Tuyển tập thơ của một số nhân vật lịch sử           

                 Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Có kế hoạch là xong

                                TRƯƠNG ANH SÁU

                Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa
Thì phen này không biết dựa vào đâu.
                                    Bùi Quang Nguyệt

 

Hai vợ chồng đi du lịch bằng xe con. Giữa đường xe hỏng, chồng chui vào gấm xe để chữa, vợ cũng chui vào gầm xe để giúp chồng. Lúc lâu sau cảnh sát đến nói:
- Xin lỗi ông bà, xe của ông bà bị bọn trộm lấy từ lâu rồi ạ.

 

Một chú vào hiệu thuốc, hỏi mua một chiếc condom thật to. Cô bán hàng đưa cho một chiếc, Chú vào buồng thử, quay ra kêu không vừa, đòi loại to hơn. Cô bán hàng đưa cho chú loại to nhất, vì tò mò nên cô ta ngó qua khe cửa xem cha nội này bao to. Cô thấy chú ta không thử vào chỗ cần thử mà loay hoay chụp cái đó lên đầu, tức mình cô ta quát:
- Đồ ngu, sao anh lại thử vào đầu?
- Cô ngu thì có. Tối mai cơ quan tôi mở hội hoá trang. Tất cả mọi người bốc thăm, ai bốc phải con gì thì hoá trang thành con đó. Tôi bốc phải con c. nên phải đến mua cái này để làm mặt nạ.

 

Họp phụ huynh, cô giáo nói với bố Vova:
- Vova không những thường xuyên đi học muộn lại còn nói láo.
Khi tôi hỏi "Sao đi muộn?" thì cháu nói rằng bận cọ c.
- Cháu không nói láo đâu. Sáng nào tôi với nó cũng phải cọ c.
Bố Vova trả lời. Cô giáo giận lắm, kể lại chuyện đó cho mẹ Vova nghe. Mẹ Vova nói:
- Hai bố con nó không nói láo đâu cô ạ. Thằng Vova cãi nhau vời thằng hàng xóm Petka. Tối nào Petka cũng lấy sơn viết lên cửa nhà tôi chữ c.   to tướng, sáng ra tôi bắt hai bố con nó phải cọ sạch cho nên cháu nó đi học muộn đấy ạ.

 

Có Ông giám đốc đi nghỉ màt cùng một cô thư ký. Khi đã tăm mát và lằm phơi năng trên bờ biển ông ta rất thèm muốn nhưng không biết làm thế nào. Ông ta bèn lấy cát rắc lên mỗi đùi của cô thư ký một số 5 và hỏi
- Đố em biết đây là số mấy ?
- Rễ ợt đây là số 55.
- Sai bé ông giám đốc trả lời " Đây là số 505 "
Thấy vậy cô thư ký cũng lấy cát rắc lên mỗi đùi ông giám đốc một số 5 và hỏi 
- Đố anh đây là số mấy ?.
- Ông giám đốc vênh váo trả lời " Đây là số 515 " chứ còn gì nữa.
- Không cô thư ký trả lời mặt tỉnh bơ  " Đây chỉ là số 5,5 thôi ".  

 

Năm 1989, khi bắt đầu thực hiện hợp đồng cung cấp máy tính cho viện HLKH Liên xô, phía LX cử ông Koledin, bí thư sứ quán LX tại Hà nội, đến văn phòng FPT ở 224 Đội Cấn để kiểm tra. Tiếp khách có anh Điệp, viện phó Viên cơ học, viện KHVN (nay là Viện trưởng), anh Lê vũ Kì, Q. giám đốc FPT và tôi. Đầu tiên quân ta mời khách xem Trung tâm máy tính của FPT vơi các chuyên gia cao cấp nhất VN là Nguyễn Chí Công, Thành Nam, Trung Hà, Võ Mai, Cao Bảo. Trung tâm là một phòng 18m2, được trang bị điều hoà BK2000, một máy ổn áp của CHDC Đức do xin được của ViệnKHVN và mọt máy XT Foremost do COTEC cho mượn. Khi khách vào phòng thì các chuyên gia mới cho chạy ổn áp để chuẩn bị mở máy tính. Sau khi  chạy được độ 2 phút thì cái ổn áp bắt đâù kêu cọt kẹt, càng ngày càng to, được độ năm phút thì khói đen bốc lên nghi ngút. Anh Kì vội mời khách ra ngoài hút thuốc lá "cho thoáng" và lườm Võ Mai một cú nhớ đời.
Tiếp theo khách hỏi một số vấn đề trong đó có câu:
- Các đồng chí có biện pháp để chống virus không, vì các máy PC của các đồng chí sẽ chỉ dành riêng để cấp cho Ban lãnh đạo của Viện HLKHLX.
- Đồng chí yên tâm, VN có quy định rất ngặt về kiểm dịch, tất cả người và hàng hoá trước khi xuất cảnh đều bị kiểm dịch và chích đủ các loại vac xin. Tôi đi nước ngoài xoành xoạch, thế mà họ còn bắt tẩy giun nữa là máy tính.
Anh Điệp hùng hồn trả lời. Và đại diện của viện HLKHLX cũng rất mãn nguyện

 

Khi FPT có văn phòng đầu tiên ở 224 Đọi Cấn, tôi ra Bách hoá tổng hợp Tràng tiền xin mua 100m vải để làm rèm cửa. Nhân viên bán hàng nói mặc dù đã bỏ chế độ tem phiếu nhưng mỗi người cũng chỉ đựoc mua 5m thôi. Tôi liền nghiêm mặt yêu cầu cho gặp Giám đốc, cô ta hoảng quá, dẫn tôi đén gặp bà Giám đốc. Tôi dõng dạc tự giới thiệu là trợ lí của anh Vũ Đình Cự, anh hùng Quân đội, người đã phá bom từ trường của Mĩ ở cảng hải phòng để cho tàu LX trở hàng đến VN, trong đó có cả vải do Bách hoá bán. Bà Giám đốc khiếp quá, đồng ý bán, nhưng lại yêu cầu tôi phải cho một giấy giới thiệu của cơ quan, vì "Cũng nhiều người đén đây xưng là Anh hùng và Dũng sĩ lắm anh ạ". Không chút bối rối, tôi móc ngay trong túi một nắm Giấy giới thiệu của Cty FPT có đóng dấu cùng chữ kí của anh Kì, lịch sự hỏi mượn bút của chủ nhà và điền tên mình cùng chức danh Trưỏng phòng Kinh doanh của Cty. Bà Giám đốc sau khi xem kĩ GGT, mừng rỡ nói:
- Ôi, hoá ra cơ quan anh là Cty Công nghệ Thực phẩm (tên cúng cơm của FPT), thế mà anh không nói ngay, thôi, tôi bán cho anh 100m vải, nhưng đến Tết thì anh bán cho tôi 100kg thịt lợn, 50 l nước mắm anh nhé.
Tôi dõng dạc nói:
- Chị yên tâm, đảm bảo cho cán bộ và nhân dân Thủ đô ăn tết đầy đủ, ngon, tiết kiệm lại đảm bảo vệ sinh nhiệm vụ chính trị của cty chúng tôi.
Và đièm nhiên lấy giấy bút viết ngay một lệnh bán hàng cho Bách hoá Tràng tiền thịt lợn, nước mắm theo đúng yêu cầu và dặn Bà Giám đốc là phải trực tiếp liên hệ với cậu Lê Vũ Kì, thư kí riêng của Trưởng phòng kinh doanh để lấy thịt lợn và nước mắm theo giá phân phối nội bộ.
-

Đầu năm 91 FPT mhập khẩu từ Đức 300 xe IFA về cảng Đà nẵng. Tôi phụ trách việc nhận hàng như kiểu Long kho, Thạch sùng bây giờ. Vì sợ mất phụ tùng xe tại cảng nên tôi kéo bạn bè chiến hữu là lính Hải quân đóng tại Đà nẵng, tất cả gần 30 người tham gia vào vụ nhận xe IFA. Để tiết kiệm chúng tôi chỉ thuê 1 phòng trong khách sạn, cả bọn tụ tập tại phòng đó, đến một hai giờ sáng thì tuỳ nghi di tản, người thì chui vào phòng bảo vệ, người thì vào bừa phòng khác (không trả tiền), đại khái lá đại hoạ cho khách sạn. Chiều hôm đó tôi vừa từ cảng về đến khách sạn, cả bọn đang tụ tập trong phòng uống bia, hút thuốc và nói phét thì tay bảo vệ KS vào báo GĐ KS mời tôi lên phòng ông ta để làm việc. Tôi hỏi về việc gì thì anh ta nói rằng chắc tại các anh sinh hoạt quă lộn xộn nên người ta muốn đuổi các anh đi. Tôi nháy mắt với Thọ, đại uý Hải quân, rót đầy hai cốc (loại cốc LX 200ml) whisky và nói:
- Thôi, việc đâu có đó. Chú uống với tôi li rượu, rồi tôi sẽ lên.
Sau khi cạn chén tôi to tiếng quát anh em:
- Thằng nào bép xép về Hà nội để "Ông Già" tao lo lắng, hôm nay thư kí của "ông Già" tao gọi vào nói không được bố láo, ảnh hưởng đến uy tín của ông Cụ.
Thọ phụ hoạ luôn:
- Bọn em có thằng nào gọi điện về Hà nội đâu, chắc mấy thằng khách sạn ba láp gọi thôi. Ngày mai ông kéo cả tàu lên đây đập bể KS,  thiến cả ban giám đốc, cho chúng nó chừa thói baláp.
Tay bảo vệ lẳng lặng chuồn. Tôi lững thững lên phòng GĐ và hỏi:
- Có việc gì thế anh? Chắc tại mấy thằng lính của tôi nó quậy quá hả?
- Không có gì đâu. Tôi coi các anh như người nhà mà, các anh cứ tự nhiên, thiếu gì thì bảo các em nó phục vụ cho chu đáo. Chẳng qua thấy anh vào công tác mà chưa có dịp hỏi thăm nên mời anh lên chơi thôi. "Ông Cụ" có khoẻ không?
- "Cụ" dạo này cũng mệt, anh biết đấy, họp hành nhiều quá.
- Hôm nào về Hà nội anh cho tôi gửi lời hỏi thăm "ông cụ" nhé. "Cụ" là quan tâm đén Đà nẵng lắm.
Tôi gật đầu vẻ hiểu biết và bồi thêm:
- Việc quốc gia mà, "Cụ" lo nhất là tình hình Liên xô, có khi không giữ được mất.
Sau đó tôi xin phép về, tay GĐ cứ nài biếu tôi một chai whisky Jhonny Black, "goị là của nhà trồnh được, nể quá tôi đành câm cho ông ta vui lòng.
Đến bây giờ họ vẫn còn thắc mắc không biết ông cụ tôi làm gì.

 

Một người Nga và một người Anh đang ngồi xem tin tức, người Anh nói:
- Người Mỹ thật giỏi, họ đã đưa được người đàn ông đầu tiên lên mặt trăng, và quãng đường đó thật là xa từ trái đất chúng ta.
Người Nga nói:
- Thế ông không biết người Nga đang chuẩn bị đưa người của họ lên mặt trời sao. Quãng đường đó tất nhiên xa hơn mặt trăng.
Người Anh vô cùng ngạc nhiên:
- Nhưng mặt trời quá nóng để con người có thể lên được đó.
- ồ, người Nga không ngu ngốc như vậy. Họ sẽ không lên mặt trời vào ban ngày, họ sẽ lên đó trong suốt buổi đêm.
- ?????

 

Một chú đi lang thang, vào nhà nọ ngủ nhờ. Ông chủ đồng ý:
- Anh có thể ở lại, nhưng ở đây chỉ có vài phòng. Phòng vợ chồng tôi thì không được. Anh có thể ngủ lại ở phòng của bọn trẻ.
- Ngủ với bọn trẻ? Có lẽ không thích hợp!
- Nếu anh không hài lòng, có thể ngủ ở bếp.

Chú thanh niên chui vào bếp, ngủ rất ngon. Sáng dậy, ra đến cổng, gặp một cô gái rất xinh đẹp, hỏi:
- Cô là ai vậy?
- Tôi là con chủ nhà, thế còn anh?
- Tôi thì rõ ràng là một con lừa rồi!

 

Giáo sư giảng về tác hại của rượu:
- Các anh nhìn đây! Trên bàn là 2 chiếc cốc. Một cốc đựng nước lã, cốc thứ hai, nhìn màu, ai cũng biết, rượu nguyên chất. Tôi làm một thí nghiệm nhỏ.
Bỏ một con giun vào cốc nước lã. Giun bơi lội tung tăng, ra chiều thích thú lắm. Lại cho nó vào cốc rượu. Chú giun chỉ giãy lên vài cái rồi lặng lẽ ra đi.
Cả hội trường im phăng phắc. Giáo sư, mặt đầy thoả mãn, hỏi:
- Mọi người đã thấy rõ tác hại của rượu chưa?
Không ai nói gì.
- Nếu không ai phản đối, tôi sẽ sang ví dụ tiếp theo.

Cuối hàng ghế có một chú lè nhè:
- Cám ơn giáo sư. Chân thành cảm ơn ngài. Có một điều mà bấy lâu nay tôi vẫn không sao giải thích được. Cách đây 10 năm, tôi không hề biết uống rượu. Bụng tôi đầy giun. Còn bây giờ, cuối cùng tôi đã hiểu nguyên nhân ra đi của những chú giun trong bụng!

 

Hai thằng bạn gặp nhau, một thằng khoe mình có tài đếm tít.
Cậu kia không phục, chỉ vào bầy kiến lúc nhúc trước mặt:
- Đố mày chỗ kia có bao nhiêu con kiến?
- 10,004 con.
- Làm sao mày có thể biết được?
- Đơn giản thôi, tao đếm số chân rồi chia cho 6.

 

Sau khi kẻ lạ mặt trên giường vợ nhảy qua cửa sổ trốn thoát, ông chồng hầm hầm sắp xếp quần áo bỏ đi. Bà vợ khóc lóc kéo tay áo ông phân trần:
- Anh nghe em nói đã. Đầu tiên hắn hỏi xin em một mẩu bánh. Em thương tình cho hắn chỗ còn thừa từ tối hôm qua. Thế rồi thấy áo quần hắn rách rưới bẩn thỉu quá, em bèn cho hắn bộ quần áo anh đã không mặc từ 8 năm nay.  Trong lúc hắn ăn, em thấy đôi giầy của hắn há hết cả mõm ra, thế là em lấy cho hắn đôi giầy mà anh đã vứt được 5 năm nay trong nhà kho. Hắn cám ơn em rồi bỏ đi. Nhưng trước khi đi hắn quay lại hỏi em: "Còn cái gì mà ông chồng bà bỏ không dùng nữa không?"

 

Bà mẹ dạy cô con gái sắp về nhà chồng:
-" ... Con nên nhớ rằng khỏa thân hoàn toàn không phải là cách tốt nhất để gợi ham muốn, tốt nhất là  luôn mặc một cái gì đó trên người. Mờ mờ ảo ảo, thực thực hư hư, nửa kín nửa hở mới là khêu gợi nhất...".

Hai tuần sau, anh chồng thủ thỉ với cô vợ mới cưới:
- Em thân yêu, em đã làm cho anh cực kỳ hạnh phúc và sung sướng, nhưng tại sao lúc nào em cũng đội cái mũ kỳ quặc đó khi đi ngủ với anh?

 

Chapaev đi câu, vớ được cá vàng, cá nói:
- Ông thả tôi ra, tôi cho ông ba điều ước.
- OK, nhưng ta không thạo ăn chơi bằng thằng Petka, trợ lí của ta, cá vàng hãy cho nó 3 điều ước, nếu nó được 1 thì ta phải được 2. Cá vàng đồng ý, Chapaev thả cá vàng và đi tìm Petka.
- Petka, cho chú mọt điều ước.
- Ước gì có chai vodka.
Ngay lập tức trên tay Petka có một chai vodka, còn Chapaev-2.
- Thấy chưa, cho ước lần nữa.
- ứoc gì có một đứa con gái thật xinh.
Petka vừa dứt lời thì có 3 cô tóc vàng, mắt xanh, chân dài đến nách xuất hiện. Một cô ôm chầm lấy Petka, hai cô còn lại bá cổ Chapaev. Chapaev đắc chí nói:
- Cho ước lần nữa.
Petka ức lắm nghĩ xếp không mất sức lao động mà luôn được hưởng nhiều gấp đoi.
- Ước gì  tôi mất mẹ nó một hòn dái. Petka nói ngay không cần nghĩ ngợi.

 

Một chú đang đi chơi với bồ, một người đi qua hỏi:
- Anh...anh...làm ơn... ơn......ơn xxxxxxem giúp mấy mấy giờ rồi ạ.
Chú xem đồng hồ, ngẫm nghĩ một lúc rồi lẳng lặng bỏ đi. Cô bồ hỏi:
- Sao anh đã xem đồng hồ rồi mà không trả lời cho người ta?
- Anh sợ... sssssssợ nó... nó ... nó nghĩ là anh anh nhnhnhnhại nó thì thì phiền lắm.

 

Bố mắng con:
- Moza lên 5 tuổi đã đi biểu diễn, nổi tiếng khắp thế giới, con thì chỉ lêu lổng.
- Clinton 46 tuổi, bằng tuổi bố đấy!

 

Chồng về khuya, lên giường với vợ, nhìn xuống  cuối giường thấy có 6 cái chân, hỏi:
- Quái, mọi khi anh với em chỉ có 4 chân, sao hôm nay lại 6.
- Anh nốc cho lăm rượu vào. Xuống tận cuối giường đếm từng cái xem.
Chồng nghe lời đi xuống cuối giường đếm từng cái một và công nhận "Đúng là chỉ có 4 cái chân, như mọi khi"

 

Một chú say bét nhè, rủ bạn nhậu về nhà và giới thiệu:
- Đây là phòng khách của tớ, đây là nhà bếp, còn đây là phòng ngủ của vợ chồng tớ, trên giường là tớ đang ngủ với vợ tớ

 

Bộ trưởng Giáo dục về thăm trường cũ, ông muốn thăm căn phòng trong KTX mà ông đã ở cách đây 20 năm. Trong căn phòng này hiện có một sinh viên đang ở. Ông vào phòng và thốt lên:
- ồ vẫn cái bàn ta từng ngồi học 20 năm trước. Vẫn cái giường ta từng ngủ 20 năm trước. Ôi, vẫn cái tủ ta treo quần áo 20 năm trước.
Và ông mở tủ ra, trong tủ có một cô đang ngồi mà không có mảnh vải che thân. Chú sinh viên vội nói:
- Đây là bà chị họ em mới ở quê ra.
- Chà, chú em giải thích giống hệt ta 20 năm trước.

 

Một chú hỏi bạn:
- Dạy bơi cho một thiếu nữ như thế nào?
- Cậu phải một tay đỡ ngực, một tay đỡ phía dưới mông, và nhẹ nhàng nâng cô ta trên mặt nước.
- Nhưng đây là em gái tớ.
- Quẳng mẹ nó xuống nước, bơi được tuốt.

 

Vua sắp đi viễn chinh, Hoàng Hậu thì trẻ đẹp mà tính hơi quá dễ dãi, lo lắm, không ngủ được. Bụt hiện lên hỏi, Vua kể lể sự tình, Bụt nói:
- Con đừng lo nữa, ta  cho con một phép màu. Nếu người đàn ông nào mà láng cháng với Hoàng Hậu thì sẽ bị cụt cái bộ phận đó.
Vua an tâm lên đường chinh chiến. Năm sau Ngài trở về, gọi tất cả các Quan ở nhà trông nom Hoàng Hậu và bắt phải cởi bỏ xiêm áo. Than ôi,  ai cũng bị cụt, trừ mỗi một mình Quan Tể tướng. Vua xúc động vì lòng trung thành của cận thần, nói:
- Duy chỉ có ngươi là tử tế, nay ngươi muốn gì ta cũng thưởng.
Tể tướng lấy giấy bút ra viết.
- Xin Bệ hạ nếu có phép màu thì làm cho lưỡi của Thần dài ra như cũ.

 

Hai vợ chồng nọ tuy làm ăn chăm chỉ nhưng vẫn không đủ ăn. Một hôm trong giấc mơ bụt hiện lên bảo với hai vợ chồng: Ta ban cho nhà con 3 điều ước, ước gì được nấy, nói rồi biến mất. Hai vợ chồng xung sướng định rằngphải bàn nhau kỹ rồi mới ước gì. Một hôm trời mưa to, đang ngồi ăn ngô rang vợ buột miệng:
Ước gì... chưa kịp nói hết thì chồng nói: Ước cái con củ c.. ấy.
Tức thì c. bay đầy nhà. Hai vợ chồng khiếp quá liền nói:
Ước gì con c. bay hết đi. Tức thì trong nhà không còn c. nào cả. Liền lúc đó chồng nhìn xuống thì cũng không thấy cái của mình đâu cả. Vợ hoảng quá đành phải ước nốt điều cuối cùng: Ước gì cái của chồng tôi lại trở lại như cũ.
Tức khắc cái của chồng lại như xưa. Thế là hết ba điều ước.

 

Một người Pháp, một nười Đức và một người Mỹ ngồi cạnh nhau trên máy bay trong một chuyến công tác xa, hai anh Pháp và Đức nói chyện hàn huyên với nhau rồi sau cùng nói về chủ đề ...ấy, anh Pháp khoe, tối hôm qua tớ làm hai "nháy"nhưng cô vợ vẫn còn muốn nữa nhưng cô ấy nói, "thôi mai anh đi rồi anh cần phải dữ sức khoẻ". Anh Đức có vẻ hùng hồn hơn hai "nháy" ăn thua gì, tớ ba "nháy"cơ,anh Pháp hỏi anh Đức thế vợ cậu nói gì, anh Đức nói vẻ buồn dầu" cũng như vợ cậu nói thôi". Rồi cả hai người quay sang anh Mỹ hỏi, tối qua anh được mấy "nháy", hỏi mãi...bực quá anh mỹ ậm ừ trả lời...1 "nháy". Cả anh Pháp và Đức nức nở cười rồi hỏi " thế vợ anh nói gì" Anh Mỹ ậm ừ, cô ấy nói "anh áy sắp đi rồi mà bây giờ vẫn chưa chụi thôi"

 

Mọi thứ tên trên đời đều có thể viết tắt, ví dụ như KHOIDV, MinhHN, TienLQ, ...
chỉ trừ một thứ khó có thể ngửi được nếu viết tắt là World Cup

 

Một sinh viên Tàu ở với một sinh viên Nga trong ký túc xá sinh viên. Sinh viên Nga ngày nào cũng dẫn bạn gái về chơi bời bật nhạc to cả ngày đêm khiến anh sinh viên Tàu cực kỳ khó chịu, nhưng anh ta vẫn nhẫn nhục chịu đựng không nói năng gì. Một hôm anh sinh viên Nga chợt tỉnh ngộ,lấy làm ân hận lắm ra tâm sự với anh SV tàu : Trong thời gian qua tớ làm phiền cậu quá thôi tớ hứa từ nay không dẫn gái về nữa, không bật nhạc to để cậu yên tâm học hành. Anh SV viên tàu cảm động lắm nói : Cậu đã biết ngĩ như thế tớ cảm ơn cậu nhiều lắm, thôi thì tớ cũng hứa với cậu từ nay tớ không đái vào nồi súp của cậu nữa.

 

Tại trường phổ thông. Thi vấn đáp môn tiếng anh.
- Này, cái Huệ đã trả xong môn vấn đáp chưa?
- Hìn như là qua rồi thì phải.
- Thế người ta hỏi nó cái gì?
- Làm sao mà tao biết được. Giáo hỏi nó bằng tiếng anh.

 

Ông bố xem vở của con trai:
- Toán-2 điểm. Trời đồ ngu, không biết đếm. Tiếng Việt-2 điểm. Thằng khốn nạn, ngay tiếng mẹ đẻ mà cũng không nói được. Tập đọc-4. Chính tả- 3 điiểm, trời đồ súc vật, nào cả hai tay mày đều là tay trái cả à, không hề biết viết là gì cả. Hát-10 điểm, trời không biết đếm, không biết đọc, chẳng biết viết, thế mà còn hát. Hát mà làm gì!!! ddúng là đồ ngu...

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc