Chó

     Trong phòng khám tâm lý. Bệnh nhân nói với bác sỹ:
          - Tôi cứ có cảm tởng mình là "chó"!
          - Thế ông bắt đầu cảm thấy mình là chó từ khi nào?
          - Từ khi tôi còn là "chó con".

Câu cá
Bệnh viện tâm thần.
       Sau một thời gian trị liệu cho một nhóm các bệnh nhân tâm thần. Các bác sỹ quyết định trắc nghiệm xem những bệnh nhân nào đã đủ điều kiện để xuất viện.
       Lần này các bác sỹ dẫn các bệnh nhân vào WC, phát cho mỗi ngời một chiếc cần câu và bảo: "Câu đi". Các bệnh nhân thả cần câu xuống hố xí, chăm chú vào công việc "Câu cá" của mình,  chỉ một lúc sau chỗ này có tiếng reo "Bắt đợc rồi" chỗ khác có tiếng reo "Con này to quá"......... Chán ngán, các bác sỹ định bỏ đi, thì chợt nhìn thấy trong góc có một bệnh nhân ngồi trầm ngâm, không hò hét gì cả. Nh vậy là phơng pháp trị liệu mới đã đạt hiệu quả rồi!!. Mừng lắm một bác sỹ chạy lại hỏi bệnh nhân này:
          - Này ở đây có nhiều cá không?
               - Suỵt, Suỵt .....ở đây nhiều cá lắm nhng, nói khẽ thôi không chúng nó biết chúng nó câu hết.

 

         Tại  một hội nghị thợng đỉnh về những thành tựu khoa học kỹ thuật - Trong giờ giải lao - các đoàn đại biểu của các nớc, tụ tập lại với nhau để giới thiệu về những công trình khoa học vĩ đại của quốc gia mình :
Ông Mỹ cất tiếng :
- Tàu vũ trũ con thoi của Chúng tôi có thể bay sát sàn sạt mặt trăng .
- Ông nói Láo -làm gì có chuyện đấy , mặt trăng nhấp nhô thế kia bay sát ,có mà nổ tung tàu đi à - Ông Liên xô cất tiếng .
- ừ nói vậy chứ cũng phải cách 20 phân- Anh Mỹ phân bua .
Đợc thế Ông Liên xô cất tiếng oang oang :
- Tàu ngầm của Chúng tôi có thể đi sát sàn sạt đáy đại dơng .
- Chỉ đợc cái nói phét - Ông Mỹ trơng gân cổ cãi lại - Đáy đại dơng chứ có phải đờng băng đâu , đi sát có mà "ngầm" vĩnh viễn luôn à ?
- ừ nói vậy chứ cũng phải cách 20 phân .
Đến đây Ông Việt nam nhà ta tỏ ra lo lắng thực sự - Nhng bỗng phát kiến ra điều gì, Ông ta tuyên bố rất chi hùng hồn về thành tựu của mình -
       - ở Việt nam chúng tôi về khoa học vũ trũ cũng nh quân sự là cha phát triển , nhng có có một lĩnh vực mà chúng tôi rất lấy làm tự hào - đó là Yhọc .

      - Để tránh đau đớn cho các bệnh nhân " Đi đẻ " đồng thời giảm tổn thất về "Tài sản " của phụ nữ - Chúng tôi đã thử nghiệm thành công, việc cho ....
     - Sinh con ở "Lỗ dốn "- Hì ,... Hì .
Nghe đến đây tất cả các đoàn nhao nhao ... Anh nói thế nào đấy chứ ... Làm gì có chuyện ấy ... Chỉ đợc cái tổ nói phét ..
   Bấy giờ anh Việt nam nhà ta mới cời tủm tỉm :
- ừ nói vậy chứ cũng phải cách 20 phân .

 

Bà vợ đang kể với bác sĩ về tình trạng bị bỏng của  chồng mình.
- Chuông điện thoại lúc nhà tôi đang là quần áo.
Chẳng hiểu tại sao ông ấy lại đa chiếc bàn là lên áp vào tai tha bác sĩ

 

Hai ngời đàn ông say rợu rơi xuống một cái hố sâu không lên đợc. Hai giờ liền họ hì hụi trèo lên mà vẫn không ăn thua. Một ngời bèn nói:
    - Thôi, Va-xi-a, mình thử lần nữa xem. Nếu không lên đợc thì đi về nhà cho xong.

 

Một tạp chí ở Pháp dành cho đàn ông mở cuộc thi chọn ngời có tác phẩm hay nhất về buổi sáng cuả mình. Giải nhất thuộc về tác giả có câu chuyện sau:
     "Chúng tôi ngủ dậy, ăn sáng, mặc quần áo, rồi tôi về nhà đa vợ đi làm".

 

Đôi nhân tình tâm sự. chàng bảo nàng:"Chúng mình nên nói thật với nhau, trớc khi yêu anh em đã yêu ai cha?"
Nàng thật thà:"hồi học phổ thông em yêu một ngời, để kỷ niệm mối tình này, em đã xăm khuôn mặt anh ấy lên ngực phải. Sau này vào đại học em lại có một mối tình, và em cũng xăm hình ngời ấy lên ngực trái." nói rồi nàng chỉ cho chàng xem tởng rằng chàng sẽ khó chịu . ấy nhng chàng lại cời sằng sặc. Gặng hỏi mãi, chàng mới nói: "Anh đang tởng tợng 10 năm nữa không biết  mặt hai thằng đó dài nh thế nào."

 

Trên một toa tàu nằm, trong ngăn có bốn ngời (tàu của Tây ngăn chỉ có bốn ngời), một bà mẹ với cô con gái, một anh lính (hay là sinh viên?) và một thầy tu đạo mạo. Tàu chạy nhanh và bên trong im lặng hoàn toàn, không ai nói chuyện với ai.
    Bỗng nhiên đoàn tàu chạy qua một đờng hầm, bóng tối ập xuống. Trong bóng tối vang lên tiếng một nụ hôn và liền sau đó là tiếng bạt tai (đáng đời!). Tàu chạy ra khỏi đờng hầm. Trong ngăn mọi ngời vẫn im lặng (bởi chẳng có gì để nói, chuyện xảy ra có cả bắt đầu và kết thúc - dù không có hậu), tuy nhiên mỗi ngời đều đang theo đuổi suy nghĩ của mình.
    Bà mẹ: "Con gái mình giỏi thật, thằng lính vừa hôn là nó trả đũa ngay".
    Cô gái: "Mama thật là cừ, lão thầy tu vừa định giở trò là ăn tát ngay".
    Thầy tu: "Chuyện đời lúc nào thì thầy tu cũng mang tiếng xấu. Không biết ai hôn ai, nhng mình luôn luôn bị ăn bạt tai". (Tội nghiệp!)
    ..........
    Anh lính: "Hay thật ... , mình hôn tay và chơi khăm đợc lão thầy tu kia".

 

Đây là chuyện có thực.
Hồi còn là sinh viên, tôi bị mụn ở cổ chân, bèn đến phòng y tế khám và xin thuốc. Bác sỹ hỏi ngay:
          - Anh bị làm sao, phân nh thế nào, có ăn đợc không ?

 

Trên bãi tập có hai anh lính đang tập bò. Chợt  một anh trông thấy
               một cô gái diện một chiếc váy rất đẹp , để lộ cặp chân dài và thon                    thả .Một anh lính tặc lỡi rồi lẩm bẩm :" Chắc mẹ cô ta là diễn viên"
               Anh kia mồ hôi nhễ nhại vừa thở vừa gắt :"Tao không biết mẹ cô ta                 là ai cả , nhng tao dám chắc bố mày là thợ cày" .


               Có một anh  sinh viên nhỡ tàu vào một làng xin ngủ trọ.Chủ nhà là                 một cụ già ,có một cô con gái rất xinh đẹp .Cụ già đồng ý cho anh ta           ngủ lại với điều kiện không đợc phép vào phòng con gái cụ , nếu                   không sẽ bị trừng phạt.Vừa mệt vừa buồn ngủ anh ta đồng ý.
               Nửa đêm tỉnh giấc , không nén nổi tò mò anh ta lẻn vào buồng cô gái
               và thế là ....
               Sáng dậy anh ta không thấy cô gái bên cạnh , mà lại thấy một chiếc                cối đá đặt trên bụng .Bực mình anh ta bèn vứt nó qua cửa sổ rơi                 xuống giếng .Chợt anh ta đọc thấy một mảnh giấy ở đầu giờng
               có ghi :"Một hòn bi của anh đã bị buộc vào chiếc cối đá ."
               Hoảng quá anh ta chạy vội ra giếng để vớt chiếc cối lên ,chợt anh lại              đọc thấy mảnh giấy để trên thành giếng :"Viên bi còn lại đã bị buộc                              vào chân giờng."

               Một cô gái dẫn mẹ đến phòng khám ở bệnh viện Việt đức.
               Bác sĩ hất hàm hỏi cô gái :"Bệnh gì."
               Cô gái lí nhí trả lời :"Dạ viêm họng ạ."
               "Thế thì cởi áo ra." Bác sĩ ra lệnh
               Cô gái chợt đỏ mặt:"Dạ ,nhng mà là mẹ em ạ ."
               Bác sĩ :"Thế thì há miệng ra."

Cáo khóc gà
      Chàng voi đang đi trong rừng, bỗng nhìn thấy một con cáo đang ngồi bên bờ suối. Hai tay cáo đang vặt lông một con gà, mà lại khóc hu hu. Voi xông lại quát:
          - Cáo! Sao mày dã man thế, giám giết ngời à.
    Cáo nức nở
          - Đây là vợ tao, đây là vợ tao,... hu hu, hu hu. Vợ tao mới chết ngày hôm qua.... hu hu, hu hu.
    Voi nổi giận
          - Mày thật là không còn tính ngời, vợ mày chết mà lại vặt lông ăn thịt.   Tao phải trừng trị mày.
    Cáo càng khóc to hơn:
Nhng từ hồi cới nó đến giờ, tao cha bao giờ nhìn thấy nó cởi trần cả.

 

Con nói với cha (là ngời Scotland) :
           -Cha cho con tiền để mua tập bản đồ thế giới .
           -Không mua! Tình hình thế giới còn cha ổn định !

 

Trong một cuộc thi trí thông minh, câu hỏi đặt ra là "Váy khác lồng chim ở chỗ nào?". Giải thởng lớn sẽ thuộc về ngời nào có câu trả lời xuất sắc nhất.
Nghe xong câu hỏi, một ngời đứng bật dậy:
- Váy và lồng chim khác nhau ở chỗ: váy làm bằng vải còn lồng chim làm bằng tre.
- Đúng. Ai có câu trả lời khác không?
- Lồng chim thì có đáy, còn váy thì không.
- Cũng đúng.
   .......................................
Ban giám khảo vẫn cha chọn đợc câu trả lời độc đáo nhất...Trong đám đông một ngời đứng dậy và nói:
- Váy và lồng chim khác nhau ở chỗ nếu lồng chim mở ra thì chim bay ra, còn với váy thì ngợc lại, nếu mở ra thì chim bay vào (!)

 

3 cô gái ngồi bàn bạc với nhau về chồng mình:
Cô thứ nhất kể:
          Chồng em thật là tuyệt vời. Anh ấy khéo léo, tinh khôn, nhanh nhẹn nh  Báo
Cô thứ hai cũng không kém:
          Chồng em dũng mãnh, thẳng thắn nh Sơn dơng.
Cô thứ ba suy nghĩ một hồi lâu rồi nói
               Chồng em thì thật là khó nói chính xác là nh thế nào. Nhng mà Súc Vật thì chắc chắn giống!!!

 

Có ngời hỏi, vì sao ngời Do Thái thì thờng bị hói phía trớc còn ngời Nga thì hay bị hói phía sau. Đó là do tính cách dân tộc gây nên.
    Ngời Do Thái thờng xuyên vỗ trán và nói với mình: "Làm thế nào để lừa đợc thằng Nga kia nhỉ?"
    Ngời Nga thì gãi gáy và nói: "Thôi chết! Mình lại bị thằng Do Thái kia nó lừa rồi!"

 

Ngời Nga khi uống rợu thờng có lý do (tiếng Nga gọi là Tost), có thể kể ra đây vài tost mà tôi đã từng đợc nghe (và phải uống):
1. Có một chàng Ivan nâng ly rợu lên và nói:
    "Khi ngời đàn ông Pháp khiêu vũ với một ngời đàn bà Pháp, hai bàn tay ông ta ôm hết eo ngời phụ nữ Pháp. Đó không phải là vì tay ông ta dài, mà vì eo phụ nữ Pháp nhỏ.
     Khi ngời phụ nữ Anh cỡi ngựa, chân cô ta chạm đất. Đó không phải là vì con ngựa Anh nhỏ, mà là chân phụ nữ Anh dài.
     Khi ngời đàn ông Nga, trớc khi đi làm, vỗ mông vợ. Đến khi đi làm về, mông vẫn còn rung. Đó không phải là vì ngời phụ nữ Nga béo, mà là vì ngày làm việc của ngời Nga ngắn.
    Vậy chúng ta hãy nâng cốc uống mừng cho hiến pháp nớc Nga!"
2.Dima, nói về vai trò của ngời phụ nữ đối với ngời đàn ông:
    "Ngời đàn ông cần đến ngời đàn bà nh là con tàu cần đến mỏ neo. Vậy chúng ta hãy uống mừng con tàu Rạng Đông, nó có đến bốn cái mỏ neo!"

 

Ba cuốn sách lịch
    Lão Gia-Cốp làm nghề bán sách lịch. Lão đến nhà vợ chồng ông Đuya-răng để bán một cuốn sách lịch. Đến nơi chỉ có bà Đuya-răng ở nhà.
- Chào bà, mời bà mua một cuốn sách lịch.
- Không, chúng tôi không cần.
- Ai mà chả cần một cuốn sách lịch, giá bán có ba phơ-răng rỡi thôi mà!
    Lão Gia-cốp nói khéo đến nỗi bà Đuya-răng phải cầm một cuốn sách lịch và trả ba phơ-răng rỡi.
    Ra khỏi nhà, lão gặp ông Đuya-răng về.
- Chào ông, Đuya-răng, ông cần một cuốn sách lịch chứ?
- Không.
- Sao lại không? Ai mà chả cần một cuốn sách lịch?
    Và lão lại bán đợc một cuốn sách lịch cho ông Đuya-răng.
    Ông Đuya-răng vào nhà, tay cầm một cuốn sách lịch và thấy bà cũng cầm một cuốn sách lịch.
- A, thằng láu ! - Ông Đuya- răng kêu lên. Ông gọi chị hầu phòng - Giuy-li ! Ra phố đuổi theo lão già Gia-cốp, kéo lão vào đây.
    Giuy-li chạy ra phố, đuổi kịp lão Gia-cốp.
- Ông chủ tôi bảo lão quay lại ngay.
- Tôi biết việc gì rồi.- Lão trả lời - Ông bà muốn mua một cuốn sách lịch chứ gì? Đây, cầm lấy một cuốn, có ba phơ-răng rỡi thôi. Chắc ông bà vừa lòng lắm.
    Giuy-li trả tiền cho ông lão và cầm cuốn sách lịch thứ ba về.

 

Học sinh:"Tha cô  Điện Hoa là gì?"
Cô giáo: "là khi em cần chúc mừng bạn em nhng không thể đến đợc thi em                         gọi Điện cho bu điện và họ sẽ mang Hoa đến chúc mừng bạn thay                  em".
Học sinh:"tha cô thế con Điện Phân  ?"

 

Có lẽ chuyện này mới phản ánh đúng cái nghèo của SV
Một cậu sinh viên nghèo đa ngòi yêu vào công viên chơi. Khổ nỗi chàng ta bị viêm màng túi nặng nên đi mãi mỏi cả chân mà vẫn không tìm đoch gì để chiêu đãi nàng. Đến một gốc cây nọ chàng  chợt nhìn thấy một biển báo treo trên cây
       ' Cấm nhổ bậy! Phạt 5000 đồng'.
 Chàng trai hý hửng chỉ cho cô gái rồi bảo " Em nhổ đi. Anh chiêu đãI!!"

 

 

               Anh chàng đang chán đời nghĩ: "Ngời ta nói: "sớng nh nhặt đợc tiền", mình cũng phải thử xem". Thế là anh rút túi mình ra tờ 50.000, vo lại rồi vứt xuống đất, lại nhặt lên, nhng cảm thấy vẫn nhạt.
               "Vứt ra xa hơn một chút thử xem".
               Lần này tiền lăn luôn vào cái cống ngầm, mất đứt hai tiếng moi moi khiều khiều mới vớt đợc lên.
               "Hiểu rồi nhặt thế này mới thú"

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc