Một người đàn ông đến khám bác sĩ.
Bệnh nhân kể: Khi tôi về nhà thì thấy vợ tôi đang cùng với một thằng trai trẻ ở trong phòng. Tôi định nổi xung lên thì vợ tôi lại kéo tôi ra bếp và nói: "Bình tĩnh đi anh, uống cà phê đi, em mới pha cho anh đấy"
Và cứ như vậy mỗi buổi chiều.
Bác sĩ nhún vai: Vậy tôi có thể giúp gì cho ông được đây?
Bệnh nhân: Không hiểu tôi uống cà phê như vậy có quá nhiều không?

Ông bố mắng :
- Mày dạo này hay nói pha ngoại ngữ nhiều lắm, khéo người ta cười cho đấy con ạ, liệu mà sửa đi.
Tí trả lời:
- O.K.
- Đấy vừa dứt lời mày đã lại pha phách rồi, mày không nghĩ ra được từ nào thay thế à ?
Tí:

  1. Dạ có ạ, TRUST !!!

Một ả nọ chơi bời tám, chín phương gì đó, cuối cùng cũng khéo được một phương kiếm chồng. Trước ngày lên xe hoa, tự biết thân phận của mình rộng toác rồi kém duyên, lo lắm nói với mẹ: "Kiếm chồng chẳng khó, nhưng biết giữ sao đây. Xưa nay đuôi chuột ngoáy lọ mỡ nào có ra gì!"
Bà mẹ đắn đo trước sau một hồi, nói: "Con thử cách này. Kiếm một quả táo, kín đáo đặt vào cho nhỏ bớt lại..."
Quả nhiên thành công, anh và ả cùng rất là thoả mãn. Khi chồng đã ngáy o o, ả thấy quả táo trong người khó chịu quá, bèn tháo ra bỏ lên bàn. Sáng dậy không thấy đâu, hoá ra chồng không biết đã ăn mất. Hoảng quá, ả tìm mẹ kể lể sự tình.
Nghe xong, bà mẹ phá ra cười: "Ôi chao, ngày xưa bố mày còn xơi cả quả dưa hấu ấy chứ!"

.TNT

1. Giãn việc, đội sản xuất xóm Đoài họp.
Đội trưởng phát biểu:
-....Quán triệt nghị quyết của chi bộ Đảng xóm, phát huy tinh thần làm chủ tập thể bà con xã viên ta đã bắt đầu vụ mùa  tất cả các mặt đều tốt.
Đứng về phía các cụ, mặt phân, mặt tro.
Đứng về phía các bác, mặt cày , mặt bừa.
Đứng về phía đoàn thanh niên, mặt giống , mặt má.
Đứng về phía các cháu thiếu nhi, mặt trâu , mặt bò.
Đứng về phía hội phụ nữ, mặt đặt vòng, mặt tránh thai.
Đè nghị bà con vỗ tay.

2. Bố Tí đi thăm đồng về. Hớn hở lắm. Chui vào bếp định làm việc.
- Nỡm nào, thế mùa màng ra sao?
- Kể cũng khá. Chỗ xấu, khi gặt, thằng nào khoẻ cũng vác được vài bông.

3. Hội phụ nữ đến vận động chị Mười kế hoạch hoá gia đình. Chị sụt sùi:
- Em biết đông con nghèo, đói,  vất vả. Nhưng em thà chịu vậy chứ nhất quyết không đặt vòng. Có hạt nép, hạt mẩy nào cứ để nhà em xạ xuống ruộng nhà mình còn hơn để chồng em đi xạ xuống ruộng nhà khác.Nhà em bảo rồi với người đặt vòng thì cũng giống như đóng đinh vào gỗ lim, chỉ cong đinh thôi chứ chẳng vui thú gì.

Một anh chàng vào FPT xin việc, giám đốc sau khi xem xong hồ sơ hỏi :
- Tại sao trong hồ sơ, cứ chỗ nào đề "nơi sinh" thì anh lại bỏ trống không điền vào ?
Anh chàng gãi đầu gãi tai một lúc rồi thỏ thẻ nói :
- Dạ, dạ...
Giám đốc nói :
- Cậu không việc gì phải giấu diếm cứ nói ra xem nào.
Chàng trai nói :

  1. Em nghĩ chỗ ấy anh cũng biết rồi nên em không viết ra sợ bẩn hồ sơ.

Tối hôm động phòng hoa trúc, cô dâu đóng chặt cửa, không cho chú rể vào, bảo đối được thì mới mở. Cô dâu ra câu đối:
- Hang Thiên thai, cửa đóng then cài, đóng chặt lại kẻo  chàng Lưu quen lối cũ.
Thì ra cô dâu đã dùng điển "Lưu thần nhập Thiên thai", thật vô cùng gay cấn!
Chú rể cũng không phải tay vừa, dùng luôn điển "Bái Công nhà Hán dẫn quân vào cửa Hàm Cốc" chơi lại:
- Cửa Hàm Cốc, lỏng khuôn tạo hóa, mở toang ra cho ông Bái dẫn quân vào.
Tức thì cô dâu phấn chấn mở toang cửa rước chú rể vào.

Chuyện có thật tại một lâm trường A. Do nhu cầu làm bàn chải bằng lông lợn rừng xuất khẩu nên cấp Bộ Lâm nghiệp (Cũ) đã gửi gấp cho ông Giám đốc Lâm trường phải thu mua lông lợn rừng càng nhiều càng tốt. Ông Giám đốc lo lắm không hiểu sao Bộ lại có nhu cầu quái quỷ ấy làm gì và không biết làm sao để hoàn thành kế hoạch. Sau vài đêm suy nghĩ ông đã quyết định xây một khu nhà tắm nữ thật to, làm lưới chắn, cho tất cả mọi người được vào tắm nước nóng không phải trả tiền. Cuối năm khi về Bộ họp ông ta thấy các lâm trường bạn đều báo cáo thu mua được năm bảy tạ thì khiếp quá lẩm bẩm chửi: "Mẹ kiếp, lâm trường ông có gần 300 lao động nữ, ông lại có sáng kiến thế mà chỉ thu được có vài lạng. Không hiểu bọn nó làm kiểu gì mà khủng khiếp thế". Sau hỏi ra mới biết là do ngày trước đánh máy chữ không có dấu nên khi đọc yêu cầu:
"THU MUA LONG LON RUNG" ông đã thực hiện nhầm.

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một anh đến chơi nhà bạn. Nhà anh bạn chỉ có hai phòng cách nhau cái tường gỗ. Tối đến khi đi ngủ khách nằm phòng ngoài, hai vợ chồng chủ nhà nằm phòng trong. Vừa vào giường nằm là hai vợ chồng đã bắt đầu ngay. Đang lúc cao trào bỗng nghe anh bạn chửi: "Mẹ nó, vừa mới nằm vào giường là đã chơi ngay rồi". Vợ bảo chồng: "Anh chẳng tế nhị gì cả, bạn anh chưa đi ngủ đã làm mạnh quá để anh ấy biết, ngượng chết". Chờ một lát nghĩ là anh bạn ngủ hai vợ chồng lại tiếp tục, vừa bắt đầu lại thì lại nghe anh bạn chửi: "Tưởng là hết rồi bây giờ nó lại chơi tiếp". Hai vợ chồng bàn nhau: " Trên giường có tiếng kêu, thôi xuống đất cho nó khỏi nghe thấy nó khó chịu". Xuống đất vừa mới bắt đầu một tí thì lại nghe tiếng chửi: " Mẹ nó chứ, trên giường đã chơi rồi, bây giờ xuống đất nó cũng lại chơi nữa thì chịu thế đéo nào được". Anh chồng tức quá, thế này ra là nó theo dõi mình chắc bèn vác gậy xông ra ngoài thì thấy anh bạn đang ngồi bắt kiến. Thì ra là anh bạn trên giường bị kiến đốt, xuống đất nằm cũng bị kiến đốt không ngủ được.

Chuyện sự thật ở quê tôi: Có một anh lái xe đi đường lên miền núi đâm vào một chiếc xe ngựa. Anh chàng người dân tộc vác súng kíp ra doạ bắn nếu không bồi thường. Anh lái xe bèn bảo: "Cất súng đi, vào đây lập Biên bản rồi ra Uỷ ban giải quyết ". Anh chàng kia nghe nói Biên bản, Uỷ ban hoang mang bèn ngồi chờ anh lái xe lập biên bản. Sau một hồi hí hoáy viết anh lái xe đọc Biên bản cho anh chàng kia nghe:
Ngày    tháng  năm  , vào hồi  x giờ, ngựa đi đường ngựa, xe đi đường xe, ngựa đâm phải xe, xe thì chết ngay, ngựa còn giẫy giẫy một lúc mới chết. Kết luận ngựa phải đền cho xe 3.000.000 Đ.
Anh người dân tộc nghe cũng phải vì xe nó chết ngay thật mà ngựa một lúc sau nữa mới chết, nghĩ đền 3.000.000 Đ thì bằng 2 con ngựa nên trốn luôn.

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một ông người dân tộc đem lợn con đi ra chợ bán lợn giống. Một người định mua về nuôi hỏi: "Con lợn này nó có ăn cám tốt không?". Ông ta trả lời: "Cháo nó còn không ăn nữa là cám".

Chuyện có thật ở quê tôi: Có một bà người dân tộc đem con mèo đi bán. Người định mua về nuôi hỏi: "Mèo nó có vồ được nhiều chuột không?" Bà ta trả lời: " Chuột thì không biết nhưng mà gà con thì phát một phát một ớ".

Chuyện có thật ở quê tôi: Bà người dân tộc đem bán mèo, sau lần trước nói thật là mèo vồ nhiều gà con nên chẳng có ai mua. Lần này lại đem mèo ra chợ bán. Lại có người định mua về nuôi hỏi: "Mèo có vồ được nhiều chuột không ? ". Bà ta trả lời: " Mèo vồ nhiều chuột lắm đấy". Người kia đồng ý mua mèo, định trả tiền mua thì thấy bà ta nói với con mèo: "Thế là hết vồ". Người mua hỏi lại: "Vồ gì cơ?" bà ta bảo: "Vồ gà con".

Kiếp nạn võ lâm, nếu ai chưa biết, xin mời đọc ngay
Sau một năm qua trong khẩu trường TTVN xuất hiện khá nhiều cao thủ có võ công cao cường trong môn đếm. Đếm không chỉ là số, là tiền mà là mức độ nổi tiếng trong võ lâm TTVN (quên mất - Trung nguyên).
Đến nay TienLQ đang dẫn đầu vì anh học đếm được tới LQ's Stories 67 và hình như anh đã mất khả năng đếm tiếp vì dạo này anh còn bận đếm nhiều thứ khác quan trọng và sinh lời hơn. Tuy nhiên không thể không đánh giá công lao của TienLQ cho dù anh có tiếp tục ủng hộ TTVN hay không. Trong giai đoạn TTVN khai thiên lập địa, nếu có bầu bán nghiêm chỉnh thì LQ's Stories có lẽ chỉ đứng sau Cô GT.
Ngay sau TienLQ là cao thủ Net.TriTn - tuổi trẻ tài cao vẫy vùng không chỉ trong Thư-giãn mà còn giương đông kích tây sang tận Cn-Thông-tin, Cn-Mạng... với nhiều bí kíp và thậm chí còn gây xích mích với nhiều cao thủ làng Marketing vì đã dám ngang nhiên quảng cáo khen ngợi lung tung. Tuy nhiên Net.TriTN nở sớm chóng tàn, mức độ xuất hiện của Net.TriTN là 1lần/tuần và hiện tại anh mới biết đếm tới TTN/24, với đà này phải tới khi Hông kông sát nhập Trung Quốc và nếu Net.TriTN không bất ngờ về hưu thì may ra anh mới bắt kịp TienLQ.
NguyenLH & ThanhBH & CuongPL với các loạt chuyện về nhau đã ngừng xuất bản do lục đục nội bộ - chuyện người này lại kể thành người kia (lục súc tranh công) - thật đáng tiếc khiến cho TienLQ và Net.TriTN dùng võ tam hổ tranh đấu mà thừa cơ ngư ông đắc lợi. Loạt khẩu ngữ ThanhBH's Platin Rules sau đổi thành ThanhBH's Gold Rules cũng chỉ nối bước được vài chiêu chưa bám gói được cao thủ KhanhPQ (xin lỗi Khanh) với Murphy's Gold Rules đã trình làng 31 chiêu.
Không thể không nhắc tới Giáo sư viện sỹ viện hàn lâm gì đó HaVx (như dân gian vẫn gọi) là chuỗi kiếm phổ dài mênh mông hình ảnh chằng chịt kiến thức như đất. Tính ra nếu đo đạc công trạng bằng đơn vị bytes bits thì chắc cộng cả TienLQ, Net.TriTN, NguyenLH & ThanhBH & CuongPL, Khanh, ... chắc cũng chỉ bằng cái móng chân các con voi mamút BPCS, ATM, FDDI, SNA và những con gì nữa chưa biết tên sắp ra đời. Giáo sư viện sỹ HaVx còn được bầu là người lắm ý kiến nhất, kể ra nếu anh chịu khó đánh số thì chắc cũng đã vượt qua LQ's Stories 67.
Trong lúc chúng tôi đang sắp chữ bài này thì đã xuất hiện một cao thủ mới TungND với series Người dân tộc mà anh mới tầm được. Theo phong tục Việt nam, người dân tộc rất được kính trọng nên khát khao võ lâm đồng đạo đánh giá TungND. Chúng tôi cũng nhận thấy rằng sức sáng tác khủng khiếp của TungND - 6 phát/ngày cách nhau chừng vài phút- thật phi thường, không biết anh đã gặp được bậc sư phụ nào hay vậy.

Trở trời, tôi nhức đầu quá phải nghỉ làm buổi chiều.  Về nhà, tôi bảo vợ: "Em này, nếu có điện thoại, bảo anh đi vắng," sau đó tôi leo lên giường ngủ.
Vừa chợp mắt, nghe thấy vợ trả lời điện thoại: "...không,... anh ấy đang ở nhà...", tôi mở mắt bực bội gắt: "Đã bảo là đi vắng cơ mà!"
"Nhưng đây không phải điện của anh," vợ tôi trả lời.

.TNT

Thiếu nữ nọ tảo hôn lấy chồng vào tuổi vị thành niên.  Lo lắng cho con gái vào đêm tân hôn, bà mẹ cẩn thận dạy dỗ, đảm bảo con gái có thể nói được các bước để trở thành đàn bà từ A đến Z.  Vẫn chưa thấy yên tâm, bà bảo: "Đêm nay, mẹ ở phòng bên cạnh.  Có gì thắc mắc con nhớ ghé sang hỏi."
Nhập phòng một phút, cô gái sang hỏi mẹ : "Mẹ, anh ấy có mùi lạ lạ.  Con thấy thế nào ấy."
"à, mẹ quên chưa dạy con.  Đàn ông ai cũng có mùi thế.  Đến khi quen rồi, lâu lâu không gần mùi ấy thì cảm thấy khó ở lắm."
Vài phút sau, cô gái lại sang hỏi : "Mẹ, anh ấy sao nặng thế.  Con thấy khó chịu quá."
"à, đàn ông ai cũng nặng thế. Bao giờ quen rồi, đêm nào ngủ chỉ ôm mấy cái gối không là y như rằng trằn trọc không ngủ được."
Một lúc sau, cô gái lại sang hỏi : "Khiếp quá, anh ấy lông lá kinh lên được!"
"Gớm, sắp được làm đàn bà rồi còn làm bộ!  Rồi mày còn nhiều bằng mười lần nó ấy chứ!"

Nhà nọ tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng bà mẹ luôn mồm dặn con:
- Có ai hỏi thì con cứ nói là nhà ta nghèo lắm nhé!
Vâng lời mẹ, hôm cô giáo bảo kể về gia đình mình, cậu khiêm tốn viết:

  1. Nhà em nghèo lắm, bố em nghèo, mẹ em nghèo, cả những người hầu hạ nhà em cũng rất nghèo...

1. Chú thợ mộc tên Tình. Sửa cửa bếp cho một gia đình, chị chủ là goá phụ. Cưa, đục, cắt vất vả một hồi. Xong. Cửa khít lắm. Tình lúi húi trong bếp dọn đồ nghề. Chị chủ nghiệm thu. Chẳng hiểu thế nào, khi đóng cửa, cánh cửa không tài nào mở đựoc. Nhốt hai người trong bếp. Loay hoay một lúc trong bếp vọng ra:

  1. Tình ơi tao đang có tang, Tình ơi tao đang có tang....Tình ơi đang có tang... tình ơi có tang.... tình ơi tang....tình tang ..tình tangtình tangtình tang...................

1.Anh bộ đội ở tuổi ngoại tứ tuần. Nghỉ phép một tuần về quê cưới vợ. Trả phép lên đơn vị, cả tiểu đội xúm vào hỏi:
- Thế nào? Ra làm sao? Kể anh em nghe.
Anh giai ôm mặt khóc hu hu:

  1. ôi sướng lắm!!! Biết thế tao cưới từ khi 17 tuổi.

Bố đi làm về thấy Little Johnny (Vova của tây) đang đóng đinh xuống đất.  "Tại sao con lại đóng đinh xuống đất?" bố tò mò hỏi.
Johnny chìa cho bố xem một chiếc lọ thí nghiệm, nói: "Đây không phải là đinh.  Con thử điều chế một ít thuốc cải tử hoàn sinh theo cuốn sách cũ trong tủ. Đây là thí nghiệm trên một con giun đã chết. Con giun không sống lại được nhưng không hiểu sao nó lại trở nên rất cứng."
"Con cho bố lọ thuốc với công thức điều chế, bố sẽ mua cho con một Toyota."
Hôm sau đi học về, Johnny thấy một chiếc Mecedes mới cứng trước cửa.  Nó lạ quá hỏi bố.  Bố trả lời: "Chiếc Toyota bố mua cho con để trong ga-ra. Còn chiếc Mecedes trước cửa là mẹ tặng con đấy."

Ivan là một tay chơi. Trẻ mềm xương, già ngọt thịt, nhớn bùi, bé mềm, múc tất. Tay chơi tài tới mức: anh em mà múc xong chỉ cần đưa hắn mấy sợi lông, hắn chỉ ngửi là đọc hồ sơ vanh vách. Lena, sinh viên năm thứ hai, khoa văn, đại học tổng hợp. Gianna, sinh viên năm thứ tư, khoa tiêng Pháp , đại học sư phạm. Natasa, công nhân, nhà mây dệt " Tiến lên CNCS"........Lần nào hắn cũng trả lời đúng. Anh em bực lắm. Toàn xời sau. Qua tay hắn rồi. Sau buổi lao động ở nông trường Valođia xin luôn của chị Bò mấy sợi. Buổi tối ở ký túc anh em quây lại tán gẫu. Như mọi lần tay chơi vênh vênh, khinh khỉnh, ra cái dáng cả lũ mày chẳng đáng nhặt vỏ cát tút. Hắn ngửi, 1 lần, 2 lần,.... Hắn hít, đăm chiêu, rồi lại gửi, lại hít....Cuối cùng hắn thốt lên:

  1. Xin anh em ba ngày sẽ có trả lời.

Cô giáo giảng đến học thuyết Đác-Uyn.  Để bài giảng thêm sinh động, cô hỏi.
Cô giáo : Em nào cho ví dụ về sự sinh tồn ?
Một em : Thưa cô gà mái nhà em đẻ trứng.
Cô giáo : Rất tốt.
Em khác : Năm ngoái mẹ em sinh em bé.
Cô giáo : Ví dụ rất sinh động.
Johnny : A-li-ba-ba đánh nhau với bốn mươi tên cướp.
Cô giáo : Ô, thế là thế nào ? Em hãy giải thích.
Johnny : Hôm qua em xem phim, đến đoạn đánh nhau, mỗi lần A-li-ba-ba hạ thủ được một tên cướp, anh nói 'fuck you'.
net.tritn@fpt

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc