã sẵn sàng thì cô y tá phụ trách kho chân đông lạnh hớt hả chạy vào thưa với bác sĩ rằng trong kho đã hết sạch chân đàn ông, chỉ còn lại toàn chân đàn bà. Sau một giây suy nghĩ, với quyết tâm không để cho một con người chỉ sống trên đời này bằng một chân, bác sĩ Đởm quyết định chân đàn bà cũng nối. Thế là người ta mang vào cho bác sĩ một cái chân trái của một thiếu nữ vẫn còn mượt lông tơ. Ca ghép nối tiến hành suôn sẻ và thành công rực rỡ, bệnh nhân bình thường và sau đó được chuyển sang phòng hậu ghép nối.
10 ngày sau, bác sĩ Đởm gặp lại bệnh nhân này đang đi lại bình thường trong bệnh viện. Bác sĩ Đởm hỏi: Anh thấy cái chân tôi ghép nối cho anh như thế nào? Bệnh nhân trả lời: Dạ thưa bác sĩ cái chân thật tuyệt vời ạ. Nhưng duy nhất có một điều hơi phiền phức là mỗi khi tôi đi đái thì chân này đứng, còn chân kia lại cứ muốn ngồi...

người thực:

Bác sĩ Đởm cho tôi biết bệnh nhân này hiện vẫn sống bình thường như bao người khác. Anh ta tên là Nguyễn quang Văn (hay còn gọi là Cu Ky) anh mở hiệu bán cháo tim gan rất đông khách ở 37 Trần nhân Tông Hà nội. Tôi đâm ra thành nghiện ăn cháo tim gan đặc biệt vào mùa hè, khi đó Cu Ky thường mặc soóc và nếu các bạn cũng được nhìn chân anh ta như tôi thì sẽ thấy 1 chân rất đen, còn 1 chân rất trắng lại mượt lông tơ nữa.

 

- Hoàn toàn do ngẫu nhiên, tôi đã thực hiện được một trong những khám phá vĩ đại nhất, - Nhà khoa học nói.
- Xin phép được hỏi đó là gì ạ ?
- Tôi đã khám phá ra là, Nhà khoa học đáp - bằng cách để một lọ mực gần bên, ta có thể sử dụng một cây bút máy hệt như bât kỳ một cây bút mực nào khác mà không phí mất công bơm mực.

Hội Mỹ thuật quốc tế tổ chức một cuộc thi vẽ tranh chủ đề "sự nghèo đói", lọt vào vòng chung kết chỉ có ba hoạ sỹ của Nga, Mỹ và Việt Nam. Hoạ sỹ Nga vẽ một bà lão già nua, gầy còm trên một cánh đồng cằn cỗi.Hoạ sỹ Mỹ vẽ những đứa trẻ Xomali đang trong cơn đói, trông thật khủng khiếp. Hoạ sỹ Việt Nam chỉ vẽ một cái lỗ đít bị chăng mạng nhện.

Có người đàn ông đem đơn ly dị đến toà án xin được ly dị
- Quan toà : Tại sao ông lại muốn ly dị
- Người đàn ông : Tại vì cô ta thích hút thuốc ở trên giừơng
- Quan toà : Thế thì có sao đâu
- Người đàn ông : Nhưng cô ta cứ gạt tàn thuốc vào tai tôi
- Quan toà : ???

Có một chàng thanh niên đi biển. anh ta lại thích tắm tiên, một hôm anh ta ra một khu ít người lui tới .Chàng ta liền cởi hết quần áo ra rồi lao xuống biển. sau khi tắm thoả thích, chàng định lên bờ mặc quần áo thì thấy gần chỗ để quần áo có một cô gái ngồi đọc sách. chàng trai đành lặn xuống và lấy được một cái chảo, chàng che cái chảo vào chỗ cần che ,rồi ung dung đi đến gần cô gái nhưng cô gái vẫn cắm cúi đọc sách sau đay là mẩu đối thoại :
Chàng trai :cô là ai ? (Trong đầu chàng nghĩ rằng cô gái sẽ ngẩng lên và hiểu được mọi chuyện )
Cô gái : Em là sinh viên khoa tâm lý ( vẫn không ngẩng lên )
Chàng trai (Rất bực mình) : Cô có biết tôi đang nghĩ gì không ?
Cô gái (vẫn không ngẩng lên) : Làm gì em chẳng biết ! Anh đang nghĩ rằng cái chảo của anh không bị thủng

Có một người đàn bà đến toà án xin được li dị. Quan toà hỏi:
- Tại sao ?
- em khó nói lắm
-Có làm sao thì phải nói để toà còn biết chứ.
-.....
-Đây ! khó nói thì viết ra cũng được
-?
-!!!!!!!
?
- Vì chồng tôi nó như cái bút hết mực của ông đây.!

Có một anh chàng đến xin việc nhiều nơi nhưng không được một hôm anh đến một gánh xiếc xin việc :
Chàng trai : ở đây cô có việc gì để làm không ?
Cô gái (nhìn anh ái ngại nói): Có việc nhưng sợ anh không nhận ..
Chàng trai : Làm việc gì cũng được
Cô gái : Ông chủ trả công rất cao cho việc này và còn mua bảo hiểm thân thể cho
Chàng trai (Mừng rỡ hỏi) : Thế việc đó là việc gì ?
Cô gái : Hàng ngày chui vào vệ sinh mồm sư tử..
Chàng trai : ???

Trên một chuyến tầu có một cô gái ăn mặc rất moden và một cha cố . Trời tối và trên tầu không có điện. Đột nhiên cha cố đánh rơi quyển kinh thánh, ông cúi xuống nhặt và vô tình đặt tay lên đùi cô gái. Không thấy cô gái có phản ứng gì, cha cố tiếp tục để nguyên.
Đột nhiên cô gái hỏi:
- Thưa cha, khi đọc kinh thánh cha có nhớ trang 143 dòng 15 từ trên xuống có lời răn gì của chúa không ?
Cha cố toát mồ hôi và rụt ngay tay lại. Ông vội vàng đứng dậy đi ra ngay đầu toa , nơi có ánh đèn, và mở kinh thánh ra và đọc được: " Hãy cố gắng lên con! Phía trước là thiên đàng ...."

 

Có một anh Bác sĩ mở phòng mạch riêng và thuê hai cô y tá giúp việc. Anh này hay nói bậy nên các cô thoả thuận với nhau khi nào anh ta chuẩn bị nói bậy là các cô chạy ra khỏi phòng. Một hôm anh bác sĩ đến làm muộn và bắt đầu: "Các cô có biết không, hôm nay tôi vừa đi khám bệnh cho thuỷ thủ của một tàu Trung Quốc. Mấy cái anh Tàu buồn cười thật, người ngắn, chân tay ngắn có mỗi cái ... là dài". Nghe đến đó hai cô nháy nhau chạy vội ra khỏi phòng. Ang Bác sĩ vội gọi với theo ;" Các cô làm gì mà vội thế. Tàu buôn đó người ta còn ở đây một tuần nữa cơ mà..."

Trước giờ học, một cậu bé bắt được một con chim sẻ. Cậu ta khoái lắm nên mang nó vào để trong ngăn bàn. Trong giờ học, thỉnh thoảng con chim lại kêu "Chíp chíp" thế là cả lớp lại khúc khích cười, cô giáo đang giảng bài nên rất bực mình, bèn quát:
+ Ai mang chim vào lớp thì mời ra ngoài để cho lớp học !
Cô giáo vừa nói dứt lời, tất cả các học sinh nam đều đứng dậy và đi ra ngoài.
Cô giáo...???

Câu chuyện nỏ thần.
Trong giờ học lịch sử, thằng Tí Tẹo đang ngủ ngon lành bỗng thầy giáo chiếu tướng:
-Tí, em cho biết ai đã lấy chiếc nỏ thần của An Dương Vương ?
Tí tẹo ngái ngủ đáp: Dạ thưa thầy, bạn nào lấy chứ không phải em ạ!
Thầy giáo đem chuyện học hành lem nhem của Tí tẹo phàn nàn với thầy hiệu trưởng. Nghe song, thầy ôn tồn..... chỉ đạo:
-Thầy bình tĩnh đi, chuyện đâu còn có đó.Thầy coi giá xem một chiếc nỏ là bao nhiêu rồi nói tài vụ họ mua cho cái khác !
Câu chuyện y như đùa, bay về văn phòng Sở giáo dục. Mọi người nghe xong cười bò..... ra nước mắt. Duy chỉ có một người không cười, đó là bà trưởng phòng tài vụ. Bà lạnh lùng phán từng lời chắc nịch:
-Hiệu trưởng gì mà dốt quá. Nếu tôi là giám đốc Sở giáo dục là tôi cắt chức ngay tắp lự. Đụng chuyện gì cũng chi, chi vô nguyên tắc, vô kế hoạch.......làm sao thanh quyết toán.

Giờ địa lý.
Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Nam lên bảng và đặt câu hỏi:
-Em cho biết nước Việt Nam ta tiếp giáp với những nước nào
Nam:
-Thưa thầy! Nước ta phía bắc giáp với Trung Quốc, phía tây giáp với Lào và Cam Pu Chia, còn phía đông và nam thì giáp với...... nước Biển ạ !

Đã từ lâu những vần thơ Bút Tre mang lại những sang khoái cho người đọc, với điểm mấu chốt là vần, điều này được khẳng định ở trang nhất của tuyển tập thơ Bút Tre xuất ban năm 19xx :
Thơ hay cốt ở cái vần
Nếu không tớ chẳng mặc quần nữa đâu...
(chuyển sang mặc váy)
Xin nhắc lại một câu thơ hay trong tuyển tập:
Con đò dịch đít sang ngang
Xa xa có một cái làng thò ra
Còn các bài thơ con cóc cũng góp phần không nhỏ:
Con cóc ngồi đó
Con cóc nhay đI
Các cụ làm thi
Bài tho con cóc
Bây giờ xin mời các đệ tử của Bút tre tham gia sáng tác trên cơ sở các vần thơ cổ điển này. Để gây dựng phong trào xin mạn phép trình làng một đoạn:
Một cụ, hai cụ lại ba cụ
Ngồi uống cà phê, ho lụ khụ
Bỗng thấy bóng hồng của mấy mụ
Nổi hứng các cụ hát ca trụ (trù) !
Xin mời làng chỉnh vần câu cuối.

Có một ông giáo trẻ nổi tiếng là quái ác, đã từng là nỗi ác mộng của bao sinh viên. Cho đến một hôm...
Hôm đó là giờ vẽ kỹ thuật, đang cao hứng quát mằng học trò thậm tệ thì chuông réo hết giờ, ông ta rất cú tiết đùng đùng bỏ ra ngoài. Cả lớp sợ xanh mắt. Tuy nhiên có một cậu cảm tử lên trên bàn thầy giáo thể hiện ngay một tác phẩm tả thực Quí ông Thầy đang phồng mang trợn mép. Cả lớp rất khoái trí chờ đón What happening..
ông giáo vào lớp, mặt đỏ gay khi nhìn lên bàn mình.
-Lớp tr ưởng đúng dậy! Ai vẽ lên bàn tôi ?. Cả lớp sợ run tim.
-Dạ em không biết
-Lớp phó có biết không? Giọng ông ta gầm lên
-Dạ thưa thầy em không biết ạ
-Đồ ăn hại! Các anh bao che cho nhau tôi sẽ báo hiệu trưởng. Kể từ hôm nay tôi sẽ không dạy lớp các anh. Cho các anh suy nghĩ 5 phút
Cả lớp hoang mang

5 phút trôi qua, ông giáo hỏi : '
-Ai vẽ đúng dậy?
Không ai trả lời. Ông ta không thể chịu được nữa
-Anh nào vẽ mà không đứng dậy thì không phải là Đàn Ông
Ngay lập tức một anh đứng dậy.
-Thưa thầy em vẽ, em xin lỗi thầy
-Anh làm tôi thất vọng hoàn toàn. Anh có biết vì sao không?
- Dạ em mong thầy bỏ quá vì đã xúc phạm thầy.
-Không! Ông thầy quát .
Anh vẽ không giống tôi một chút nào

Chuyện thực:

Cách đây vừa đúng 20 mươi năm, nhân một chuyến công tác tại Ninh Bình với bác sĩ Tôn đức Đởm, trong bữa nhậu thịt dê, sau khi đã ăn hết 2 bát tiết canh dê, chuyển sang món ngọc dương hầm với thuốc bắc, bác sĩ Đởm hỏi tôi: Đố cậu biết thằng đàn ông sợ bệnh gì nhất trên đời? Tôi thật thà trả lời: Bệnh sa đì, vì có nghe thấy TắcTử là một nhà hiền triết bên Trung Quốc nói rằng "Thứ nhất sa đì, thứ nhì lòi rom". Bs Đởm cười mà nói rằng: Không phải, bệnh liệt dương. Rồi anh kể cho tôi câu chuyện chữa chạy không thành công cho một bệnh nhân bị căn bệnh này.
Nghiêm xuân Mão, tên người bệnh nhân, quê ở Vĩnh Lạc, Vĩnh Phú không biết bị căn bệnh này từ lúc nào, chỉ biết là anh cũng có vợ, nhưng không "hành sự" được, suốt ngày bị vợ đánh đập và chửi rủa là đồ "suốt ngày chỉ ngắm nhìn mũi dày" và rồi cuối cùng vợ Mão bỏ qua giai đoạn xã và huyện đưa thẳng Mão lên toà án tỉnh ly dị. Anh Mão buồn lắm, quyết tâm chữa chạy, song chữa chạy cũng đã nhiều nơi nhưng vẫn không khỏi. Nghe thấy danh tiếng của Bs Đởm anh khăn gói quả mướp lên Hà nội tìm bằng được Bs Đởm. Bs Đởm ghép nối thì giỏi, còn căn bệnh này... Song với bản tính hay thương người, Bs Đởm quyết định đưa ra 1 toa thuốc độc chiêu: Cho anh Mão ra Công viên Thống Nhất xem xiếc ngay. Anh Mão thắc mắc giữa căn bệnh của anh và xiếc có liên quan gì với nhau đâu. Bs Đởm nói: Khắc xem, khắc biết. Quả nhiên, khi xem đến các tiết mục uốn dẻo, thể hình, đu quay, dạng chân trồng cây chuối... với dàn nữ diễn viên trẻ đẹp quần áo vừa mỏng, vừa hở hang... anh Mão thấy trong người rừng rực, con tỳ, con vị nổi hết cả lên. Chắc khỏi bệnh rồi, anh Mão thò tay vào túi quần kiểm tra, vừa cứng vừa to, ôi sung sướng quá. Anh Mão định reo lên thật to thì ngay lập tức bị ăn một cái tát trời giáng của tay ngồi bên cạnh vào mặt, cùng với một tiếng quát đanh, gọn: "Đồ ăn cắp, thọc tay vào túi quần người ta làm gỉ hả?". Thì ra, anh Mão, như Lại văn Sâm nói, đã "chín phẩi năm" (nắm phải chim) nhầm. Còn cái của anh, vẫn như đỉa ....

Người thực:

Anh Nghiêm xuân Mão, sau bận lên Hà nội thất bại đó, chán đời về nhà bắt rắn, ngâm rượu bán cho thiên hạ và để cho mình uống. Ngày ngày anh chỉ ăn giá sống, ngậm củ ba kích... Kiên trì như vậy gần 20 năm, vậy mà vẫn không khỏi, nên vẫn cô đơn.
Bạn nào có bài thuốc hay xin gửi về địa chỉ:
Nghiêm xuân Mão.Đội 4, Quyết Tiến, Vĩnh Lạc, Vĩnh Phú. Xin cảm ơn.

Thời con gái trong ký túc xá sư phạm đã chắp cánh cho bao ước mơ bay cao, bay xa, bay mãi và cho tới một đêm trăng trên ngọn đồi gió hú thì cô giáo nọ đã đuợc bay tới tận cùng. Rồi, con chim xanh ngày nào bỗng trở thành con cá kiếm. Con mồi lại là anh chàng chập chững bước vào làng câu (tội nghiệp).
Đêm tân hôn lướt đi cùng cảm xúc đến rợn người. Sau khi hành sự xong (bằng lọ mực ) cô yên tâm chờ đến sáng. Tỉnh dậy anh chồng hoảng hốt
- 'Ôi giời ơi ,Một mầu xanh tươi trẻ '.
-'ối anh ơi, Em sợ qúa vỡ mật rồi'.

Một anh đưa vợ đến nhà bạn chơi. Ông bạn khen:
-Trông em mặc bộ váy mới cùng chiếc ô mới thật hài hoà, đẹp tựa bài thơ
Ông chồng cướp lời:
-Không phải một mà là năm bài thơ, một truyện ngắn và một tháng lương đấy bố ạ.

Một thằng ranh con trong 'Tổ Lái' một hôm gặp nạn phải bỏ lại một cánh tay. Thằng cụt này buồn lắm suốt ngày ủ rũ, chẳng thiết sống nữa. Một hôm, ngồi trong công viên đang nghĩ cách theo anh Lê Công thì nó nghe thấy một tiếng cười sằng sặc . Ngoảnh đầu lại nó thấy một thằng khác cụt cả 2 tay đang cười lăn cười bò. Thằng này bèn tiến đến hỏi:
- Tôi cụt một tay chả thiết sống làm chi nữa. Vậy mà anh cụt cả hai tay, anh sung sướng cái nỗi gì ?
Thằng kia , đang cười chảy cả nước mắt liền nói:
- Anh làm ơn bắt giùm con kiến trong nách tôi. Buòn cười quá không chịu nổi

NOI GƯƠNG

Dương mời bạn đến nhà chơi. Đang ngồi nói chuyện, các bạn bỗng nghe thấy tiếng quát của ông bố nhà bên cạnh:
- Con với cái chả chịu học hành gì cả, lêu lổng suốt ngày. Mày cứ nhìn gương thằng Dương nhà bên cạnh kia...
Đúng lúc đó, Dương bật đài to át tiếng mắng đi. Khi các bạn ra về hết, Dương mới thở phào nhẹ nhõm. Thì ra câu nói tiếp theo của ông bố là:
- Suốt ngày chơi bời, không nghe lời bố mẹ, rồi về sau đời nó cũng khổ thôi.
Khôi Nguyên

THƠ VUI
CHẾ LƯỜI

Tèo ta là chúa hay quên
Hôm thì quên bút, bữa quên làm bài
Bút chì thước kẻ sổ tay
Cứ vài ba bữa ca bài em quên
Thế mà có thứ không quên
Trước khi đi học xin tiền mẹ cho
Đến trường Tèo chẳng quên ăn
Carem, kẹo kéo, bánh đa, bánh xèo
Học thì nhớ lộn tùng phèo
Ăn chơi phá phách đây Tèo chẳng quên
Tèo ơi như thế không nên
Ăn chơi nhưng chớ có quên học hành.
Hồng Vân

 

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc