42/ Một cô thưa kiện vì bị một chú làm nhục trong thang máy. Toà hỏi:
- Nó làm như thế nào?
- Làm đứng, vì thang máy chật.
- Nó cao thế kia, còn cô thì thấp, sao làm được?
- Hỏi ngu bỏ mẹ, tôi kiễng chân lên chứ còn làm sao nữa.
43/ Một chú di tản sang Pháp, có tiền mà không dám vào hiệu ăn vì không biết tiếng. Một chú Việt kiều biết chuyện nói:
- Mày đúng là nhà quê. Tiếng Pháp giông hệt tiêng Việt, chỉ có thêm chữ  "lơ" vào đằng trước. Thôi, theo tao.
Hai chú rủ nhau vào nhà hàng. Chú Việt kiều dõng dạc quát tay bồi bàn người Tây: " lơ súp", bồi ngoan ngoãn bê súp ra,"le cơm", bồi lại bê cơm ra, "lơ canh" bồi lại bê canh ra. Chú ta quay sang bạn nói:
- Thấy chưa, như tiéng Việt, chỉ thêm mỗi chữ "lơ"
- Bố mày mà không đi lính lê dương 9 năm ở Việt nam thì chúng mày có mà lơ con cặc. Chú bồi nói.
44/ Nhà hát lớn thông báo "Do yêu cầu giảm biên chế, từ nay Nhà hát sẽ thay vở "Alibaba và 40 tên cứop" bằng vở "Alibaba và 35 tên cướp", còn để hưởng ứng cuộc vận động nếp sống lành mạnh vở "Bạch tuyết và bảy chú lùn" được thay bằng "Bạch tuyết và một chú lùn".
45/ Ai cũng biết chân lí sinh ra trong tranh luận, thế chân lí miễn bàn cãi thì chui từ đâu ra?-Socrat
Hạnh phúc không ở tiền bạc, mà ở số lượng của nó.-Morgan
Không phải lời nói đi đôi với việc làm bao giờ cũng tốt. Nhiều thằng nói ngu bỏ mẹ.-Lỗ Tấn
Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền.-Rockfeller
46/  Tuyển tập thơ của một số nhân vật lịch sử           
Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Có kế hoạch là xong
TRƯƠNG ANH SáU

                 Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa
Thì phen này không biết dựa vào đâu.
bùi quang nguyệt
47/ Hai vợ chồng đi du lịch bằng xe con. Giữa đường xe hỏng, chồng chui vào gấm xe để chữa, vợ cũng chui vào gầm xe để giúp chồng. Lúc lâu sau cảnh sát đến nói:
- Xin lỗi ông bà, xe của ông bà bị bọn trộm lấy từ lâu rồi ạ.
48/ Một chú vào hiệu thuốc, hoi mua một chiếc condom thạt to. Cô bán hàng đưa cho một chiếc, Chú vào buồng thử, quay ra kêu không vừa, đòi loại to hơn. Cô bán hàng đưa cho chú loại to nhất, vì tò mò nên cô ta ngó qua khe cửa xem cha nội này bao to. Cô thấy chú ta không thử vào chỗ cần thử mà loay hoay chụp cái đó lên đầu, tức mình cô ta quát:
- Đồ ngu, sao anh lại thử vào đầu?
- Cô ngu thì có. Tối mai cơ quan tôi mở hội hoá trang. Tất cả mọi người bốc thăm, ai bốc phải con gì thì hoá trang thành con đó. Tôi bốc phải con c. nên phải đến mua cái này để làm mặt nạ.
49/  Họp phu huynh, cô giáo nói với bố Vova:
- Vova không những thường xuyên đi học muộn lại còn nói láo. Khi tôi hỏi "Sao đi muộn?" thì cháu nói rằng bận cọ c.
- Cháu không nói láo đâu. Sáng nào tôi với nó cũng phải cọ cả.
Bố Vova trả lời. Cô giáo giận lắm, kể lại chuyện đó cho mẹ Vova nghe. Mẹ Vova nói:
- Hai bố con nó không nói láo đâu cô ạ. Thằng Vova cãi nhau vời thằng hàng xóm Petka. Tối nào Petka cũng lấy sơn viết lên cửa nhà tôi chữ c. to tướng, sáng ra tôi bắt hai bố con nó phải cọ sạch cho nên cháu nó đi học muộn đấy ạ.
50/ Chú Việt nam sang Thuỵ điển, thấy  đàn ông Thuỵ điển hay nhét c. vào những máy tự động đặt ngoài đường, lạ lắm, hỏi thì được trả lời là Thuỵ điển văn minh, không có nhà thổ, đó là những cái máy giải quyết sinh lí cho ai có nhu cầu, giá chỉ có 1 dollar. Chú ta muốn thử, tính là thắng Tây nó cao hai mét nặng 1 tạ, sài loại 1 dollar, mình bé thế này chỉ nên sài loại 50 cent thôi. Nghĩ sao làm vậy. Nhưng khi chú ấn cái của chú vào thì máy gọt cho nhọn hoắt như là cái bút chì. Đau quá, chú đi kiện hãng có cái máy đó và được người ta trả lời rằng cái máy đó có hai chức năng. 1 đô thì thoả mãn sinh lí, 50 xu thì gọt bút chì.
51/ Cảnh sát bắt ruồi bằng cách lùa con ruồi bay vào gầm tủ rồi cưa thật nhanh bốn cái chân tủ, tủ sập đè chết ruồi.
Cánh sát thay bóng điện bằng cách một chú đứng lên bàn nhét cái bóng điện vào cái đui đèn, bốn chú khác nhấc bàn lên và xoay cái bàn đó. Một chú đứng giữ chặt cửa đề phòng điện vào giật chú đang thay bóng đèn.
52/ Hai vợ chồng da trắng, vợ đang chờ đẻ ở bệnh viện. Chú chồng gọi điện đến hỏi thăm. Vợ nói:
- Anh ơi, bác sĩ chẩn đoán con mình có đuôi.
Chồng lo lắm. Hôm vợ đẻ xong hắn hỏi ngay có đuôi hay không, vợ nói:
- May quá, không có đuôi, nhưng mà nó đen thui.
- Thôi đen cũng được, miễn là không có đuôi.
53. Một hôm Vô va hỏi cô giáo:
-Cô ơi trời có chân không ạ?
-Không có , đấy là cách hiểu sai của các cụ - Cô giáo trả lời - mà em bảo em vậy?
-Không ai bảo em cả. Tối hôm qua em thấy bố em bảo " Trời ơi! Dạng chân ra!?"
53/ Một chú vào hiệu tạp hoá, hỏi cô bán hàng:
- Thưa cô, tối nay tôi phải viếng thăm một thiếu phụ có chồng mới mất, không biết nên mua cái gì thật tế nhị...
- Đây, amh nên dùng loại bao cao su màu đen này để tưởng nhớ người đã khuất.
54/ Giờ tự động hoá. Giáo sư thuyết trình:
- Độ 20 năm nữa sẽ có những máy tự động hoàn hảo, chỉ cần nhét con bò vào một đầu, thì đầu kia sẽ có xúc xích chạy ra.
- Thế cái máy ngược  lại, nhét xúc xích vào một đầu, đầu kia ra con bò có không ạ? Một sinh viên hỏi.
- Anh bao nhiêu tuổi?
- 19
- 20 năm trước có một cái máy như vậy.
55/ Một chú đẹp trai, lịch lãm, trông rõ không phải người địa phưong, đi trên xe buyt, ngồi cạnh mọt cô. Thỉnh thoảng chú ta lại sờ vào vai cô nàng rồi đưa lên mũi ngửi. Cô nàng thích lằm, hỏi:
- Anh từ đâu tới?
- Từ sao hoả.
- Tuyệt vời, em thích người sao hoả lắm. Anh có thích em không?
- Có
- Anh đưa em về khách sạn đi.
Hai người đưa nhau về khách sạn.
- Anh yêu em đi- Cô gái giục.
- Thì anh đã yêu em mấy lần trên xe buyt đấy thôi.- Ngươì sao hoả trả lời và lại đưa tay sờ vào vai cô gái.
56/ Một chú thuỷ thủ đi châu Phi về mang theo một con khỉ đột, lông lá xồm xoàm. Một lần chú vào quán ăn, mang theo con khỉ, lúc sau thấy mất. Chú chui xuống bếp, thấy cô phục vụ đang sửa lại sống áo, hỏi:
- Em có thấy con khỉ của anh xuống đây không?
- Chẳng có con khỉ nào cả, chỉ có mỗi một anh người nước ngoài, chẳng biết tiếng ta, vội vàng đến nỗi không kịp cởi áo lông.
57/ Bạch Tuyết và Khăn Đỏ đang ngồi tán gẫu, một cô nói ước gì bây giờ vẫn có Bụt cho mình một điều ước. Cô vừa dứt lời thì Bụt hiện lên, tay cầm hai bao tải và nói:
- Hai bao này đựng đầy chim, một bao cứng, một bao mềm, cho mỗi con một bao.
Khăn Đỏ nói "Em bé hơn, em chọn trước" và chọn ngay bao cứng. Bạch Tuyết cười và lấy bao mềm. Sau khi bụt đi khỏi, Khăn Đỏ hỏi:
- Mềm thì được tích sự gì, sao chị lại còn cười?
- Em dại lắm, bao của chị mà cứng lên thì bằng 3 bao của em.

haì ước cực hay
Một cô giáo rất trẻ mặc một chiếc áo len đẹp có thêu một bông hoa hồng rất to và đẹp ở trên ngực
Cô giáo tỏ ra rất hãnh diện khi được các em học sinh khen chiếc áo của mình.  Nhân tiện đó cô giáo muốn kiểm tra kiến thức của các em học sinh liền hỏi:
-Đố các em hoa hồng sống bằng gì ?
Học sinh thứ nhất trả lời:
- Thưa cô hoa hồng sống bằng không khí và nước lã ạ !
Cô giáo nói không phải .
Học sinh thứ hai nhìn bông hoa trên ngực cô giáo và trả lời :
- Thưa cô hoa hồng sống bằng sữa ạ !
Cô giáo đỏ mặt trả lời không phải
Học sinh thứ ba trả lời:
- Thưa cô hoa hồng sống bằng phân và nước giải nên nó mới to và đẹp như vậy.
Cô giáo rất hài lòng ,nhưng học sinh thứ hai tỏ vẻ rất ngạc nhiên :
- Thưa cô em không ngờ rễ của nó lại dài đến như vậy ! ! !

 

Tài xạ thủ
Bà quả phụ đau khổ ca ngợi người chồng vừa mới qua đời với người hàng xóm không biết bao nhiêu lần rồi :
- "Anh ấy sao mà tốt, hiền lành, tôn trọng vợ đến thế" - Chị ta khóc nức nở. "Anh ấy không bao giờ đánh tôi. Anh ấy thậm chí không bao giờ đụng đến sợi tóc của tôi! Anh ấy đúng là người đàn ông tốt".
- "Đúng đấy!" - Người hàng xóm ngáp. "Và có tài xạ thủ nữa chứ!"

Lao động và Tiền bạc
Phóng viên hỏi Tổng Giám đốc FPT:
- Xin ngài cho biết nguyên tắc nào quyết định sự thành công của ngài?
- Rất đơn giản, đó là niềm tin sâu sắc rằng tiền bạc không quan trọng và cái duy nhất đáng kể là lao động
- Và từ khi có niềm tin đó, ngài đã phất lên nhanh chóng?
- Không, từ khi tôi thuyết phục được tất cả các nhân viên của tôi tin vào điều đó
------------------------------
Phóng viên hỏi
- Xin ngài cho biết nguyên tắc nào quyết định sự thành công của ngài?
- Tôi thành đạt được nhờ hai phương châm: trung tín và khôn ngoan. Trung tín là đã hứa làm gì thì bất kể trường hợp nào, dù phải phá sản đi nữa, cũng vẫn cứ làm.
- Thật là một tấm gương mẫu mực cho giới kinh doanh. Thế còn khôn ngoan là thế nào?
- Khôn ngoan thì đơn giản thôi, đừng hứa bất kỳ điều gì hết.

Lên mặt trời
- Này ông, hôm nay người Mỹ đã đặt chân lên mặt trăng rồi đấy!
- Ăn thua gì, người Gruzia chúng tôi còn lên được cả mặt trời nữa cơ.
- Nóng thế làm sao mà lên được?
- Ơ hay, tất nhiên là người Gruzia chúng tôi phải lên vào ban đêm chứ!

 

Cái lỗ
Sau giải phóng 1975 đất nước ta đang trong thời kỳ khó khăn, thời bấy giờ tại các khu WC chủ yếu là hố xí xổm và cũng chưa có giấy tự hoại như bây giờ.
Tại một WC của khu nọ người ta thấy có một khẩu hiệu như sau:
Thả cho đúng lỗ
Bỏ giấy vào bồ
Giật hát hai ô (H2O - nước)
Một hôm có một người nọ đi vào khu WC, khi anh ta ra khỏi đấy, trên tường của nhà vệ sinh thấy xuất hiện thêm hai câu thơ sau:
Thả cho đúng lỗ mới cao
Thả chưa đúng lỗ ấy là còn non.

Hôm sau nữa người ta lại thấy thêm  hai câu thơ nữa:
Còn non thì mặc còn non
Bố mày cứ thả làm gì được nhau.

Bẵng đi một thời gian trên bức tường của WC lại có thêm câu thơ:
Còn non thì hãy lên đồi
luyện cho thành thục hãy về nơi đây

Rồi lại một câu thơ nữa
Rặt là một chuyện trẻ con
Có mỗi cái lỗ cũng non với già

Từ ngày đó trở đi trên tường của WC không thấy thêm câu thơ nào nữa.
------------------------------
Tao kể hơi khác một chút
ở một trường đại học, mỗi lần đi dọn nhà xí công cộng, bác lao công cú lắm vì anh em sinh viên thường ỉa đái tưng bừng, vô tổ chức. Bác mới đề lên tường hai câu thơ có tính chất khuyên răn:

        Thi nhau "ném" trúng mới tài
Ai ném ra ngoài kỹ thuật còn non!

Hôm sau có thằng (hoặc con) sinh viên chua thêm hai câu:
Còn non thì mặc còn non
Ném trật vài hòn thì đã làm sao?

Bác lao công mới chửi:

        Làm sao là nghĩa thế nào?
Ném trật không vào là mất vệ sinh!

Thằng (hoặc con) sinh viên tuyên bố:

        Vệ sinh thì mặc vệ sinh!
Trình độ trung bình chỉ có thế thôi!

Kết thúc:

        Thế thôi thì đi lên đồi
ỉa đái xong rồi thì hãy về đây!

Subject: Mèo - Chó
Mèo ngồi trước cửa hang chuột, sủa "Gâu... Gâu...". Chuột mới thò cổ ra xem. Mèo tóm được, ăn thịt. Ăn xong, lẩm bẩm: "Đ.t mẹ! Kể biết ngoại ngữ cũng có hơn! 
------------------------------
Nhân chuyện Mèo...

Ngày xưa có một bà già đơn độc sống một mình trong rừng vắng. Bà không có ai làm bạn ngoài một chú mèo. bà đã già lắm rồi. Một ngày nọ, khi biết mình gần đất xa trời, bà mới ôm mèo vào lòng và ước: "Ước gì mình được trẻ đẹp lại". Tức thì bà biến thành một cô gái cực kỳ xinh đẹp. Bà lại ước: "Ước gì túp lều của mình biến thành một ngôi nhà đẹp!". Tức thì trước mắt bà hiện lên một ngôi nhà cực đẹp. "Nhưng ở giữa rừng thế này thì xinh đẹp và nhà đẹp cũng chẳng để làm gì..." - thế là bà lại ước: "Ước gì con mèo của mình biến thành một chàng trai...". Và một chàng cực kỳ đẹp trai hiện lên trước mắt bà. Bà sướng quá lôi tuột chàng trai vào nhà...
Nhưng chưa đầy 2 phút sau bà đã chạy ra ngoài hét toáng lên: "Biết thế này thì thà chết còn hơn!".
Chàng đẹp trai nọ lẩm bẩm: "Ai bảo hồi trước bà... thiến tôi?"

Paris
Ôi Paris.....
Thành phố trong đêm đèn hồng mờ mịt
Đã bao lần tôi đi ở Paris.......
(Vưi-xốts-ki)

Có một người vừa đi công tác một tháng ở Paris về, gặp một người bạn, anh bạn hỏi:
- Sao? Sướng không? Có chuyện gì hay kể nghe với! Này, mà sao mắt cậu đỏ hoe thế?
- Hôm đầu tiên ở Paris, mình làm quen với một người phụ nữ xinh đẹp. Tối hôm đó nàng đồng ý về khách sạn cùng mình. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, mình thấy nàng ngồi ở mép giường và khóc. Khi mình hỏi, nàng mới kể rằng nàng là gái có chồng, chồng nàng đang đi công tác xa, và nàng đang vô cùng đau khổ, ân hận về cái việc xấu xa bẩn thỉu, thú vật đã xảy ra tối hôm qua. Nghe đến đây, mình cũng chợt nhớ đến vợ mình, mình cũng cảm thấy vô cùng ân hận, và mình đã ngồi khóc cùng nàng. Rồi bọn mình chia tay nhau, sau đó mình không lần nào gặp lại nàng nữa...
- Việc đó xảy ra cách đây đã một tháng, sao hôm nay mắt cậu vẫn còn đỏ?
- Nhưng suốt một tháng trời, hôm nào cũng như vậy!

 

Tính cách người Việt
Chuyện kể rằng có 3 chàng trai, một Lào, một Cao Miên, một Việt cùng đền FPT nộp đơn xin việc. Trưởng Phòng TCCB mời anh Lào vào hỏi trước:

- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được - Anh Lào hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Lào, vốn thật thà như cả dân tộc của mình trả lời:
- 500,000 đồng.
Trưởng Phòng cho anh Lào ra ngoài đợi. Đến lượt anh Cao Miên vào.  Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được - Anh Cao Miên  hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Cao Miên vốn là dân tộc đời sau láu cá hơn đời trước trả lời:
- 1000,000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh.
Trưởng Phòng cho anh Cao Miên ra ngoài đợi. Đến lượt anh Việt Nam vào.  Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Quá dễ - Anh Viêt Nam  hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Việt Nam, mà chúng ta đã biết quá rõ, trả lời:
- 1.500,000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh. 500.000 còn lại em thuê thằng Lào nó làm.

Già và trẻ
Một gã trẻ tuổi gặp một ông già. Đang huênh hoang muốn khoe trình độ mình hơn người, gã bèn rủ:
- Tôi với ông so kiến thức bằng cách đố nhau nhé!
Một hồi ông già vẫn không chịu giao đấu, gã bèn đặt thêm điều kiện:
- Nếu ông thắng tôi thì tôi sẽ trả cho ông mười đồng, nếu trái lại tôi thắng thì tôi chỉ lấy một đồng của ông thôi!
- Nhất trí, anh đố trước đi
- Thế tay nào lên vũ trụ đầu tiên?
Ông già không trả lời, lẳng lặng rút tờ một đồng trả cho gã trẻ tuổi. Được thể, hẳn hỏi tiếp:
- Thế ai phát minh ra định luật bảo toàn khối lượng?
- Chịu! - và lẳng lặng rút một tờ một đồng nữa ra trả. -Thôi anh đố nhiều rồi, để tôi đố anh một câu được không!
- Đồng ý!
- Con gì lên đồi bằng hai chân còn xuống đồi bằng ba chân?
- (Sau một hồi lâu suy nghĩ, rồi quyết định đưa một tờ mười đồng ra) Không biết! Thế con gì đấy hả ông?
Ông già lẳng lặng rút ra một tờ một đồng đưa cho gã trẻ.

Reply: Mèo và chuột.
Một con chuột bị mèo đuổi gấp, chạy ra ngoài đồng. Chẳng may, đồng không mông quạnh, không có chỗ nào ẩn nấp. Chợt thấy bác Trâu đang gặm cỏ, chuột chạy tới cầu cứu: bác Trâu ơi, làm ơn cứu cháu với. Trâu muốn giúp chuột, nhưng không biết làm cách nào, đành bảo chuột chạy ra phía đuôi và ị một bãi thật to, che kín chuột. Mèo đuổi theo, tự nhiên bị mất hút, tìm mãi cũng chẳng thấy dấu vết chuột đâu. Trong lúc đó, chuột ở dưới đống phân bị ngạt thở, khó chịu nên ngọ nguậy. Trâu thương tình lấy đuôi bới đống phân kéo chuột lên. Vào đúng lúc mèo ta định nhìn lại lần cuối cùng trước khi bỏ đi, nó phát hiện ra chuột và nhảy tới ăn thịt.

Lời bình: Chuyện tuy vớ vẩn, nhưng lại cho ta ba bài học bổ ích:
1- Kẻ ỉa lên đầu ta chưa chắc đã là kẻ xấu.
2- Người kéo ta ra khỏi đống phân chưa chắc đã là kẻ tốt.
Và bài học thứ ba quan trọng nhất là:
Khi đã bị ai đó ỉa lên đầu thì tốt nhất là nằm im đừng có ngọ nguậy.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc