Tại Bệnh viện phụ sản của Liên hiệp quốc, các bà mẹ trước ngày sinh con đang cùng nhau trò chuyện về đứa con sắp ra đời. Chủ đề câu chuyện là "Sau này con chị sẽ giống ai ?". Cô gái Achentina nói:
- Sau này con em sẽ giống Maradona. Các chị đã thấyMaradona đá bóng chưa? Thật không có gì kỳ diệu hơn khi Maradona dẫn bóng.
- Không thể hơn được Pêlê đâu. Con tôi sau này sẽ là Pêlê - Cô gái Brazin vội vã ngắt lời.
- Ôi, tôi thì mong con trai tôi sẽ giống Hitle. Nó sẽ chinh phục cả thế giới này và sẽ thuê các cầu thủ giỏi đến đá để tôi xem - Cô gái Đức tuyên bố.
- Còn con tôi sẽ trở thành Xtalin. Xtalin có thể đánh bại cả những đế chế hiếu chiến nhất - Một bà mẹ Nga chậm rãi nói.
- Hừm, các chị chỉ toàn lo chuyện vớ vẩn. Con em sau này sẽ là cầu thủ bóng đá Việt nam!!! - Cô gái mảnh dẻ người Việt nam nói giọng chắc nịch.
- Tại sao thế nhỉ ? Việt nam có phải cường quốc bóng đá đâu ? - Tất cả các bà các cô đều đồng thanh thắc mắc.
- Rõ là một lũ ngốc cả. Các chị chắc chưa xem trận chung kết giải vô địch quốc gia 1996 của Việt nam phải không ? - Cô gái Việt nam nói - Hôm đấy, một cầu thủ tiền đạo dẫn bóng đến cách khung thành 2m đối mặt với thủ môn rồi co cẳng sút. Thế mà bóng vọt thẳng qua xà ngang bay ra ngoài... Các chị có tưởng tượng được không, lúc đấy gần 5000 chàng trai cổ động viên đứng bật dậy hô lên "Đ.mẹ mày......". Ôi, 5000 chàng trai đấy các chị ạ!

 

Tại một hội thảo Y học lớn tại New York, các bác sỹ đang nhiệt tình trình bày và góp ý về các thành tựu mới nhất đã đạt được.  Một tay đến từ Anh Quốc phát biểu.
- Gần đây chúng tôi có nhận một ca đặc biệt.  Năm ngoái trong một tai nạn lao động tại nhà máy in, một công nhân bị cuốn vào máy và bị nghiến nát thành muôn mảnh.  Chỉ sót lại ngón tay út của bệnh nhân còn nguyên vẹn.  Các chuyên gia chúng tôi đã từ đấy làm lại cho bệnh nhân toàn bộ cánh tay mới, thân mới, chân mới, v.v và cuối cùng đưa anh ta trở lại làm việc.  Theo báo cáo của Tổng giám đốc nhà máy in, nhờ có anh công nhân làm việc tốt hơn mà ông đã có thể bớt được năm công nhân đứng máy.
- Năm kia trong một vụ tai nạn nhà máy điện nguyên tử -- một bác sỹ Canada phát biểu -- bệnh nhân của tôi đã bị tiêu huỷ hết tất cả các bô phận.  Chỉ còn sót lại mỗi một sợi tóc.  Các chuyên gia chúng tôi đã làm lại hộp sọ, bộ não, các chi, nội tạng, v.v và sau đó bệnh nhân đã đi làm trở lại.  Bằng năng suất lao động của mình, anh ta đã cho năm mươi công nhân khác nghỉ việc.
Khi đó bác sỹ đại diện cho nước chủ nhà đứng lên phát biểu: - Một hôm khi đi dạo phố và suy tư về một phương pháp Y khoa mới, tôi  bất cẩn đánh hơi một cái (trung tiện).  Không bỏ phí cơ hội chiêm nghiệm phát kiến của mình, tôi vội hứng nó vào một cái túi và đến ngay phòng thí nghiệm ở bệnh viện.  Các bác sỹ hàng đầu chúng tôi đã tạo một cái lỗ ở quanh túi và truyền toàn bộ hơi trong túi vào.  Sau đó chúng tôi tạo phần trên cơ thể, phần chân v.v. cuối cùng chúng tôi đã tạo được Bill Clinton.  Ông ta đã cho toàn bộ các @#$%^& ở Mỹ nghỉ việc.

 

.TNT
(Đây là chuyện tại Hoa Kỳ, không phải tại Việt nam)

Tôi ngồi vào bàn mình và nhìn sang phía họ.  Họ có cả nam lẫn nữ, nhưng chủ yếu là nữ.  Họ có đủ mọi lứa tuổi, có lẽ từ năm đến năm mươi tuổi.  Họ khá đông, có lẽ phải đến hai ba mươi người.  Họ trò chuyện rất thân mật.  Có lẽ đó là một đại gia đình.  Bữa tiệc bên ấy có lẽ đã gần xong.
Một chị đứng lên, hỏi han điều gì đó và đi ra ngoài.  Một lúc sau chị ta quay lại trông hớn hở.  Tôi thấy mọi người rủ nhau rối rít.  Rồi hầu hết phụ nữ già trẻ lần lượt đứng lên và chị kia dẫn họ cùng nhau đi ra, vừa đi vừa nói chuyện rôm rả.  Năm mười phút sau, từng người lần lượt quay về bàn ăn.  Mặt mũi xem chừng thư giãn hơn.
Liệu họ đi đâu nhỉ ?

.TNT
(Chuyện xảy ra tối ngày 18/8/96 tại Bánh tôm Hồ tây)

Xã hội thời trung cổ vốn man rợ nhưng cũng phóng túng.  Chả thế mà công chúa lại có những cuộc mây mưa vụng trộm với một ngự lâm quân điển trai.  Nhà vua biết chuyện bèn hạ ngục anh lính.  Nhưng xét cho cùng thì ái ân đâu hẳn là tội lỗi.  Vì vậy sau một cuộc họp kín với tể tướng, vua quyết định xử chàng trai như sau.
Anh lính được dẫn ra pháp trường, và anh ta phải mở một trong hai cánh cửa đóng kín.  Một bên sẽ có một tuyệt thế gia nhân cùng với một túi vàng.  Tất cả đủ để anh lính làm lại cuộc đời ở một phương trời mới và tạm quên đi người tình cũ.  Một bên có một con hổ đã bị bỏ đói trong một tháng.  Cuộc đời anh lính sẽ chấm dứt nếu mở cánh cửa này.  Công chúa được mật báo vào phút chót nên đã biết được cửa nào dẫn đến đâu.  Nàng kịp thời ra hiệu cho người tình đến và mở cánh cửa bên phải.  Rồi ...
Điều gì xuất hiện sau cánh cửa, mỹ nữ hay mãnh hổ ?

.TNT

Gần đây tôi gặp Phượng, người bạn thủa thiếu thời giàu nghị lực, tốt nghiệp trường Kinh tế, đã có bằng kế toán trưởng, bằng quản trị, bằng luật sư, bằng ngoại thương, bằng Anh văn, và vừa được bầu làm Phó tổng Giám đốc Công ty Kiểm toán Nhà nước.  Chị tâm sự :  Tuyết này, không hiểu sao cu tý nhà mình dạo này thích sờ ty bố hơn sờ ty mẹ.

.TNT

Tuần trăng mật, đôi uyên ương nọ đi nghỉ ở một thành phố cổ. Cô gái giao hẹn với chàng trai là cứ mỗi lần tiếng chuông điểm giờ của thành phố gióng lên thì họ sẽ làm chuyện ấy. Đến nửa đêm, chàng trai mệt mỏi quá, loạng choạng bước ra ngoài kiếm thứ gì đó để ăn và đến điếm canh, khẩn khoản xin ông già trực điếm:
- Ông làm ơn hai tiếng mới đánh chuông một lần, tôi xin biếu ông chút tiền.
Ông già nghiêm khắc đáp:

  1. Không được, lúc chiều có một cô gái xinh tươi cho tôi khá nhiều tiền và nhờ tôi cứ nửa tiếng lại đánh chuông một lần.

Công an:  Như vậy là chồng chị đã mất tích một tuần nay.  Chị hãy tả ngoại hình anh ấy.
Thiếu phụ (sụt sịt):  Vâng, khuôn mặt chồng em tròn tròn.  Anh ấy mặc chiếc áo trắng em mua 72 ngàn ở chợ Hàng Da tháng trước.  Quần màu xanh tím than 97 ngàn mua ở Trần Nhân Tôn.  Ôi khổ quá, tại sao anh lại mặc chiếc quần ấy, em đã đính lại chiếc cúc túi sau cho anh đâu!  Mà đi đâu lại quên đeo cà vạt nữa chứ!  Em đã dặn đi dăn lại là đi làm là phải ăn mặc tề chỉnh cơ mà.  Anh ấy đi đôi giày giả da em phải gửi mua tận Sài gòn, trông còn mới lắm.  Chiếc áo may ô mặc ba hôm rồi vẫn chưa thay.  Anh có như thế bao giờ đâu!  Chồng em phụ trách tin học ở một công ty máy tính.  Công việc bận lắm nhưng không bao giờ về muộn, vì hôm nào em cũng gọi điện cho anh lúc năm giờ hai mươi phút.  Mà về muộn thế nào được, còn phải thổi cơm, giặt quần áo, trông con nữa chứ.  Nhưng tuần trước gọi điện thấy bảo anh ấy không đến cơ quan.  Mà cả thư ký riêng cũng đi công tác.  Mấy hôm nay em bận quá, nên hôm nay mới đến báo các anh.  Vắng chồng chẳng có ai rửa bát, quét nhà.  Mà tiệm làm đầu con Mai gần nhà hôm qua lại nghỉ, phải đi nửa buổi mới tìm được tiệm khác vừa ý.  Không hiểu chồng em có thể đi đâu được nhỉ nếu như trong túi chỉ có chứng minh thư và năm mươi hai ngàn năm trăm đồng.  Mà tờ hai ngàn rách một góc rồi, chẳng biết còn tiêu được không...

.TNT

Buổi trưa mùa hè tại một bệnh viện tâm thần, vị Bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân tâm thần vừa đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật kì cục đó. Khi nhìn thấy ông Bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, vị Bác sĩ hỏi:
- Này, Anh đang làm gì thế?
- Dạ...em đang kéo cái bàn chải.
- Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.
Nói xong ông Bác sĩ hài lòng bỏ đi. Anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve nó vừa nói:
- May cho mày, Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải thì ông ta đã mang mày lên Nhật tân rồi.

VQH-FTE

          Cô gái đi khám bệnh về mách mẹ:
- Mẹ ơi, anh bác sĩ khám bệnh cho con hôm nay quên ống nghe ở nhà nên phải áp tai vào ngực con nghe một lúc lâu.
Bà mẹ vội nói :
- May cho con là nó không để quên kim tiêm ở nhà đấy !

Khách hàng: Món ăn ở đây kinh quá! Cho tôi gặp Giám đốc nhà hàng.
Bồi bàn: Xin lỗi, ông chủ đi ăn trưa rồi.

Một cô gái xinh đẹp rỗi rãi không biết làm gì, thấy ông hàng xóm có vườn rau tốt, bèn quyết định thử trồng rau.  Nhưng không hiểu sao cô chăm bón rất công phu cẩn thận mà kết quả không được như ý.  Cô bèn hỏi: "Bác cho cháu hỏi, làm thế nào mà cà chua vườn bác chín đỏ như vậy?"
"Chẳng giấu gì cô, hàng ngày vào buổi sáng và buổi chiều tôi ra vườn trình diễn.  Lũ cà chua vườn tôi ngượng quá nên mới chóng đỏ như thế!"
Cô gái thấy vậy mừng lắm.  Lâu lâu gặp lại, ông hàng xóm hỏi thăm, "Thế nào, cháu trồng cà chua tốt chứ?"
"Không đâu bác ạ.  Nhưng dưa chuột thì lên to lắm."

.TNT

Tổng Giám đốc (sau buổi thuyết trình):  Tại sao tay Phó Giám đốc đưa anh bài phát biểu dài thế kia chứ.  Anh đã dặn viết ngắn gọn thôi.  Em có thấy rất nhiều người ngáp và ngủ gật không...
Thư ký:  Vâng ... em xin lỗi.  Em đã đưa nhầm cho anh cả 3 bản copy của cùng một bài.

.TNT

Bill Gates (Microsoft), Louis Gerstener (IBM) và Robert Palmer (Digital) ngồi gần nhau trong một cuộc họp báo.
Bíp...biíip...bíp!  Tiếng động phát ra từ phía Bill.  Người ta thấy Bill áp đồng hồ lên tai và nói gì đó vào đuôi ca-ra-vát.  Nói xong, thấy mọi người đang chăm chú nhìn mình, Bill tự hào giảng giải:
"Đây là công nghệ mới của chúng tôi.  Chúng tôi đã gắn một loa nhỏ vào đồng hồ đeo tay và micro-phone vào đuôi ca-ra-vát.  Nhờ vậy mà tôi có thể nhận được các cuộc gọi khẩn cấp bất cứ lúc nào."
Mọi người gật gù tán thưởng.  Một lúc sau lại có tiếng bíp bíp từ phía Louis.  Người ta thấy Louis ấn nhẹ vào hoa tai và nói gì đó với không khí.  Nói chuyện xong, Lu giải thích:
"Đây là công nghệ vi mạch tích hợp tiên tiến nhất của chúng tôi.  Tôi đã gắn một chiếc loa cực nhỏ vào chiếc hoa tai này và một chiếc micro-phone cực nhỏ vào một chiếc răng giả.  Nhờ vậy tôi có thể thực hiện các cuộc đàm thoại khẩn cấp bất cứ lúc nào và ở bất cứ đâu."
Bụp!!  Một tiếng động giống tiếng trung tiện đến mức đáng ngờ phát ra từ phía Robert.  Rob vội đứng lên phân bua:
"Cho xin tờ giấy.  Tôi cần nhận gấp một bản fax."

.TNT

Trong một buổi dã ngoại lớp mẫu giáo lớn, cô giáo thấy một số em bàn tán về Đức Chúa, về ngày sinh của Chúa, v.v.  Cô thấy hiểu biết của các em còn ngây thơ và có một số điểm chưa chuẩn xác vì dù sao đây cũng là một đề tài tôn giáo mà ngay cả linh mục không phải ai cũng dễ dàng trình bày được gãy gọn và đầy đủ.  Là người mộ đạo, cô giáo muốn nhân dịp này giảng giải đôi điều.
"Các em có biết bây giờ Đức Chúa ở đâu không?" cô mở đầu.
"Chúa ở trên trời," một em nói.
"Chúa ở trong tim," em khác đưa tay lên ngực.
"Chúa ở trong toa-lét," một em khác quả quyết.
Cô giáo quá ngỡ ngàng trong khi tất cả các em đang hướng vào cô như mong đợi một lời giải thích.  Sau một giây trấn tĩnh, cô hỏi:
"Tại sao em lại nghĩ rằng Đức Chúa ở trong nhà vệ sinh?"
"Sáng nào mà bố em chả vừa đập cửa vừa nói: Lạy Chúa! Làm gì trong ấy mà lâu thế!"

.TNT

Cô giáo dạy học sinh bài đâu tiên của chủ điểm mùa đông "Cái chăn bông", muốn cho bài giảng thêm phần hấp dẫn, cô hỏi học sinh:
- Em B. em hãy cho cô biết buổi tối mùa đông em ngủ với gì?
Học sinh:
- Thưa cô với mẹ em ạ!
- Vậy ở trên là gì?
Học sinh thật thà:
- Thưa cô, ở trên là bố em ạ!
Cô giáo bực quá bèn phải hỏi:
- Thế cái chăn bông ở đâu?
Học sinh càng thật thà hơn:
- Thưa cô, dưới đít mẹ em ạ!
Cô giáo: !!!!

 

1/
Người phụ nữ nọ có chồng vừa mới mất đi khoe với mọi người về chồng mình:
- Anh ấy rất thông minh, chăm chỉ, lại rất hiền. Chưa bao giờ anh ấy động vào em, dù là sợi tóc.
Anh hàng xóm thắc mắc:
- Vậy anh ấy chắc là một tay thiện xạ?
2/
Một ông già 85 tuổi cưới cô gái mới mười tám đôi mươi, có người thấy thế khuyên ông:
- Ông nên tìm một người phục vụ trẻ tuổi cho cô ấy.
Vài tháng sau, đến nhà ông già chơi, anh chàng nọ vô cùng sửng sốt vì cả vợ ông già cùng cô người hầu đều đang có mang. Ông già mỉm cười nói với anh:
- Theo lời khuyên của ông, tôi đã thuê một cô hầu thật trẻ.
3/
Thầy giáo hỏi học sinh:
- Em hãy kể những sự kiện lịch sử của năm 1975.
- Thưa thầy, em còn không nhớ nổi ngay cả chuyện tối qua nữa.
4/
Một bà đáo để hỏi ông con rể tương lai:
- Nếu tôi và con gái tôi cùng đang bị chết đuối thì anh sẽ cứu ai?

  1. Dạ, cháu sẽ cứu bác trước rồi sau đó xin chết cùng con gái bác.

Tiến LQ đang có một đối thủ đáng gờm! Một tay NET.TRITN nào đó đã bắt đầu đánh số các truyện của mình. Hiện tuy khoảng cách còn khá xa, nhưng với tốc độ như hiện nay, người ta dự đoán chỉ đến khoảng giữa tháng 9, TRITN sẽ đuổi kịp và vượt TienLQ. Thật là một sự thách thức khủng khiếp, một âm mưu hạ bệ một trong những tượng đài sừng sững của Sotico.
Về nhận dạng, kẻ lật đổ này cũng có những điểm khá độc đáo. Rõ ràng hắn ta phải là một tay trí thức vì biết tới ba thứ tiếng, hắn nhất định phải là nhà nông vì phân biệt được cà chua và dưa chuột, hơn nữa hắn chắc chắn khùng nặng vì biết Bill Gates, Louis Gestner mà không biết TienLQ

Những truyện cười của thời đại mới
Những truyện cười của thu-gian mới
Đó là
...

TienLQ hay NET.TriTN?

Hắn bị lạc đường.  Chẳng có gì tử tế để ăn, chẳng có gì tử tế để uống, chẳng có chỗ tử tế để ngủ.  Lang thang mãi trong rừng, cuối cùng hắn mò được một ngôi nhà.  Nghe hắn trình bày hoàn cảnh xong, chủ nhà nói, "Bây giờ muộn rồi.  Lão sẽ cho anh ăn, ngủ và sáng mai sẽ chỉ đường cho anh về thành phố.  Nhưng anh không được tán tỉnh cháu gái lão, nếu không ba điều khó chịu..."
"Không xảy ra chuyện đó đâu," hắn ngắt lời. "Cháu đói và mệt lắm.  Chỉ xin cụ ít bánh, hớp nước, sớm mai đi ngay."
Hắn ăn uống rất ngon miệng.  Tắm rửa sạch sẽ và lên giường đi ngủ.  Đúng lúc chui vào chăn, hắn nhìn ra ngoài hiên và thấy một cô gái đang ngồi sửa lại mái tóc.  ánh trăng huyền ảo chiếu xuống đủ để hắn nhận ra thân hình trẻ trung thấp thoáng sau tà áo mỏng.  Hắn chợt hiểu rằng bốn tháng qua hắn không chỉ thiếu thốn đồ ăn, mà cũng rất thiếu thốn tình cảm.  Còn ba cái điều gì gì đó thì sao?  Hắn tặc lưỡi một cái, mở cửa và đi về phía thiếu nữ.
Hắn tỉnh ngủ và thấy một hòn đá nặng đè trên ngực, trên có ghi dòng chữ, "1. Đá nặng 50kg trên ngực."  Điều khó chịu thứ nhất đây.  Hắn khệ nệ quăng hòn đá ra ngoài cửa sổ.  Bỗng hắn nhìn thấy bên dưới có ghi, "2. Đá buộc vào hòn bi bên phải" và hắn thấy một sợi dây chắc chắn một đầu nối hòn đá và một đầu chui vào quần hắn.  Hoảng quá hắn nhẩy đại theo.  Trong khi bay qua cửa số, hắn đọc được dòng chữ trên cánh cửa, "3. Hòn bi bên trái buộc vào chân giường."

.TNT

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc