Kiếm thuật
Đổng sinh, ngời Từ Châu a thích kiếm thuật, thờng hay khoe khoang tự phụ. Một hôm tình cờ đi cùng đờng với một ngời lạ, Sinh gợi chuyện làm quen tuôn ra toàn giọng yêng hùng quá đáng. Đợc biết ngời ấy họ Đông ở đất Liêu Dơng, Sinh hỏi ông ta đi đâu. Ngời ấy đáp:
- Tôi xa nhà lang bạt đã hai mơi năm nay, vừa từ hải ngoại về.
- Ông ngao du bốn biển, gặp ngời cũng nhiều, có thấy bậc dị nhân nào không?
- Dị nhân về mặt nào?
Đổng kể lại sở thích của mình và lấy làm tiếc không đợc bậc dị nhân nào truyền cho kiếm thuật. Ngời lạ nói:
- ở đâu mà chẳng có dị nhân. Song phải là tôi trung, con hiếu thì mới mong đợc dị nhân truyền cho.
Đổng hứng chí, huênh hoang là mình sẽ làm đợc nh thế. Rồi rút gơm ra, vỗ vào gơm mà hát. Nhân đà phấn hứng, Đổng phạt một cây nhỏ bên đờng để khoe kiếm sắc. Khách vuốt râu cời mỉm, tiện thể mợn gơm ngắm xem. Đổng đa cho xem lấy lệ. Khách chê:
- Đây là thứ kiếm xoàng, thép đã non lại ám mồ hôi. Kẻ hèn này tuy cha nghe về kiếm thuật nhng cũng có sẵn một thanh dùng đợc.
Nói rồi ông ta rút trong áo ra một thanh đoản kiếm chừng một thớc, lấy nó gọt gơm của Đổng ngọt nh cạo khoai. Tiện tay lại phạt một mô đất bằng chằn chặn nh tiện. Đổng phát khiếp, nằng nặc đòi xem, rồi lại ngứa nghề cầm lấy múa may trông nh phẩy bụi. Rồi Đổng mời ngời nọ ghé vào nhà, cố lu lại một đêm, lân la hỏi han về kiếm pháp. Khách một mực tạ từ không biết. Đổng phải quỳ gối cầu xin, lời lẽ vẫn hùng hồn trống rỗng. Khách chỉ kính cẩn im lặng ngồi nghe.
Đêm đã khuya. Bỗng ở nhà bên - nhà cha mẹ Đổng ở - có tiếng ồn ào nã bắt. Đổng sợ hãi, không biết chuyện gì, vội chạy đến sát tờng nghe. Có tiếng quát tháo:
- Gọi con mày ra chịu tội chết. Nếu không sẽ bắt mày.
Rồi tiếng đánh đập tới tấp. Tiếng rên rỉ không dứt; đúng là tiếng cha Đổng.
Đổng vớ lấy ngọn mác muốn xông sang. Khách ngăn lại:
- Ra khỏi đây, e anh khó thoát chết. Hãy nên xét kỹ cho đợc vẹn toàn.
Đổng đâm hoảng, xin chỉ giáo cho, khách nói:
- Quân cớp tìm bắt anh là rắp tâm muốn giết anh. Anh không còn ai là cốt nhục ở đây, vậy nên dặn dò trối trăng lại với vợ con đã. Tôi sẽ mở cửa để giúp anh trị bọn ấy.
Đổng theo lời, vào nói với vợ. Vợ níu lấy áo khóc. Thế là bao "hùng khí" ở Đổng bỗng xẹp hết. Anh ta theo khách lên lầu, tìm cung tìm tên đề phòng bọn cớp đánh sang. Anh ta còn đang hốt hoảng đã nghe tiếng khách trên mái lầu cời ha hả:
- May quá, cớp chạy rồi!
Đổng vội đốt đuốc lên, thì khách đã biến đâu mất, thập thò ngó cổ sang nhà bên thì Đổng ông đang ở nhà hàng xóm uống rợu. Đốt đèn mời ông về nhà, chỉ thấy trên sân đầy cỏ may và than bụi.
Mới biết ông khách lạ đó chính là dị nhân.
(Trích "Liêu trai chí dị" - Bồ Tùng Linh)

Váy ngủ cho Hoàng Hậu
Mỗi khi tôi hắt hơi, sổ mũi hay không may bị trẹo chân trên sân băng, bao giờ tôi cũng thấy mẹ tôi tất tởi với những thuốc men và những cái hôn trìu mến. Nay mẹ tôi ốm liệt giờng vì chứng viêm khớp, tôi phải ở nhà chăm sóc mẹ.
Cứ tan trờng là tôi chạy về ngay với mẹ. Gần nh cả ngày tôi ngồi đọc trong phòng khách. Tôi nấu xúp rồi mang mời mẹ, tôi xếp gối thành chồng sau lng mẹ rồi ngồi kể cho mẹ nghe những câu chuyện phi thờng về lòng quả cảm, trong đó bao giờ cũng có một nhân vật khiêm tốn mang bóng hình tôi.
Dĩ nhiên là tôi rất buồn về chứng viêm khớp của mẹ, nhng tôi cũng vui vì đã đủ lớn khôn để đỡ đần mẹ. Tôi thờng nắm chặt đôi bàn tay và nhủ lòng rằng không có việc gì trên đời này tôi không dám làm để giúp mẹ tôi bình phục. Nhng chúa ơi, đến một hôm tôi đã nhận ra khi tình yêu rực cháy trong lòng ta, ta thờng đánh giá quá cao cái sức mạnh mà tình yêu ban cho ta để làm việc nghĩa.
- Con trai bé bỏng của mẹ ! - mẹ tôi cất tiếng gọi bằng một yếu ớt khiến tôi luôn cảm thấy đau nhói trong tim - Con có giúp đợc mẹ một việc này không ?
- Vâng, tha mẹ. Việc gì con cũng làm đợc ạ !
- Việc ấy không dễ với một đứa trẻ đâu. Mẹ e rằng có thể con sẽ xấu hổ.
- Mẹ cứ để con làm. Con đâu còn là một đứa trẻ nữa. Với lại con muốn mẹ lại khoẻ khoắn, lại vui tơi, lại hát và lại làm bánh con ăn.
Mẹ tôi kéo tôi vào lòng và nói khẽ nh thể việc đó làm đau bà.
- Váy ngủ của mẹ sắp rách cả rồi. Có thể là mẹ không phải nhng mẹ có cái cảm giác là mẹ sẽ dễ chịu hơn nhiều nếu mẹ có một chiếc váy ngủ mới, sạch và đẹp.
Tôi đỏ mặt.
- Con sẽ đi - mẹ tôi nói tiếp - đến cửa hàng nhà ông Poulin và mua một chiếc váy ngủ mà con ng chứ ? Con cứ ghi vào phiếu thanh toán của bố ấy.
Tôi lũng thững lùi ra xa, rồi tôi ngồi xuống, bối rối và im lặng.
- Tha mẹ, - tôi nói với lại - con rất, con rất sợ đi vào cửa hiệu bán đồ nữ và mua một chiếc váy ngủ. Con sợ tụi bạn con trông thấy. Mẹ ơi, con sẽ làm bất cứ việc gì khác, còn việc ấy thì... con xin mẹ... đừng mua váy ở một cửa hiệu lớn nh thế.
Mẹ tôi thở dài rồi ngả ngời ra phía sau và nhìn tôi.
- Thôi đợc, - bà nói - con đừng bận tâm đến chuyện ấy nữa, con trai ạ.
Tôi thất thểu về phòng và lấy sách ra đọc. Nhng không sao đọc nổi. Tôi thấy buồn và hổ thẹn. Thế rồi tôi rón rén leo cầu thang lên lầu, tới bên cánh cửa sổ có lắp những ô kính đa sắc. Trớc tiên, tôi nhìn vào miếng kính màu xanh da trời. rồi tôi chuyển sang miếng kính hồng. "Giống màu này đây", tôi thầm nghĩ, "nếu mi là đồ nhát gan, mọi vật đối với mi sẽ xanh lét. Còn nếu mi gan dạ, mọi thứ sẽ tơi hồng, rực rỡ... Mẹ thì đang ốm, vậy mà mi, cái thằng luôn ba hoa với mẹ về sự gan góc của mình, lại ơn hèn đến thế".
Hít một hơi thật dài, tôi vớ lấy chiếc mũ lỡi trai của mình và đi vào phòng mẹ.
- Con đi đá bóng đây, - tôi nói - rồi con sẽ về sớm.
Tôi đi ngang cửa hiệu Poulin rồi lén nhìn những chuỗi đồ treo trên móc. Lấc láo một hồi quanh phố xá nh bọn gian mà tôi vẫn thờng thấy trên phim, tôi vội lẻn vào trong, đôi chân run bần bật. Chung quanh tôi không biết cơ man nào là đồ dùng của phụ nữ, nào xiêm y, nào mũ, giày, tất, nịt và rất nhiều thứ khác tôi cha từng thấy.
- Tôi có thể giúp gì cho cậu ? - một cô gái rất đẹp hỏi từ trong quầy.
- Tôi muốn... - tôi lúng búng - Mẹ tôi đang ốm muốn...
Tôi vịn vào thành quầy bằng đôi tay nhỏ bé của tôi và tôi chỉ nghĩ đến mẹ. Rốt cuộc thì tôi cũng có đủ nghị lực.
- Tôi muốn mua một chiếc váy ngủ - tôi líu ríu giải thích - ... cho mẹ tôi. Mẹ tôi bị viêm khớp... Tôi muốn mua một chiếc váy thật đẹp.
Cô gái lấy ra từ chiếc hộp lớn một cái váy ngủ rồi giăng xoè nó ra trớc mặt mình.
- Cậu có thích chiếc váy này không ?
Mặt đỏ tía tai, tôi vội đa mắt sang ngang. Thình lình, tôi chợt thấy bà Framingham dắt đứa con trai tiến gần. Tôi lủi nhanh ra phía sau quầy, thu mình dới chân cô bán hàng đang sửng sốt. Mẹ con bà Framingham đi qua nhng không nhìn thấy tôi. Tôi lò dò ra khỏi chỗ náu.
- Có chuyện gì thế ? - cô gái cời và hỏi.
- Chẳng có gì - tôi chống chế - chẳng có chuyện gì đâu.
Cô bán hàng giơ lại chiếc váy ban nãy ra và hỏi :
- Thế nào, cậu ng cái váy này chứ ?
- Thích, nhng... Tôi không biết - tôi trả lời.
Cô gái nhún vai rồi bê ra một cái hộp khác. Cô lôi ra từ đó một chiếc váy màu xanh dịu, rất đẹp, có viền đăng ten và một dải băng để thắt.
- Mẹ cậu cỡ nào ? - cô ta hỏi.
- Cỡ  ? - tôi bối rối - tôi quên mất, không hỏi. Mẹ tôi không lớn mà cũng không nhỏ. Mẹ tôi cỡ trung bình...
- Nh tôi ấy à ? - cô gái hỏi lại.
Tôi ngắm nghía cô gái từ đầu đến chân, cả đằng trớc lẫn đằng sau. Tôi quên mất thẹn thùng đến nỗi tôi cứ chúi mũi vào quan sát, ớc lợng rồi đánh giá...
- Phải, nh chị đấy... nhng cái... ở đằng trớc... không lồi nhiều... Chị hiểu không ? Và ở đằng sau... cũng không... lõm nhiều nh thế.
Cô gái bật cời nh thể tôi vừa pha trò rất đạt vậy.
- Bà ấy có đẹp không, mẹ cậu ấy ? Bà ấy thich kiểu váy nào ? Loại tầm tầm hay loại cực kỳ có đính dây buộc và những thứ khác nữa ?
- Ôi, - tôi trả lời nghiêm chỉnh - mẹ tôi rất đẹp. Thật thế đấy ! Bố tôi vẫn bảo mẹ tôi là Hoàng hậu mà !
- Hoang hậu ? - cô gái cời hỏi - thế thì tôi đang có đúng loại cho Hoàng hậu đây !
Cô gái liền chọn trong hộp khác một chiếc váy đen, có cả nơ, đăng ten và đai thắt. Nó mỏng đến nỗi khi cô giăng nó ra phía trớc, tôi vẫn nhìn rõ gơng mặt cô ở đằng sau.
- ồ, vâng, - tôi đùa - thế là chúng ta đã chọn đợc rồi đấy.
Thấy mình nh lớn lắm, tôi nói thêm - Xin chị tính tiền cho. Tôi đọc tên bố tôi trong khi cô gái xếp chiếc váy vào hộp.
Về đến nhà, tôi thấy trong ngời nóng hầm hập. Tôi mệt nhng vui, cái vui của ngời chiến thắng. Tôi đã làm đợc cái mà tôi không dám làm, và tôi đã làm đợc vì mẹ.
Khi mẹ tôi từ từ mở chiếc hộp ra, tôi thấy đôi mắt bà rực sáng.
- Ôi, thật là kỳ diệu - bà thốt lên - Và con đã tự chọn chiếc váy này  ?
- Vâng, tha mẹ - tôi khiêm tốn trả lời.
- Nhng làm sao con lại chọn đợc đúng thứ này ?
Tôi ngập ngừng một lát rồi cời bí ẩn :
- Vì mẹ là Hoàng hậu và đây chính là loại váy ngủ dành cho Hoàng hâu. Truyện cổ tích vẫn nói là váy ngủ của Hoàng hậu bao giờ cũng chỉ có một loại, đó là loại váy cao vút phía trên, phủ chùng phía dới và bao giờ cũng phải có nhiều đăng ten.
Mẹ tôi kéo chặt tôi vào lòng một hồi lâu và tôi cảm thấy có giọt nớc mắt lăn trên gò má bà.
- Có phải nó lại làm cho mẹ đau không, cái chứng viêm khớp ấy ?
- Không đâu con ạ. Giờ thì mẹ không đau tí nào. Mẹ khóc vì mẹ hạnh phúc đấy.
Sáng hôm sau tôi thấy mẹ tôi đỡ nhiều. Bà đã ngồi đợc trên giờng, trong chiếc váy ngủ của hoàng hậu, nghe bố tôi pha trò :
- Anh sẽ đặt may một bộ cánh da chồn, rồi mua thêm một cỗ xe bốn ngựa trắng nữa.
Mẹ tôi xoa tay khắp ngời tôi và nói :
- Và chúng ta sẽ sống trong hoàng cung này, anh nhỉ !

 

Nhầm
Hai vợ chồng đang nằm ôm nhau ngủ, chị vợ trong giấc mơ thấy mình đang nằm với ngời tình tại nhà thì bất chợt anh chồng đi làm về, bất giác chị kêu lên:
- Anh ơi, chồng em về!
Lập tức, anh chồng nằm bên cạnh choàng dậy quơ lấy quần áo và nhảy qua cửa sổ.

Phép màu
Ngày xa có một bà già đơn độc sống một mình trong rừng vắng. Bà không có ai làm bạn ngoài một chú mèo. bà đã già lắm rồi. Một ngày nọ, khi biết mình gần đất xa trời, bà mới ôm mèo vào lòng và ớc: "Ước gì mình đợc trẻ đẹp lại". Tức thì bà biến thành một cô gái cực kỳ xinh đẹp. Bà lại ớc: "Ước gì túp lều của mình biến thành một ngôi nhà đẹp!". Tức thì trớc mắt bà hiện lên một ngôi nhà cực đẹp. "Nhng ở giữa rừng thế này thì xinh đẹp và nhà đẹp cũng chẳng để làm gì..." - thế là bà lại ớc: "Ước gì con mèo của mình biến thành một chàng trai...". Và một chàng cực kỳ đẹp trai hiện lên trớc mắt bà. Bà sớng quá lôi tuột chàng trai vào nhà...
Nhng cha đầy 2 phút sau bà đã chạy ra ngoài hét toáng lên: "Biết thế này thì thà chết còn hơn!".
Chàng đẹp trai nọ lẩm bẩm: "Ai bảo hồi trớc bà... thiến tôi?"

Tai nạn
Một ông bố cuống quýt gọi diện đến cho bác sĩ :
-xin bác sĩ hãy đến ngay, cháu bé nhà tôi vừa nuốt phải cây bút bi
-Khoảng 20 phút nữ tôi sẽ đến. bác sĩ trả lời.
-thế tôi phải làm gì trong lúc đó.?
Hãy sử dụng một cây bút bi khác.   bác sĩ nói.

Giúp đỡ
Một ngời trợt chân rơi xuống vực sâu 2000m. May mắn là anh ta bám đợc một cành cây mọc ra từ một khe nứt. hoảng hốt , anh ta bắt đầu kêu cứu.
" có ai ở trên đó không?" anh ta kêu lên liên tục "có ai ở trên đó không?"
Sai vaì giờ có ngời trả lời "có, tôi ở trên này, tôi có thể giúp gì cho anh?"
"ồ, vậy thì ông lấy một sợi dây và cứu tôi"
"Nếu anh có niềm tin thì tôi có thể cứu đợc anh, anh có niềm tin không?" ngời đàn ông nói.
" có có, tôi có niềm tin" , anh thanh niên gào lên , "nhng ông làm ơn cứu tôi nhanh nhanh khong thì tôi rơi mất"
" Nêu anh có niềm tin, hãy làm nh tôi nói sẽ không làm sao cả: chỉ cần buông cành cây anh đang bám ra là mọi chuyện sẽ ổn cả thôi"
Sau một phút im lặng, anh thanh niên lại gào lên " Có ai khác ở trên đó không?"

Tiểu phẩm nớc ngoài
Khi chúng tôi dọn đến một căn hộ ở lầu sáu, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để tập cho mình thon nhỏ lại. Cứ mỗi chiều đi làm về, tôi không dùng thang máy mà đi cầu thang lên lầu sáu. Việc đi nh thế làm ngời khá nóng, nên tôi thờng cởi áo veste và cà vạt, và khi đi đợc nửa chặng đờng, tôi bắt đầu cởi nút áo sơmi.

Một ngày nọ, khi lên tới lầu ba, tôi gặp hai ông bà lớn tuổi nhìn tôi, hơi ngạc nhiên. Khi tôi đã qua mặt họ, tôi nghe tiếng ông nói với bà:
Ôi, những ông chồng trẻ thờng hay nóng vội!

Bớng
Đạo diễn mắng một diễn viên đóng vai câm điếc:
- Tôi đã hô ngừng quay , sao anh vẫn cứ diễn ?
- Đã gọi là "Điếc" thì nghe thấy sao đợc ?
- Vậy đã câm sao anh lại cãi tôi ?

Tóc chung tình
Một chàng sắp cới vợ đền hỏi một nhà phụ trách mục '' gỡ rối tơ lòng'':
- Tha ông , theo ông thì phụ nữ tóc màu gì chung tình nhất ? Tóc đen , tóc vàng hay tóc nâu . . .?
ồ , cái đó . . . theo tôi thì chỉ có phụ nữ ... tóc bạc là chung tình nhất

Em thơng hắn cận thị
Chồng: Anh mới gia nhập hội từ thiện đấy em ạ. Vậy bây giờ chúng ta phải nên thông cảm với nhng ngời có khuyết tật.

Vợ: Vâng, sáng nay có một anh đeo kính cứ ôm lấy em mà hôn. Em nghĩ anh ấy bị cận có thể nhìn nhầm lẫn nên không bảo sao

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc