1/  Bãi biển vắng người, một thiếu nữ dạng Eva đang thay quần áo. Bỗng một Ông Tây đi qua. Cuống qua, cô vớ vội mảnh gỗ dưới chân che lên chỗ..., ông Tây nhìn mãi, cứ tủm tỉm hoài. Đợi khi Ông ta đi qua, cô quay mảnh gỗ lại đọc" Sâu 1m8" !!!

2/  Sư trụ trì chùa nọ vì lâm bệnh qua đời đột ngột. Các nhà sư họp nhau lại, sau khi qua kỳ thi thử thách này sẽ bầu ra vị sư chay tịnh nhất nhậm chức. Sáng sơm sau, mỗi nhà sư được phát một chiếc trống con (loại trống cơm) treo lên trên.... . Một đoàn vũ nữ xinh xắn thoát y bước ra, nhảy múa. Kỳ lạ thay, các cô đi đến đâu trống rộn rã đến đấy. Trống càng ngày càng sôi động tưởng như có đấu vật đâu đây.Duy có một nhà sư chay tịnh nhất được nhất trí bầu lên sau cuộc kiểm tra này. Nhưng đáng buồn thay, sau khi test, trống của vị sư này đã thủng tự bao giờ........

Một ông lão đang ngồi trên xe buýt thì một phụ nữ đang có bầu mặc váy ngắn trèo lên  xe ngồi đối diện với ông già. Ông già nhìn chị ta chăm chú và nói : Chị nhất định sẽ sinh con trai. Chị phụ nữ ngạc nhiên hỏi : Sao cụ lại biết?. Ông già chậm rãi trả lời : Lão đã nhìn thấy ria mép của cậu bé rồi.

Một phái đoàn kiểm tra đến một nhà trẻ. Phái đoàn tặng cho các cháu bé những miếng sôcôla hình những đứa trẻ con. Một thành viên trong phái đoàn hỏi Vôva : cháu thích miếng sôcôla hình cô bé hay hình cậu bé. Vôva nhanh nhẹn trả lời : Cháu thích hình cậu bé vì như thế thì cháu được hơn một mẩu sôcôla con mà ở các cô bé không có.

Một cô gái xinh đẹp tìm đến FPT để xin việc.
Sau một hồi phỏng vấn, trợ lý tổ chức cán bộ nói:
- Cô rất xinh đẹp, biết nhiều chỉ mỗi thiếu tiếng anh!
- Dạ thưa chú, tiếng Anh cháu đã có bằng C rồi ạ!

  1. Thế tại sao suốt từ nãy cô cứ gọi tôi bằng chú???

Dịp về quê, tôi có dịp đọc cuốn "Tập làm văn" của đứa cháu nhỏ. Đầu bài:"Hãy tả chiếc bồ nhà em". Tôi đọc được như sau:

  1. Nhà em ít thóc nên không có bồ. Thóc nhà em đựng ở thúng, cót. Tuy nhiên, em có nghe bác Thạch, bạn bố em nói, bố em có bồ, nhưng không mang về nhà. Em có gặng hỏi, bố em chỉ nói: Con còn bé quá, sau này sẽ biết. Em cứ nghĩ: Bồ đựng thóc thì sao lại để nơi khác. Bác Thạch có nói, bồ của bố em dễ thương lắm, đáng yêu lắm. Bác ý bảo bồ của bố em dài, chân cao, miệng nhỏ, trông cũng nhỏ nhắn. Và thế là em hiểu, bố em có thóc, và ông ta để riêng một chỗ. Tuy nhiên em mong bồ của bố em phải to cơ, mà bố phải mang bồ về nhà cơ. Nhưng tại sao khi nói ý muốn này cho mẹ em, thì mẹ em nói, nếu bố em mang bồ về nhà, mẹ em sẽ chọc tiết. Em chẳng hiểu gì cả. Chả nhẽ bồ thóc lại là một loại động vật à? Em rất muốn nhìn thấy bồ. Và khi đó em sẽ tả chiếc bồ thật hay, thật xúc tích. Được rồi, nếu không, em sẽ gom tiền, tự kiếm bồ cho mình. và có lẽ phải thế cô ạ!!!

Cả hội trong lúc nghỉ giải lao chờ xem hiệp hai trận Nga-Đức vừa uống nước vừa ...ước. Mỗi người ước mơ , mơ ước một kiểu. Anh B. nói:

  1. Tôi ước ba điều: Thứ nhất, tôi có sức khoẻ vô tận. Thứ hai, trên trái đất này chỉ còn lại toàn phụ nữ, trẻ, đẹp, vui tươi, trừ tôi. Thứ 3, tôi có được 3 điều ước khác.

Cô con gái nằn nỷ đề nghị mẹ cho phép lấy anh Tú, người yêu của mình. Mẹ phản đối ngay:
- Ai chứ thằng Tú này là mẹ hổng đồng ý đâu. Nó vừa hư người, ăn khoẻ, làm yếu, ham chơi, mà nhất là... mẹ thấy tính nó có vẻ thích mây mưa, ong bướm.
-Nhưng con đã trót trao cái quý giá nhất của con cho anh ấy rồi!
Sau khi nhìn chằm chằm vào cổ cô con gái, người mẹ thốt lên:

  1. ỡm, cô gái yêu của mẹ, mày làm cho mẹ hết hồn. Mẹ cứ tưởng mẹ đã trao cho nó cái dây chuyền 5 chỉ mà mẹ mua cho hôm sinh nhật.

Anh A hỏi thăm anh B:
- Này, thế tình hình cờ bạc, rượu chè, trai gái, đề đóm của cậu sau khi bị kỷ luật có biến chuyển gì không?
- Mình đã bỏ được một nửa.
- Giỏi quá nhỉ. Cách của cậu là gì? Thế có nghĩa là...
- Đơn giản. Cờ bạc, thì mình bỏ cờ, trai gái thì mình bỏ trai, đề đóm thì mình bỏ đóm, rượu chè thì mình hầu như bỏ chè, uống cà phê.

  1. Trời!!!

Hai chú nghiện rượu gặp nhau:
- Này, muốn uống rượu không?
- Trời,  còn gì bằng nữa. Nhưng lấy đâu ra rượu, tao hết sạch tiền rồi.
- Bây giờ thế này nhé. Hai thằng về nhà tao, nhưng phải hết sức im lặng nhé.- Hai chú về nhà chú mời. Chú này nói nhỏ nhẻ:
- Mày cầm cái chìa khóa này, hết sức nhẹ nhàng mở cửa vào nhà tao lấy chai rượu trên bàn. Hiểu chưa? Chú ý phải thật im lặng nhé.
Hai phút sau chú thứ 2 bước ra, cầm chai NAPOLEON trên tay:
- Này, tao thấy vợ mày đang ngủ với thằng đàn ông lạ hoắc.

  1. Im lặng. Thứ nhất, thằng này tao biết lâu rồi. Thứ hai, đây là chai rượu nó xách đến!

Anh vô cùng xa nhớ của em!
Từ ngày anh xa em lên đơn vị, em vẫn khỏe. Bướm cũng khoẻ lên nhiều, nhờ có thuốc anh mang về. Em nghĩ cứ thương bướm. Bướm vất vất nhiều trong những ngày phép của anh. Dịp này em làm ngày, còn bướm làm đêm. Bướm làm đêm, tui được nhiều tiền, song căng thẳng: Bướm mới lớn, lại đã làm đêm bao giờ đâu. Do hoàn cảnh bắt buộc, nên bướm của tuị mình phải làm đêm. Sáng ra, tóc tai bướm bù xù mà cũng chẳng buồn chải chuốt, vuốt ve lại. Hồi này bướm của tụi mình gày xọp hẳn đi. Nhưng bù lại khi được lĩnh tiền, mà lại nhiều tiền thì bướm sướng, sướng lắm. Em cũng vui.
Bướm mong anh về lắm. Nếu lần này anh về, bướm sẽ cho anh chết luôn đấy. Dạo này bướm khôn lên, nhanh lên nhiều đấy. Anh nhớ ăn uống điều độ, giữ gìn sức khoẻ nhé.
Em và bướm nhớ anh nhiều. Em và bướm cùng thơm...anh.
(Sau khi đọc xong thư, anh bạn cùng tiểu đội giải thích rằng, bướm là cô em gái mới lớn của vợ anh.)

Tại nước nọ. Một cô gái đang là chiến sỹ thi đua 5 năm liền, thanh niên ưu tú. Đùng cái, người ta nghe tin cô trở thành gái điếm chuyên thu ngoại tệ ( Valiutnaia proxtitutka). Chị trưởng phòng gọi lên nói chuyện:
- Tôi không thể hiểu nổi, tại sao, đang là chiến sỹ thi đua, lao động giỏi, chị lại có thể chuyển sang làm cái nghề này được nhỉ?

  1. Báo cáo chị, chẳng dấu gì chị, chẳng qua cũng là dịp may thôi. Em có đứa bạn thân hồi phổ thông giới thiệu ạ.

 

-  Này, cậu bồi bàn, hình như cậu mang cho tôi không phải món súp mà là một thứ nước gì đó thì phải?

  1. Thưa ngài, đấy không phải một thứ nước gì đó, mà  cụ thể là nước lã...

Trên diễn đàn, giáo sư Minh đọc bài diễn văn về tác hại của rượu:
- Các anh nên nhớ, rượu là nguyên nhân dẫn đến sự chia ly của biết bao cặp vợ chồng...

  1. Xin lỗi giáo sư,- Một thanh niên đứng lên hỏi- Xin giáo sư cho biết, cần uống bao nhiêu thì có thể có được sự chia ly này ạ.

 

Sếp của cơ quan nọ vào phòng a, bắt gặp anh em chơi bài:
- à, các cậu. Tôi bắt gặp các cậu chơi bài trong giờ làm việc nhé. Trước khi viết bản kiểm điểm, các cậu hãy giải thích tại sao bao lần vào phòng, chưa bao giờ thấy các cậu chơi bài cả?

  1. Dạ thưa, bởi vì các lần trước, trước khi vào xếp đều gõ cửa ạ.

Trong cuộc họp giao ban của hợp tác xã A, ông chủ nhiệm chất vấn ông trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch của xã:
-Theo nghị quyết cuộc họp giao ban lần trước xã ta đã đưa ra QĐ: Thưởng cho mỗi nam giới đến tuổi công dân đi thắt ống DT (đình sản nam) mỗi người 1 tạ thóc. Theo báo cáo của anh, 89% đàn ông  đến tuổi công dân đã đi đình sản. Vậy, tại sao tỉ lệ sinh đẻ vẫn tăng?

  1. Báo cáo anh, quả là con số em đưa ra là chính xác 100% ạ. Nhưng ta chưa tính đến bọn chưa đến tuổi công dân. Hơn nữa cả 2 xã bên cạnh đểu cáng không đưa ra chính sách khuyến khích đình sản nam như ta.

Trong buổi lễ tổng kết cuối năm về thành tích giảm tỷ lệ sinh đẻ ở một quận nội thành. Ông chủ tịch quận đang thao thao bất tuyệt về thành tích trong năm quận mình không có người sinh con thứ 3 tiếng vỗ tay nổi lên rào rào
Nét mặt ông chủ tịch tươi rói ra chiều mãn nguyện
Đến mục báo cáo điển hình bà cán bộ chuyên trách dân số phường A tự tin dõng dạc đọc bản báo cáo của phường mình đến đoạn con số cụ thể sau khi đã nêu hết cácthành tích khác bà dõng dạc :(( Đặc biệt trong năm qua do tăng cương sâu sát địa bàn chúng tôi đã phát hiện thêm một trường hợp sinh con thứ tư và hai trường hợp sinh con thứ 3.
Mặt ông chủ tịch cứ tái dần sau cùng ông chát vấn :
Sao cô không ngăn chặn ngay từ đầu?
Dạ thưa những nhà này kín cổng cao tường khó vào lăm ạ!
Sao cô không theo dõi chặt chẽ ?
Nhưng điện mất thường xuyên trời tối em không nhìn thấy gì ạ
Thế tới đây cô dùng biện pháp gì để ngăn chặn ?
Dạ Em xin được cấp 50M2 đất ngay cạnh nhà nó ạ !
!!!!!
------------------------------
Cũng trong cuộc họp về vấn đề trên tại 1 xã ngoại ô thành phố nọ, của một nước kia, ông chủ nhiệm phê bình tại sao tỷ lệ sinh đẻ vẫn tăng, trong khi HTX đã phát bao cao su cho tất cả đàn ông mỗi người 50 chiếc. Như vậy ông quản lý dự án không làm tròn bổn phận. Sau khi xem xét kỹ họ đã phát hiện ra nguyên nhân: Ông quản lý D A ham rẻ, mua phải một lô OK, mà không OK...bị thủng 100%.

Trong dịp về quê thăm gia đình, đọc được 01 đoạn trong bài văn của đứa cháu đang học phổ thông cơ sở viết về chủ đề:"Hãy kể về 01 thành tịu khoa học mới mà em biết", như sau:
Khoa học ngày nay đã phát triển đến mức cao độ. Trước đây, ai cũng biết phụ nữ có thai 9 tháng 10 ngày và đẻ em bé. Nhưng ngày nay, nhờ sự phát triển của khoa học, em thấy các cô, các dì sau khi cưới chồng chỉ 6-7 tháng, có trường hợp chỉ sau 3-4 tháng là đã sinh ra được một em bé, cũng đủ cân, khoẻ mạnh, kháu khỉnh. Em được biết chắc rằng, khoa học hiện đại đã tìm ra thuốc tăng trọng cho lợn, gà, thuốc kích thích phát triển cho rau, quả, thuốc cho hoa nở nhanh, tươi lâu. Điều đó đã là những thành tịu vô cùng to lớn. Còn với thành tịu mới này đối với con người, thì quả là vượt bậc. Em thầm nghĩ, nếu các cô, các dì kia có mang đúng 9 tháng 10 ngày thì sẽ sinh ra những em bé nặng 7,8 có khi 10 cân. Và biết đâu, sẽ có những em bé vừa sinh ra đã có răng, biết ăn, có khi lại biết đọc, biết đi nữa.

Nước Nga thời những năm 90-92 sống trong tình trạng khó khăn tột bậc . Ông già Ivan, một con người chân thật,  vào chợ  "Sống còn" ở Mạc tư khoa và thốt lên:
- Mẹ khỉ, khắp các cửa hàng, thịt thì không, cá thì chẳng, bơ cũng thiếu, pho mát thì càng không. Trong chợ thì...ối là  là là, chúng nó định cắt cổ già chăng. - Vừa lúc đó, một anh công an tiến đến, vỗ nhẹ vào mông già:
- Này, nếu ông không im mồm đi, tôi sẽ cho ăn ngay cái báng súng đấy.
- Xin lỗi ngài công an, tôi xin im ngay. Tôi đã hiểu rồi, thưa ngài.- Già run rẩy rời xa chỗ mình đứng. Và  khi chỉ còn lại một mình, nói thầm:

  1. Bố khỉ, thời buổi khó khăn đến mức, công an cũng không có đạn, mà phải sử dụng báng súng.

Hai người trên tàu, cùng một buồng, chuẩn bị ngủ. Người thanh niên hỏi người đàn ông cao tuổi:
- Bác làm ơn cho biết mấy giờ rồi ạ?- Người đàn ông lớn tuổi im lặng. Anh thanh niên lại hỏi lại:
- Xin lỗi bác cháu hỏi bây giờ là mấy giờ tối ạ. Cháu đi công tác Vinh mà.- Người dàn ông im lặng quay mặt vào phía trong. Và ngủ.
Sáng hôm sau tàu đến Vinh. hai người đàn ông chuẩn bị đồ đạc xuống tàu. Trong lúc chờ xuống, người thanh niên trẻ hỏi ông trung tuổi:
- Rất xin lỗi bác, bác là người trí thức thực sự, một con người thông minh lịch sự. Trông là cháu biết ngay. Nhưng tại sao tối hôm qua cháu hỏi giờ bác, bác lại không trả lời?
- Thực sự là anh đẹp trai, thông minh, trí thức. Xin anh hiểu đúng tôi. Nếu như hôm qua, khi anh hỏi, tôi trả lời, anh, vốn là người lịch sự sẽ cảm ơn tôi. Tôi sẽ nói, không có gì đâu. Bình thường thì đến đó là xong. Nhưng anh sẽ phát hiện ra tính cách của tôi và thật hân hạnh nói chuyện với người có văn hoá và trí thức. Hai người sẽ nói chuyện với nhau. Nếu vậy, Chúng ta cho nhau địa chỉ, số điện thoại. Nhưng điều quan trọng nhất là...
Khi anh đến Vinh anh sẽ đi tìm khách sạn. Hoặc là KS không có chỗ, hoặc là anh không thích ở đó, anh sẽ gọi điện cho tôi. Anh hỏi ý kiến tôi nên sử lý thế nào. Tôi, vốn là 1 người trí thức, mến khách, sẽ mời anh đến nghỉ tại nhà tôi. Anh, một con người lịch lãm, tế nhị, sẽ từ chối. Nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận đến ở nhà tôi. Chuyện ấy là bình thường.
Nhưng điều quan trọng... là ở chỗ, tôi có một cô con gái cực kỳ xinh đẹp, nết na, còn anh là chàng trai tuấn tú. Tôi chưa đoán trước được ai thích ai trước, nhưng chắc hẳn cô con gái rượu của tôi trước sau cũng sẽ mê chàng trai Hà Nội. Còn anh...anh là cậu thanh niên trong tuổi sung sức. Anh có tất cả những gì tôi có 20 năm về trước. Nhất định Anh sẽ nói chuyện với con gái tôi, nhờ dẫn đi chỗ này, chỗ kia, thăm hỏi khi cháu nấu bếp. Điều đó cũng bình thường. Nhưng điều quan trọng là ở chỗ..., sau đó sẽ xẩy ra cái điều mà tôi đã làm 20 năm về trước. Sau đó anh lên tàu về Hà Nội, để con tôi 3 tháng sau đi lại khó khăn, có khi không dám đến trường, mà con tôi đang học lớp 10. Bởi vì anh là nguời lịch sự, nên địa chỉ anh đẻ laị là đúng. Khi đó tôi lại phải đi Hà Nội,tìm gặp anh và giải thích rằng anh đã làm một việc văn minh, có ý thức. Và anh vốn đã khoái con gái tôi, văn minh, trí thức, sẽ xin cưới con gái tôi. Và dĩ nhiên là tôi đồng ý vì không có cách nào khác. Và thế là anh trở thành con rể tôi. Nhưng tôi đâu có cần cậu con rể đến cái đồng hồ cũng không có. Và tôi thú thật là tôi đi HN, công tác là phụ, mà tìm một chàng trai thông minh tuấn tú, lịch sự, văn hoá ...như anh... mà phải có không những đồng hồ... mà nhiều thứ khác nữa. Bây giờ chắc anh đã hiểu tất cả rồi chứ.

Hai người bạn ngồi trên xe buýt. Người ngồi trước quay lại người ngồi sau hỏi:
- Thế nào, cậu đã mua vế cho tớ chưa?

  1. Đâ mua đâu, mình đã làm viza đâu mà.

Hai vợ chồng đi trên xe buýt. Cô vợ buồn nôn:

  1. Ôi, tôi khó chịu quá! Tôi buồn nôn quá! à mà này, anh ngồi làm gì như pho tượng thế này. ít nhất, anh hãy hôn tôi một cái, may chăng tôi có thể nôn ra được.

- Em làm ơn cho anh hỏi, Em có nhìn thấy quanh đây có cảnh sát không ạ?
- Dạ, Không em không hề nhìn thấy anh nào cả.
- Thế, gần đây có đồn CS nào không em?
- Có một đồn, nhưng đi xe máy cũng phải hết 20 phút anh ạ.Nhưng có chuyện gì thế anh?

  1. Thế thì, đứng im, móc hết tiền trong túi ra, cởi đồng hồ, nhẫn, dây chuyền ra!

 

Anh bồi bàn đến chỗ một khách hàng say, đang ngủ gục trên bàn, đánh thức anh ta dậy và đề nghị thanh toán:
- Thưa ngài, ngài hết 151 ngàn đồng ạ.- Lập tức, chàng say rút tiền từ trong túi ra trả. Và rồi lại ngủ tiếp.
Mấy phút sau, anh bồi bàn lại đến đánh thức anh ta dậy và nói:
- Thưa ngài, ngài phải trả 200 ngàn ạ.

  1. Thằng lừa lọc. Đừng hòng mà lừa nổi tao đâu nhé. Tao chỉ hết có 151 ngàn thôi.- Nói và ông khách móc túi ra 151 ngàn trả cho chú bồi bàn

Một viên cảnh sát đi tuần trong Vườn bách thảo, bắt gặp một chàng trẻ tuổi đang lúi húi dưới một gốc cây. Viên cảnh sát tiến đến gần và hỏi:
- Này anh kia, anh làm gì thế ?
- Ông thấy đấy - Người thanh niên trả lời - Tôi đang đào một cái hố.
- Anh đào hố làm gì ?
- Thưa ông cảnh sát, tối nay tôi có cuộc hẹn với một cô gái.
- Nghĩa là ...cái hố này được dành cho cô ta?

  1. Vâng- Người trẻ tuổi đáp - Bởi vì cô ta bị gù mà...

1/Một buổi sáng  cụ ông  già  người Australia thức dậy thì thấy bà vợ nặng 150  kg của mình đã chết, nhưng cụ không sao dậy được bởi vì hai chân cụ đã bị khoá chặt và ngực đã bị chận, cụ đành nằm vậy chờ chết.  Hai ngày sau đó có một cảnh sát xô của vào nhà vì đã hai ngày  không thấy hai cụ ra khỏi nhà. Rất may cụ ông chưa chết nhưng hai chân đã bị liệt và suýt chết ngạt.

2/ở Mỹ có một vụ án rất kinh dị: Một cụ già 104  tuổi đã giết chồng mình 102 tuổi  một cách dã man. Cụ ta trói chặt tay chân của chồng vào một cái cột sau khi cho  một liều thuốc ngủ vào ly rượu và dùng một thanh sắt to đánh mạnh vào đầu cho đến chết. Khi được hỏi lý do vì sao cụ giết chồng, cụ trả lời: Bởi vì nó dám bỏ tôi để đi theo một con khác trẻ đẹp hơn, kém tôi những  bốn tuổi.

Có Ông giám đốc đi nghỉ màt cùng một cô thư ký. Khi đã tăm mát và lằm phơi năng trên bờ biển ông ta rất thèm muốn nhưng không biết làm thế nào. Ông ta bèn lấy cát rắc lên mỗi đùi của cô thư ký một số 5 và hỏi
- Đố em biết đây là số mấy ?
- Rễ ợt đây là số 55.
- Sai bé ông giám đốc trả lời " Đây là số 505 "
Thấy vậy cô thư ký cũng lấy cát rắc lên mỗi đùi ông giám đốc một số 5 và hỏi 
- Đố anh đây là số mấy ?.
- Ông giám đốc vênh váo trả lời " Đây là số 515 " chứ còn gì nữa.

  1. Không cô thư ký trả lời mặt tỉnh bơ  " Đây chỉ là số 5,5 thôi ".

------------------------------
Subject: 67/
------------------------------
67/ Năm 1989, khi bắt đầu thực hiện hợp đồng cung cấp máy tính cho viện HLKH Liên xô, phía LX cử ông Koledin, bí thư sứ quán LX tại Hà nội, đến văn phòng FPT ở 224 Đội Cấn để kiểm tra. Tiếp khách có anh Điệp, viện phó Viên cơ học, viện KHVN (nay là Viện trưởng), anh Lê vũ Kì, Q. giám đốc FPT và tôi. Đầu tiên quân ta mời khách xem Trung tâm máy tính của FPT vơi các chuyên gia cao cấp nhất VN là Nguyễn Chí Công, Thành Nam, Trung Hà, Võ Mai, Cao Bảo. Trung tâm là một phòng 18m2, được trang bị điều hoà BK2000, một máy ổn áp của CHDC Đức do xin được của ViệnKHVN và mọt máy XT Foremost do COTEC cho mượn. Khi khách vào phòng thì các chuyên gia mới cho chạy ổn áp để chuẩn bị mở máy tính. Sau khi  chạy được độ 2 phút thì cái ổn áp bắt đâù kêu cọt kẹt, càng ngày càng to, được độ năm phút thì khói đen bốc lên nghi ngút. Anh Kì vội mời khách ra ngoài hút thuốc lá "cho thoáng" và lườm Võ Mai một cú nhớ đời.
Tiếp theo khách hỏi một số vấn đề trong đó có câu:
- Các đòng chí có biện pháp để chống virus không, vì các máy PC của các đồng chí sẽ chỉ dành riêng để cấp cho Ban lãnh đạo của Viện HLKHLX.
- Đồng chí yên tâm, VN có quy định rất ngặt về kiểm dịch, tất cả người và hàng hoá trước khi xuất cảnh đều bị kiểm dịch và chích đủ các loại vac xin. Tôi đi nước ngoài xoành xoạch, thế mà họ còn bắt tẩy giun nữa là máy tính.
Anh Điệp hùng hồn trả lời. Và đại diện của viện HLKHLX cũng rất mãn nguyện

------------------------------
Subject: 68/
------------------------------
68/  Khi FPT có văn phòng đầu tiên ở 224 Đọi Cấn, tôi ra Bách hoá tổng hợp Tràng tiền xin mua 100m vải để làm rèm cửa. Nhân viên bán hàng nói mặc dù đã bỏ chế độ tem phiếu nhưng mỗi người cũng chỉ đựoc mua 5m thôi. Tôi liền nghiêm mặt yêu cầu cho gặp Giám đốc, cô ta hoảng quá, dẫn tôi đén gặp bà Giám đốc. Tôi dõng dạc tự giới thiệu là trợ lí của anh Vũ Đình Cự, anh hùng Quân đội, người đã phá bom từ trường của Mĩ ở cảng hải phòng để cho tàu LX trở hàng đến VN, trong đó có cả vải do Bách hoá bán. Bà Giám đốc khiếp quá, đồng ý bán, nhưng lại yêu cầu tôi phải cho một giấy giới thiệu của cơ quan, vì "Cũng nhiều người đến đây xưng là Anh hùng và Dũng sĩ lắm anh ạ". Không chút bối rối, tôi móc ngay trong túi một nắm Giấy giới thiệu của Cty FPT có đóng dấu cùng chữ kí của anh Kì, lịch sự hỏi mượn bút của chủ nhà và điền tên mình cùng chức danh Trưỏng phòng Kinh doanh của Cty. Bà Giám đốc sau khi xem kĩ GGT, mừng rỡ nói:
- Ôi, hoá ra cơ quan anh là Cty Công nghệ Thực phẩm (tên cúng cơm của FPT), thế mà anh không nói ngay, thôi, tôi bán cho anh 100m vải, nhưng đến Tết thì anh bán cho tôi 100kg thịt lợn, 50 l nước mắm anh nhé.
Tôi dõng dạc nói:
- Chị yên tâm, đảm bảo cho cán bộ và nhân dân Thủ đô ăn tết đầy đủ, ngon, tiết kiệm lại đảm bảo vệ sinh nhiệm vụ chính trị của cty chúng tôi.
Và điềm nhiên lấy giấy bút viết ngay một lệnh bán hàng cho Bách hoá Tràng tiền thịt lợn, nước mắm theo đúng yêu cầu và dặn Bà Giám đốc là phải trực tiếp liên hệ với cậu Lê Vũ Kì, thư kí riêng của Trưởng phòng kinh doanh để lấy thịt lợn và nước mắm theo giá phân phối nội bộ.
-
------------------------------
Subject: 69/
------------------------------
69/  Đầu năm 91 FPT mhập khẩu từ Đức 300 xe IFA về cảng Đà nẵng. Tôi phụ trách việc nhận hàng như kiểu Long kho, Thạch sùng bây giờ. Vì sợ mất phụ tùng xe tại cảng nên tôi kéo bạn bè chiến hữu là lính Hải quân đóng tại Đà nẵng, tất cả gần 30 người tham gia vào vụ nhận xe IFA. Để tiết kiệm chúng tôi chỉ thuê 1 phòng trong khách sạn, cả bọn tụ tập tại phòng đó, đến một hai giờ sáng thì tuỳ nghi di tản, người thì chui vào phòng bảo vệ, người thì vào bừa phòng khác (không trả tiền), đại khái là đại hoạ cho khách sạn. Chiều hôm đó tôi vừa từ cảng về đến khách sạn, cả bọn đang tụ tập trong phòng uống bia, hút thuốc và nói phét thì tay bảo vệ KS vào báo GĐ KS mời tôi lên phòng ông ta để làm việc. Tôi hỏi về việc gì thì anh ta nói rằng chắc tại các anh sinh hoạt quá lộn xộn nên người ta muốn đuổi các anh đi. Tôi nháy mắt với Thọ, đại uý Hải quân, rót đầy hai cốc (loại cốc LX 200ml) whisky và nói:
- Thôi, việc đâu có đó. Chú uống với tôi li rượu, rồi tôi sẽ lên.
Sau khi cạn chén tôi to tiếng quát anh em:
- Thằng nào bép xép về Hà nội để "Ông Già" tao lo lắng, hôm nay thư kí của "ông Già" tao gọi vào nói không được bố láo, ảnh hưởng đến uy tín của ông Cụ.
Thọ phụ hoạ luôn:
- Bọn em có thằng nào gọi điện về Hà nội đâu, chắc mấy thằng khách sạn ba láp gọi thôi. Ngày mai ông kéo cả tàu lên đây đập bể KS,  thiến cả ban giám đốc, cho chúng nó chừa thói baláp.
Tay bảo vệ lẳng lặng chuồn. Tôi lững thững lên phòng GĐ và hỏi:
- Có việc gì thế anh? Chắc tại mấy thằng lính của tôi nó quậy quá hả?
- Không có gì đâu. Tôi coi các anh như người nhà mà, các anh cứ tự nhiên, thiếu gì thì bảo các em nó phục vụ cho chu đáo. Chẳng qua thấy anh vào công tác mà chưa có dịp hỏi thăm nên mời anh lên chơi thôi. "Ông Cụ" có khoẻ không?
- "Cụ" dạo này cũng mệt, anh biết đấy, họp hành nhiều quá.
- Hôm nào về Hà nội anh cho tôi gửi lời hỏi thăm "ông cụ" nhé. "Cụ" là quan tâm đến Đà nẵng lắm.
Tôi gật đầu vẻ hiểu biết và bồi thêm:
- Việc quốc gia mà, "Cụ" lo nhất là tình hình Liên xô, có khi không giữ được mất.
Sau đó tôi xin phép về, tay GĐ cứ nài biếu tôi một chai whisky Jhonny Black, "goị là của nhà trồng được, nể quá tôi đành câm cho ông ta vui lòng.
Đến bây giờ họ vẫn còn thắc mắc không biết ông cụ tôi làm gì.

Một người Nga và một người Anh đang ngồi xem tin tức, người Anh nói:
- Người Mỹ thật giỏi, họ đã đưa được người đàn ông đầu tiên lên mặt trăng, và quãng đường đó thật là xa từ trái đất chúng ta.
Người Nga nói:
- Thế ông không biết người Nga đang chuẩn bị đưa người của họ lên mặt trời sao. Quãng đường đó tất nhiên xa hơn mặt trăng.
Người Anh vô cùng ngạc nhiên:
- Nhưng mặt trời quá nóng để con người có thể lên được đó.
- ồ, người Nga không ngu ngốc như vậy. Họ sẽ không lên mặt trời vào ban ngày, họ sẽ lên đó trong suốt buổi đêm.

  1. ?????

Phóng viên đến một làng vốn nổi tiếng là có nhiều tên ăn thịt người, hỏi:
- Bây giờ làng mình có còn tên nào ăn thịt người nữa không?

  1. Hết rồi, chúng tôi vừa ăn thịt tên cuối cùng hôm qua.

Kỳ 1
"Tôi có người bạn thân
Người ấy tên là Buồn
Hai đứa quen nhau từ thời mới lớn"
("Người bạn thân tên Buồn" - Đức Huy)

Bạn tôi là một người siêu phàm, từng vào Nam ra Bắc, cứng mềm đủ cả, tên là Cương nhưng phần mềm cũng rất tít, tiếng Anh nghe nói đọc viết đều thông thạo, học thức uyên thâm. Anh là một người rất hiền nhưng không hề cục tính, ai nói gì cũng cười rất hồn nhiên, vì vậy chắc chắn bạn tôi không giận tôi đâu, Cương nhỉ.
--------------------------------------------------
Chuyện thứ nhất:
Phóng viên hỏi Cương câu hỏi cổ điển: "Nếu bị đày ra đảo hoang thì sáu thứ đầu tiên mà cậu mang theo là gì?" Cương vốn là thần đồng không ngần ngại trả lời luôn: "Sáu thứ gì thì để ngày mai nghĩ, nhưng chắc chắn thứ đầu tiên mang đi là Em Mai (E-Mail)" (Cương vốn là chuyên gia tiếng Anh nên đọc từ này rất chuẩn).

Chuyện thứ mười:
Cương rất thích đọc Tam quốc, đọc đến đoạn vợ Lưu Bị mơ thấy nuốt phải chùm sao Bắc đẩu, đẻ ra A Đẩu, Cương nghĩ:

  1. " Nuốt phải sao thì làm gì cho đời. Mẹ mình khi sinh ra mình còn mơ thấy nuốt phải cả một cuốn sách dậy tiếng Anh to đùng nữa là"

Chuyện thứ ba:
Cương từ nhỏ đã là một hoạ sĩ đầy tiềm năng. Một hôm, nhà trường tổ chức đợt thi vẽ. Đề tài là tranh tĩnh vật. Các bạn Cương người thì vẽ quả chuối, người quả bầu, người thì cái TV, cái tủ lạnh, cái lò ... vi ba. Nói chung là vô cùng phong phú. Kết quả cuộc thi không có giải nhì, giải ba, giải khuyến khích, và hiển nhiên giải nhất thuộc về Cương. Bức tranh của Cương tên là gì? Thật là bất ngờ: "Cái chân của em".
(Sau này có kiện cáo bởi vì Cương là bậc hiền nhân từ xưa nay, không lúc nào không rung đùi sao lại gọi là tĩnh vật được, nhưng làm thế nào mà kiện cho nổi)

Chuyện thứ tư:
Chuyện kể rằng hồi nhỏ, anh Cương bế Cương đi chơi với bố, dọc đường, mỏi quá, phàn nàn:
- Bố bế em đi, để con ôm chai rượu cho!
- Không được, nhỡ mày làm rơi thì sao?
Cương mới 4 tháng rưỡi nhưng đã nghe hiểu tiếng Việt, mỗi tội không nói được, giận chai rượu lắm, lớn lên phát biểu: "Có tao thì không có nó!" Từ đó mỗi khi có chai rượu nào là nốc sạch.

Chuyện thứ năm:
Cương đẹp trai, đào hoa từ nhỏ, bạn gái quý lắm, một lần rủ cho đi chơi cùng tới vườn bách thú, lại còn mua cho cái kem mút. Vốn dĩ có tài bẩm sinh ... vật nhưng mới lần đầu tiên được xem khỉ vượn chim chóc, Cương rất lấy làm khoái chí. Đến một chuồng có con vượn đang đứng dưới gốc cây ngửa mặt lên trời cười, Cương sướng quá bắt chước theo cũng ngửa mặt lên trời cười như nắc nẻ, tay cầm cái kem thò vào trong. Được cái Cương đã cười thì nhất định không thể nào phanh được, đến khi con vượn cười xong rồi thấy Cương vẫn cười lấy mất cái kem mà Cương vẫn không biết gì.

 

Chuyện thứ sáu:
Cương nổi tiếng hào phóng, lại thông minh nữa. Một lần dẫn hội bạn vào quán để khao:

  1. " Chủ quán, cho một cốc nước cam và 10 cái ống hút!"

Chuyện thứ bảy:
Cương từ bé đã giỏi tiếng Anh khắp vùng: ba tuổi đã nghe nói vanh vách, lên năm thì đọc thông viết thạo. Đã thế lại là một người nhạy cảm, nghe ai đọc từ fax thành "phắc" là đã không chịu nổi rồi, lịch sự quay mặt đi. Bạn gái thấy Cương thư sinh tuấn tú, ăn nói thật thà, tính tình nho nhã, yêu lắm, một lần quyết tâm rủ (vì Cương giỏi tiếng Anh nên phải hỏi bằng tiếng Anh mới hay): "Would you like to fuck around with me somewhere?" ("Bạn có muốn đi chơi đâu đó với mình không?"). Cương nghe thấy, máu nhạy cảm nổi lên, gắt: "What??? Fuck??? With you??? Somewhere??? ... Never! Forget it!!" Cô bạn gái nước mắt lã chã ra đi, không bao giờ quay lại nữa.
Thế rồi một hôm ngồi tán gẫu với bạn bè, có chú ra bảo Cương: "Mày có đi xem Fucking Hanoi với tao không", Cương lại quay mặt đi. "Không có ý gì đâu", chú bạn tiếp, "Fucking Hanoi có nghĩa là Một thoáng Hà Nội! Mày hiểu không?!". Trời ơi sao mà tiếng Anh lại quái thai như vậy! Giờ đây vẫn biết bao cô gái xin chết Cương bạn tôi, nhưng nào ai biết vì sao đã từ lâu Cương lại bí hiểm như thế.

Chuyện thứ tám:
Cương nổi tiếng thật thà. Một lần lỡ là tác giả của một tiếng động tuy không hay lắm, "nhưng tự nhiên và vô tội". Bạn bè nhìn nhau đầy nghi vấn, Cương nói:
-  Không phải do mình đâu, mình có thói quen không bao giờ gây tiếng động trong trường hợp này.

Chuyện thứ chín:
Cương thích câu nổi tiếng: con giun xéo lắm cũng quằn. Anh kể chuyện:
- Tao bây giờ thế này, chúng mày viết này viết nọ, chứ ngày xưa tao oanh liệt lắm. Từ bé tao đã có khả năng dùng ý chí làm dừng các phương tiện giao thông đang đi trên đường. Thứ chúng mày đã nhằm nhò gì.
Hôm nay anh rủ chúng tôi đi uống bia kỷ niệm một năm ngày anh suýt chết vì bị ô tô kẹt khi đang đứng giữa đường nhằm bắt ô tô dừng lại. Mà ô tô dừng lại thật! Phanh nó tốt quá. Thằng lái xe đã không biết gì thì thôi, còn già mồm chửi:
- Thằng mù, không còn chỗ nào đứng à?
Cương chỉ nghĩ thầm "Thứ chúng mày không xứng, ông ra chặn xe lửa"

Chuyện thứ mười bốn:
Bạn có biết Cương chào đời như thế nào không? Khóc? Cười?... Tầm thường tất. Ngay sau khi chào đời Cương thốt lên: "Hello, World!!!"

Chuyện thứ mười sáu:
Bạn bè thấy Cương suốt ngày ngồi bên máy RS/6000 (Máy tính hiện đại nhất công ty, phóng xạ như thụi), lo lắm, khuyên Cương hết lời. Cương cười:

  1. Như thế này thì về sau vợ nó có hỏi tại sao anh không có khả năng mới có cớ mà nói chứ!

Chuyện thứ mười bảy:
Cương rất tự hào vì chả bao giờ cần tắm mà vẫn cứ sạch. Bạn bè đến nhà cậu rất ngạc nhiên khi nhìn thấy có mấy tên dáng bác học cứ lẩn thẩn soi kính tìm cái gì đó dưới đất, thỉnh thoảng lại thốt lên "Eureka!" vẻ đầy mãn nguyện. Cương giải thích:
- Mấy thằng sinh vật học đáng ghét có thói quen sưu tầm côn trùng thôi. Ngày nào bọn nó chả ở đây, hy vọng tìm thấy mấy loài rận quí, bị tuyệt chủng từ khi loài người biết tắm đấy mà!

 

Chuyện thứ mười tám:
Cương có khả năng nghe hiểu tiếng động vật, cậu cũng rất thương chúng. Có lần cậu buồn mất một tháng, gặng mãi mới kể:

  1. Hôm nọ mình nghe thấy mấy con muỗi nói chuyện với nhau: "Chúng mình phải đi viếng vợ chồng thằng Vện thôi, bọn chúng không biết gì, đốt nhầm phải Cương, nhiễm trùng vòi, chết sáng nay rồi"

Chuyện thứ mười chín:
Tài chịu đựng của Cương thực đáng bậc thầy. Hồi còn ở trường, có tổ chức cuộc thi về sức chịu đựng, xem ai có thể ở trong hang chuột chù lâu nhất. Bọn thằng ThanhBH, NguyenLH ngày thường chạy 100 m kém là thế mà chỉ chui vào chưa đầy nửa phút là đã bán sống bán chết, chạy như chưa từng được chạy. Riêng Cương ngồi trong đó 1 phút, 2 phút, ... đến 1 tiếng đồng hồ thì ở ngoài hò reo thán phục. Cả bầy, chuột lớn,chuột bé, chuột mẹ, chuột con kéonhau chạy ra bằng 3 chân. Không ai biết tại sao, chỉ mình Cương hiểu: "Chúng nó dùng một chân để bịt mũi đấy mà".

Chuyện thứ hai mươi:
" Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta..."
Chán lắm, nó phải bỏ bao thứ yêu thích, từ trong Sài gòn ra đây để phục vụ bọn kia mà chúng nó chả biết gì, suốt ngày cứ dùng nó làm cảm hứng, viết ra hết chuyện nọ, chuyện kia. Toàn chuyện bêu xấu thôi. Ngay như cài tài đọc tiếng Anh lưu loát của nó, cũng do bao kiên trì mà có, chúng lại cho rằng do mẹ nó nuốt nhằm quyển sách dậy tiếng Anh. Hừ, quên đi nhá, mẹ nó có nuốt thì chí ít cũng phải nuốt nguyên cả cuốn Bách khoa toàn thư! Đúng là ở đời, cái gì thành công cũng làm cho người khác ghen tị. Bực thật, thôi, nốc cạn chén này cho quên đi.
"Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm"
Ghét thế, cái thằng ThanhBH đã không biết hát thì thôi, hình như lại còn cố tình chọc nó. Mày thì cũng hơn gì đâu, lúc buồn cũng chả uống rượu bỏ mẹ ra. Tức thật, tức quá đi mất. Nó chỉ muốn phá một cái gì đó cho hả lòng hả dạ. Này thì RS/6000, này thì sách dậy tiếng Anh,... phá tuốt.
Choang..., nó bừng tỉnh dậy. Đã đến giờ đi làm rồi. Ai đó hậu đậu làm rơi vỡ cái đồng hồ trên bàn, không để cho nó kịp thực hiện chức năng báo thức.

Chuyện thứ hai mươi nhăm:
Cương vô cùng duyên dáng, bạn gái chết như rạ, phần lớn vì Cương tán bằng tiếng Anh hay quá. Một trong những giai thoại đó được kể lại như sau. Một lần gạ được một em ra bờ đê, Cương đặt tay lên bụng cô bé, và thì thầm: "I love you" (phiên âm sang tiếng Việt là "Ai láp viu"). Cô bé ngả vào vai Cương: "Lower please!" Cương không hiểu nổi ý nhị của cô, lặp lại: "I love you" (Lần này thì là "ài lạp vìu")

Chuyện thứ hai mươi chín:
Lại vẫn nói về tính tiết kiệm và trí thông minh của Cương.  Một lần Cương đi lại trong bệnh viện, thấy có chàng bác sĩ hậu đậu, làm đổ một giọt thuốc đỏ ra đất. Cậu tiếc lắm, nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định: Cắt ngón tay chảy máu rồi nhúng vào thuốc đỏ cho đỡ phí.

Chuyện thứ ba mươi:
Cương là người làm việc rất cẩn thận và nguyên tắc. Có lần cậu đánh thức bố:

  1. Bố ơi, dậy đi, đến giờ uống thuốc ngủ rồi.

Chuyện thứ ba mươi hai:
Cương còn có một trí nhớ tuyệt vời. Một lần Cương cùng bạn đi chơi trong siêu thị thì bỗng có một bọn cướp sộc đến. Chúng bắt tất cả mọi người úp mặt vào tường và lấy tất cả những gì có thể lấy được. Trong giây phút có thể nói là hồn xiêu phách lạc đó, Cương vẫn  nhớ ra là mình còn nợ thằng bạn. Và vừa bí mật đút tiền vào tay bạn, Cương vừa thì thầm:
- Trả cậu tiền tớ nợ cậu tháng trước.
Quả là "một công đôi việc"!

Chuyện thứ hai mươi bảy:
Cương đọc chuyện Vova, cảm thấy rất khâm phục, một lần đi cùng bạn gái vào rừng, cũng tỉ mẩn đặt tay lên rốn cô bạn. Được một hồi, phát biểu:
- Trước đây anh cứ tưởng rốn em lồi cơ đấy!

  1. Trời, nãy giờ anh vẫn cho đấy là rốn à?
  2.  

Chuyện thứ hai mươi tám:
Cương là người có tinh thần tiết kiệm tuyệt vời. Có người từng kể chuyện về cậu trong một lần cậu xuất ngoại:
Ai cũng biết Bungari nổi tiếng vì hoa hồng. Nhưng đối với Cương, Bun chủ yếu nổi tiếng vì bia. Chẳng gì cũng có lần cậu đi uống bia từ tối hôm trước đến sáng hôm sau. Sáng về, vẫn còn thèm, chân bước loạng quạng, tay cầm 2 cốc bia về nhà uống tiếp. Dọc đường, lỡ tay làm đổ hết cả. Cương ngồi nghĩ một chập, quyết định ngồi đợi trời tối, bia đông lại thành băng, xách về.

Trần Minh Cương FCO

Chuyện thứ bốn mươi mốt:
Người ta phát hiện ra Cương là một thiên tài từ ngày Cương còn bé tí tẹo. Chẳng những Cương là một thần đồng về âm nhạc, một tài năng thiên phú về ngoại ngữ, Cương còn nổi tiếng là nhanh trí và thông minh. Một lần bà hiệu trưởng phát hiện ra Cương đang ngồi bàn đầu của một lớp 4 thì rất ngạc nhiên, hỏi cô giáo đang dạy:
- Tôi vừa đặc cách cho cậu bé này học lớp 2 nhưng tại sao nó lại ngồi ở đây?
- Dạ, bởi vì nó thông minh lắm và cứ nằng nặc đòi vào học lớp 4 chị ạ.
Và để cho bà hiệu trưởng thấy Cương thông minh thế nào, cô giáo hỏi Cương:
- Việc gì con người làm khi đứng 2 chân còn con chó làm khi đứng 3 chân?
- Việc bắt tay ạ.
- Bố em có cái gì mà mẹ em thích nhất?
- Tiền ạ.
Quả nhiên bà hiệu trưởng há hốc mồm ra kinh ngạc và thì thầm với cô giáo: "Cho nó lên học lớp 5, mấy câu hỏi đó tôi cũng không trả lời được".
Thế là đáng ra phải học lớp 1, Cương được đặc cách học lớp 2 và đáng ra phải học lớp 2,3,4 thì nhờ nhanh trí, Cương lên thẳng lớp 5. Nhưng rồi Cương vẫn ra trường đúng tuổi bởi vì đang học lớp 5, cậu ta lại mê chơi súng cao su!

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc