Tiến bộ của khoa học

Nhờ có nhữnh sụ tiến bộ về khoa học kỹ thuật mà ngày nay người ta có thể làm được nhiều điều bất ngờ như trong một giấc mơ thần kỳ nhưng đôi khi cũng gặp phải những trục trặc thú vị.
Chuyện kể rằng:
Có một tay bác sĩ ngoại khoa rất nổi tiếng, ông có khả năng kỳ diệu là có thể phẫu thuật thay thế những bộ phận của con người.
Một hôm có một khách hàng đến đòi phẫu thuật đôi mắt mù lòa của mình. Ông ta bèn lấy mắt chó để thay thế cho anh ta. Cuộc phẫu thuật khá thành công, khi khám lại bệnh nhân thì ông ta nhận được những lời như sau:
"Dạ thưa bác sĩ đôi mắt của tôi thật là tuyệt vời, có thể nhìn trong bóng đêm như ban ngày nhưng chỉ mỗi tội mỗi khi nhìn thấy cứt thì ... lại thèm!"
Một hôm có một anh chàng cụt "súng" đến nhờ bác sĩ phẫu thuật cho có thể trở lại những chức năng của đàn ông. Sau một hồi suy nghĩ ông quyết định lấy "súng" của ngựa để thay cho anh ta. Nhờ có tay nghề cao mà ca phẫu thuật thành công một cách mỹ mãn.
Một thời gian sau, có một cô gái còn rất trẻ đến gặp bác sĩ phàn nàn:
-Dạ thưa anh , Từ ngày chồng em phẫu thuật, "mưa gió" thật là mặn nồng nhưng anh nhà  khỏe quá,  em không chịu được , vậy bác sĩ có cái nào cũng của ngựa không thay cho em với?
Vài tháng sau, có một anh chàng cụt tay đén gặp bác sĩ đòi thay cánh tay mới. Bác sĩ suy nghĩ, những lần trước mình dùng những bộ phận của súc vật đều gặp phải những rủi ro thôi thì lần này mình lấy bộ phận của người vậy. Ông ta bèn lấy cánh tay của một phụ nữ lắp cho anh ta.
Sau một thời gian gặp,  bệnh nhân hồ hởi đến thông báo tình hình:
-Thật là tuyệt vời thưa bác sĩ, sau khi phẫu thuật em đã có được đôi tay tuyệt vời,  rất mềm mại, em có thể nấu nướng, thêu thùa, nhưng chỉ mỗi tội là ... mỗi khi đi ... đái em nắm hơi chặt.
Sau vụ đó nghe đâu ông bác sĩ đó đã giải nghệ.

Ước!

Nhân ngày 1-6, ông chủ tịch của một xã phỏng vấn một học sinh xuất sắc đã có thành tích trong học tập:
- Nếu cháu có một điều ước thì cháu ước gì?
Cháu bé ngập ngừng một lát rồi lễ phép đáp:
-Dạ, Thưa chú cháu muốn người cháu đầy lông!!!
Ông chủ tich trợn mắt tức giận quát:
-Tại sao?
Dạ! thưa chú bởi vì chị cháu có mỗi một túm lông nhỏ mà nuôi được cả nhà ạ
- Cháu bé đáp một cách hồ hởi.
Ông chủ tịch xã ....

AnDH

Ước nữa!

Một nàng công chúa vào rừng chơi, bất ngờ gặp một con ếch nhỏ ba màu (xanh, đỏ và xanh lá cây) tuyệt đẹp. Công chúa ngạc nhiên ngắm nhìn hồi lâu, rồi khẽ đưa tay chạm nhẹ vào người con ếch. Thật kỳ diệu, con ếch rùng mình... và từ lốt ếch bước ra một chàng hoàng tử thật trẻ đẹp. Hoàng tử cúi mình trước công chúa:
- Thưa công chúa. Tôi là một hoàng tử, chẳng may đi chơi lạc trong rừng, bị nạn thành con ếch. Tôi đã thề có ai cứu được tôi, tôi sẽ đáp ứng cho người đó ba điều ước. Vậy xin công chúa cho tôi được biết ba điều ước của nàng
Công chúa suy nghĩ rồi đáp:
- Tôi chỉ có một điều ước, nhưng phải làm ba lần!

MinhNQ

Anh Ngọc quá hay!

Tại một góc tầng 3, Anh Ngọc rất hùng hổ nói: "Các chú học nhiều nên làm gì cũng loạn hết, làm cái gì cũng phải làm từ thô đến tinh". Thương thay cho anh chị em nào hay phải dịch văn bản, nếu theo lý thuyết của anh Ngọc thì trước hết phải thô dịch, sau đó thì .... dịch.

MinhNQ

Thời đại mới

Trong thời đại Công nghệ Thông tin mọi người có thể ngồi nhà và làm mọi thứ qua phone, fax... Một lần ở một Quán cà phê đèn mờ nọ bà chủ quán nhận được một cú phôn: "Tôi cần một cô gái, số nhà.... đường..."
"Xin lỗi Quí ngài, Quí ngài thích dùng loại nào ạ? Cao hay Thấp ạ?"
"Loại nào cũng được, tôi là phế binh chiến tranh bị mất cả hai chân."
"Thế béo hay gầy ạ"
"Cũng thế thôi, tôi cũng chẳng còn cả tay"
"Vậy, xin lỗi tôi hơi tò mò một chút, Quí ngài còn cái ... ấy không ạ."
"Mụ này điên chắc, không còn thì ta quay điện thoại bằng cái gì..."

SonTT

Cãi nhau

Có một hôm cô gái dần em trai đi chơi, đến con đường nhỏ, thấy hai con chó đang làm tình, cậu em hỏi chị:
- Chị ơi bọn chúng đang làm gì vậy?
Người chị đáp:
- Chúng đang cãi nhau!
Khi đó một thanh niên đang đi đến, ngắt lời:
-Không phải đâu em ạ!
Người chị đỏ mặt và rằng:
-Ai nói chuyện với anh?
Chàng thanh niên nọ đáp lại:
-Thế chị định cãi nhau với tôi à?
Người chị chỉ đỏ mặt , cúi đầu dẫn em đi thẳng...

VinhD

Thời sinh viên

Chuyện xảy ra đã lâu, từ ngày tôi còn là một cậu sinh viên ngây thơ và trong trắng được các anh năm trên dẫn đi xem một cuộc thi hoa hậu loại đặc biệt. Chủ đề của cuộc thi là những khả năng đặc biệt của phụ nữ.

Đầu tiên là ứng cử viên của Poland, một cô gái tóc vàng với những đường nét vô cùng quyến rũ. Ra trước cô là một lực sĩ vai u thịt bắp, khoẻ như bò mộng. Anh rút trong người ra một chiếc đinh 20 phân và đóng phập nó xuống bàn sâu chứng 15 phân. thiéu nữ Poland khẽ nghiêng mình vén váy, hai tay chắp lên ngực và... 5 phút sau một tiếng keng gẫy gọn chiếc đinh văng ra trước mặt ban giám khảo, ai nấy sững sờ cho 9,5 điểm.

 

Tiếp theo đó là cô gái Nga, tóc vàng, mắt xanh diễm lệ. nàng khẽ nghiêng mình mượn ban giám khảo một chai La Vie. và cũng như cô Poland nàng vén váy. Một phút, rồi hai phút... chai La Vie dần chuyển sang màu đỏ, rồi cạn dần. khi nàng vứt cái vỏ chai không xuống trước mặt ban giám khảo thì khắp cả rạp vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy... Khỏi phải bàn thêm về điểm.

Cuối cùng con gái Việt Nam tha thướt mảnh mai trong tà áo dài dân tộc. Nàng khẽ vén mái tóc dài đen như mun lên và khẽ khàng hỏi mượn một chiếc micro. Và cũng tương tự như thế trong giây lát cả rạp hát vang lên tiếng hành khúc trầm hùng "đoàn FPT một lần ra đi..."

Ai đoạt giải nhất chắc các bạn cũng dễ đoán ra thôi.

SonTT

Rửa tội

Một người đàn bà sắc nước hương trời thời trẻ làm gái điếm, khi đã về hưu muốn gột rửa lương tâm, mới đến nhà thờ gặp đức cha.
- Thưa Cha rất thánh, thời trẻ con ... v.v..., Cha hãy rửa tội cho con!...
- Con của ta, ta chỉ đủ khả năng rửa tội cho những công dân bình thường thôi. Với trường hợp của con, ta đành bất lực.
- Chả nhẽ không còn cách nào khác? Thưa Cha!
- Ta biết có một người duy nhất đủ độ trong sạch để làm được việc đó. Trong xa mạc phía tây thành phố có một cao nhân đã từ lâu sống xa lánh loài người. Con hãy đến tìm ông ta.
- Cám ơn Cha. Con sẽ lên đường ngay hôm nay.
Xa mạc hoang vu nơi con người cao quý kia ẩn dật không hề có một bóng cây cỏ, động thực vật. Ngày ngày ông ta ngồi thiền, thiền chán thì đi chơi. Phần vì nóng, phần vì chỉ có một mình nên nhu cầu sử dụng quần áo trở nên không cần thiết. Trang phục duy nhất của ông là một chiếc mũ rộng vành để che cái nắng như thiêu như đốt của miền xa mạc. Hôm đó, như thường lệ, người cao quý đang thực hiện vòng chơi rông của bản thân, chợt bắt gặp người đàn bà mà chúng ta đã có dịp làm quen ở trên. Với trang phục như đã mô tả, ông ta vô cùng lúng túng, rồi rất nhanh, ông tụt chiếc mũ đang đội và dùng hai tay quấn nó phía trước mình để che thân. (Dù sao so với Chử Đồng Tử cũng còn lịch sự hơn chán vạn lần). Rất chăm chú, ông yên lặng lắng nghe câu chuyện của người đàn bà nọ. Rồi rất nghiêm trang, ông lầm rầm cầu khấn. Vào thời điểm thiêng liêng nhất, ông đưa hai cánh tay gầy guộc lên trời, hô to: "Hỡi các đấng thần linh ... v.v...!". Đang quỳ trước mặt ông, người đàn bà thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc, vì kỳ lạ thay, chiếc mũ vẫn không rơi.

MinhN

Kén rể

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một nàng công chúa vô cùng xinh đẹp. Đẹp đến nỗi mỗi khi nàng tắm bên bờ suối, đến các loài cầm thú, gà qué, chim chóc... cũng bu lại để xem. Thành thử nghề nhàn hạ nhất trong lâu đài bấy giờ là nghề thợ săn. Đám thợ săn của triều đình suốt ngày rong chơi đàn đúm, họp nhau đánh Tá lả, hát Karaoke... Chỉ cần chờ lúc công chúa đi tắm đến làm một mẻ là thừa đủ doanh số.
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Công chúa đã đến tuổi kén chồng. Bao nhiêu trai tài khắp nơi kéo đến bu quanh lâu đài, ngày đêm hát Xê-rê-nát-đa, tỏ tình, chờ đợi, ăn uống, ỉa đái ngay tại chỗ, làm đức vua vô cùng khó xử. Cho đến một ngày đẹp trời, cánh cửa lâu đài từ từ hé mở, vị quan đầu triều một tay bịt mũi, một tay cầm tờ chiếu của vua ban xuất hiện. Nhà vua quyết định tổ chức hội kén rể vào hôm sau.       
Sau một loạt các vòng thi: Chiều cao, cân nặng, kích cỡ, khả năng sử dụng MS Office, Balance, WebBrowser... Cuối cùng chỉ còn sót lại 2 ứng cử viên: một người trẻ, to khoẻ đẹp trai; người kia đã đứng tuổi, bụng hơi to, nhưng giàu hơn cả nhà vua. Công chúa thì thích chàng trai, còn nhà vua lại có thiện ý với chàng lớn tuổi. Công chúa bảo: "lấy chồng là lấy cho con chứ", nhà vua cãi lại: "không có tao bỏ công ra "ấy" thì làm đ'o gì có mày? Tao cũng phải có phần chứ!", không biết giải quyết thế nào, họ quyết định cho thi lần nữa.
Nội dung vòng thi cuối như sau: hai người phải cùng chạy theo một con đường, hết đường là một hồ nước rộng, ai bơi qua hồ đến bờ bên kia trước thì sẽ trở thành phò mã. Nếu hôm nay còn sức thì tổ chức cưới, để tối được ngủ với công chúa luôn.
Hai ứng cử viên chạy đến bờ hồ gần như cùng một lúc, nhưng bơi được một đoạn thì chàng đứng tuổi có chiều hướng tụt dần lại. Công chúa mừng lắm, nàng nghĩ rằng để cho chắc ăn phải tìm cách cổ vũ chàng to khoẻ của mình. Sau một giây suy nghĩ, nàng bèn chạy đến bờ hồ bên kia, rồi cứ theo mỗi nhịp bơi của ý chung nhân, nàng cởi bỏ một thứ quần áo trên người. Chàng trai làm được vài sải thì ở trên bờ công chúa đã nguyên vẹn như lúc mẹ sinh ra, nàng giơ cánh tay ngọc ngà vẫy gọi chàng. Nhưng trái với dự định của công chúa, chàng trẻ tuổi bỗng bơi chậm dần lại, đến nỗi còn cách bờ một đoạn thì chàng đứng tuổi vượt lên và về đích trước.
Sự đã rồi, công chúa quay sang trách chàng trẻ tuổi: "Anh thật là đốn mạt, tôi đã hết lòng vì Anh, sao Anh không cố thêm một chút, thật là miếng ngon đến mồm mà cũng không đớp được". Chàng trai thanh minh: "Người đẹp của lòng tôi, có lẽ đây là ý trời định, vì khi đó tôi chưa hề mệt mỏi, và vẫn đang cố, nhưng không biết tại sao, lúc nàng cởi bỏ quần áo thì tôi bị mắc vào rêu".    

MinhN

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc