Cô giáo đang giảng bài trong lớp, Vô va đột nhiên giơ tay phát biểu :
- Thưa cô giáo, trẻ con có đẻ được không ạ ?
- Trẻ con thì đẻ làm sao được - Cô giáo trả lời
Vôva quay ngay sang bạn Natasa bên cạnh nói :
- Thấy chưa, thế mà bạn cứ lo.

 

(Trích bài đăng trên Báo Tiền phong)

... Để trả lời câu hỏi "Trình bày phương pháp hoá học để thu được từng ô xít tinh khiết từ hỗn hợp các ô xít Al2O3, CuO, Fe2O3"

Thí sinh viết: "Để thu được riêng từng chất thì gọi bọn đồng nát vào, đứa nào buôn thứ nào thì mua thư ấy"

Thí sinh lại quay sang làm thơ con cóc
"Học trò là gì?
Là đau khổ khi biết kết quả những bài thi"
"Sách vở ôn luyện để đi thi.
Cũng mong sao được đỗ vinh quang.
Nhưng tính thì lại lười thối thây.
Nên đầu trông rỗng vô kién thức
Những mong quay được kiếm vận may.
Ai ngờ không có trong tài liệu.
Đành ngồi ngậm bút nhìn giáo viên.
Thấy giấy thi vẫn còn thừa bứa.
Tội chi ta chẳng viết mấy giòng
Để kỷ niệm hè năm 96
Lấy đó làm gương để học tập
Năm sau quyết định giật bảng vàng

Đứng giữa Thủ đo ta đã thề
Năm sau không đỗ không về lấy vợ"

Thí sinh lại viết thêm

"Em viết ra đây không phải là "Bất mãn cuộc đời" mà chỉ muốn gây hào hứng, nụ cười cho các thầy coo chấm bài bớt căng thẳng thần kinh. Rất mong nhận được những giờ phút thoải mái của các thầy cô. Hẹn các thầy cô năm sau, khi đó thầy cô sẽ đọc một bài thơ hoàn hảo như SONY, Ngọt ngào như MILO, tinh khiết như LAVIE màu sắc sống động như NATIONAL... Chúc các thầy cô chấm bài vui vẻ, trẻ tươi và thoải mái, lỏng lỏng cho các thí sinh không làm được bài thầy cô nhé"

 

Anh bạn tôi sau một tuần tìm hiểu hai cô gái, một cô giáo và một tiếp tân viên, đã quyết định chọn cô giáo làm bạn trăm năm.  Anh tâm sự:
- Cô tiếp tân thường hay nói, "cầm máy...đợi một phút..." hoặc "xin lỗi...đang bận...".  Trong khi đó cô giáo nói, "hãy làm lại...thử lại lần nữa..." và giảng giải hướng dẫn đến khi thành thạo.

 

Một cán bộ kế hoạch hoá gia đình đến một bản vùng cao nọ. Sau khi tuyên truyền cho bà con rõ về các biện pháp  KHHGĐ, anh yên tâm đi xã khác. Mấy hôm sau quay về khi đi ngang qua xã đó, anh thấy một đám đông đang chờ đợi mình.  Một anh thanh niên đại diện cho cả đám người thắc mắc: " Cán bộ phát cho mình cái thuốc gì mà dai quá thế, mình nhai mỏi cả răng mấy ngày mà vẫn chưa hết...".

 

Đường phố thấp thoáng một bóng hồng xinh tươi. Tuy nhiên, hình như cô mặc váy kiểu "Tây". Một đấng nam nhi thấy dáng cô có ý chờ xe, liền thuê một chiếc xích lô rồi tiến gần, mời mọc. Dĩ nhiên là cô chấp nhận. Đến đầu dốc, anh nọ loay hoay, không lên được,  cô gái sợ quá, giọng thất thanh:
- Anh phanh lại đi!
Luống cuống thế nào mà anh lại để xe tụt xuống đâm sầm vào gốc cây. Cô gái bực quá, sẵng giọng:
- Tại sao anh không phanh lại?
Anh chàng ngượng ngùng đáp:
- Tại tôi phanh nhầm!

 

Mấy thằng đang ngồi tán phét với nhau, nhân nói về chuyện "nồi tròn úp vung tròn, nồi méo úp vung méo", một thằng hậm hực nói:
"mình đã biết là mình méo rồi mà nó vẫn cứ tưởng nó tròn".

 

Một anh chàng có hai vợ, tối đến ngủ chung với vợ cả ở phòng trong, vợ lẽ ngủ phòng ngoài. Vào một đêm khuya, vợ lẽ hát:
Đêm khuya gió lặng sóng yên
Lái kia có muốn ghé thuyền sang chơi!
Anh chàng nọ lòng thì rất muốn ra, nhưng vợ cả giữ chặt quá, liền đáp:
Muốn sang bên ấy cho vui
Mắc đồn lính gác, khó xuôi được đò!
Cô vợ cả nghe thấy vậy liền hát:
Sông kia ai cấm mà lo
Muốn sang thì nộp thuế đò rồi xuôi!
Cô vợ lẽ lo lắng:
Không buôn không bán thì thôi
Qua đồn hết vốn còn xuôi nỗi gì!
____________________
(Khi viết thêm 6 câu cho phần khảo dị, có một số ý kiến cho rằng đọc thơ suông như vậy
khó hiểu quá (?!)  Xét ra độc giả phần lớn là thanh niên (!!) tôi xin viết lại.  Xin tất cả các bạn
rộng lượng tha thứ cho sự rắc rối bất tiện này.)
____________________
Anh chàng thấy vậy tức lắm.  Phàm là lái buôn tất nhiên phải trường vốn lãi nhiều, cớ chi
chịu hẩm hiu như vậy.  Bèn hát rằng:

          Anh đây buôn một bán nghìn,
Vốn dài lãi nhớn xá chi một đồn !

     Vợ cả thấy chồng ba hoa có phần hơi quá,  già hai thứ tóc trên đầu rồi đâu còn phong độ
như năm nào nữa, cười khẩy mà rằng:

          Khoe khoang chẳng ngượng cái mồm,
Gấp đôi chắc được nghìn đòi đâu ra !

     Khi đó vợ hai mới chợt hiểu là vợ cả đã...nhầm.  Đâu vì tuổi cao sức yếu, chẳng qua mới
cũ khác nhau!  Đầu gối tay ấp những mong được trăm năm, ai ngờ xuân sắc mặn nồng qua
nhanh hơn gió thoảng!  Trước nhân tình thế thái như thế mà than rằng:

          Hay chăng mới cũ khác ra,
Em đây vẫn thấy một ra ba nghìn !

 

Một người đàn ông đến khám bác sĩ.
Bệnh nhân kể: Khi tôi về nhà thì thấy vợ tôi đang cùng với một thằng trai trẻ ở trong phòng. Tôi định nổi xung lên thì vợ tôi lại kéo tôi ra bếp và nói: "Bình tĩnh đi anh, uống cà phê đi, em mới pha cho anh đấy"
Và cứ như vậy mỗi buổi chiều.
Bác sĩ nhún vai: Vậy tôi có thể giúp gì cho ông được đây?
Bệnh nhân: Không hiểu tôi uống cà phê như vậy có quá nhiều không?

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc