Vào một đêm tối trời, ở một làng quê hẻo lánh, có một người đàn ông du khách nhỡ đường, vào một nhà trọ xin nghỉ qua một đêm.
"Chẳng còn cái giường trống nào cả", ông chủ nhà trọ nói.
"Tôi có thể qua đêm ở chiếc ghế nào đó, bây giờ thì chẳng biết đi đâu?", người khách năn nỉ.
Quá thông cảm cho người khách lạ, ông chủ đành đưa khách vào nhà và nói: "thôi được, tôi thấy ông có vẻ đàng hoàng, ông có thể ngủ với con gái của chúng tôi, nhưng với điều kiện là ông không được làm gì nó!"
Người khách đồng ý điều kiện chủ nhà nêu ra. Chủ nhà dẫn ông lên gác, vào một căn phòng nhỏ. Người khách lên giường ngủ cùng cô gái, ông không thấy cô nói gì, vẫn nằm yên lặng. Ông cũng tôn trọng giấc ngủ của cô và cũng không nói gì cả.
Sáng hôm sau, người khách dậy rất sớm, cám ơn ông chủ tốt bụng và thanh toán tiền trọ để tiếp tục lên đường.
"Ông chỉ phải trả có mười ngàn, bởi vì ông phải nằm chung, thật bất tiện!", ông chủ quán trọ nói.
"Không có sao, thật cám ơn ông đã đối xử tốt với tôi", người khách nói và có vẻ ngạc nhiên hỏi thêm: "Sao con gái của ông quá lạnh?"
"Xin thứ lỗi, chúng tôi biêt..., ngày hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang của làng!" ông chủ nhà trọ nói nhỏ.
??!!.......


Vì sao loài bò không nên có cánh
Một nhà sinh vật học du lịch ở Roma (Ý).Chim bồ câu bay đầy các quảng trường. Ngài đang thích thú ngắm nhìn thì một bãi phân chim từ không trung rơi thẳng vào đầu ngài. Ngài lẩm bẩm: "Cảm ơn trời.Bây giờ tôi đã hiểu vì sao loài bò không nên có cánh".

Có một anh chàng rất thích ăn hột mít nướng, mặc dù như các bạn đã biết, sau khi ăn thứ hột này thì thường xảy ra phản ứng phụ không hay ho gì cho lắm. Rồi đến một ngày anh ta đã gặp một cô gái và đem lòng yêu dấu. Gần tới ngày cưới, anh ta lo lắm, và sau bao nhiêu đắn đo suy nghĩ, anh ta quyết định bỏ cái món ăn khoái khẩu của mình. Còn cái hy sinh gì lớn hơn khi từ bỏ một món ăn ngon trên đời vì bạn gái.
Sau ngày cưới một tháng, một hôm trên đường về anh ta bị hư xe. Anh ta ghé vào một quán nhỏ ven đường, điện thoại về báo cho vợ là anh ta sẽ về hơi trễ vì phải đi bộ. Ðột nhiên, anh ta ngửi thấy mùi hột mít nướng ở đâu thơm phức. Không thoát khỏi cám dỗ, anh ta mua và ăn liền một rổ lớn. Chưa về tới nhà mà bụng anh ta đã bị đầy hơi...gas.
Cô vợ đón anh trước cửa nhà với vẻ mặt đầy vẻ xúc động. Cô nói: "Em muốn dành cho anh một điều bất ngờ thú vị trong bữa ăn tối nay của chúng ta." Nói xong, cô liền bịt mắt anh ta lại và dắt anh ta vào phòng ăn. Ðưa anh ta tới chỗ ngồi yên vị xong đâu đấy, cô vợ chuẩn bị tháo khăn bịt mắt cho anh ta thì bất ngờ có tiếng chuông điện thoại kêu. Cô vợ buộc anh chàng phải hứa là sẽ không động gì tới cái khăn bịt mắt cho tới khi cô ấy quay lại, rồi đi nghe điện thoại.
Tranh thủ lúc cô vợ không có mặt, anh chàng liền nhấc một bên đùi lên để cho nó đi ra. Tuy nó kêu không lớn lắm, nhưng cũng đủ có cái mùi khó chịu như mùi trứng thối. Lấy vội cái khăn ăn trên đùi, anh ta cố gắng xua tan không khí xung quanh cho đỡ ô nhiễm. Khi môi trường trở lại bình thường thì quả thứ hai lại đòi thoát ra. Quả này thì kêu rền như sấm động. Tưởng là đã yên chuyện, nhưng cuối cùng thì anh ta cũng phải nhấc chân lên một lần nữa để giải thoát thứ khí tù túng trong người lần thứ ba. Cái này làm cho hoa trên bàn cũng phải tàn úa. May sao mà cô vợ vẫn mải nói chuyện điện thoại, chẳng để ý gì đến những tiếng động lạ trong phòng ăn.
Khi cô vợ trở lại thì anh ta đang ngồi giống bức tượng, tỉnh như không có chuyện gì xảy ra. Xin lỗi vì làm anh phải đợi khá lâu, cô vợ lại hỏi xem anh có ghé mắt nhìn trộm ra ngoài hay không. Ðợi anh cam đoan là đã không hề động đến cái khăn bịt mắt, cô vợ mới từ từ tháo khăn bịt mắt cho anh. Ôi, một sự ngạc nhiên quá bất ngờ, Mười hai vị thực khách đã được mời tới dự bữa tiệc sinh nhật của anh đang ngồi sẵn xung quanh bàn ăn từ lúc nào!.




Có một du khách người Mỹ đến Thái Lan du lịch. trong thời gian ở lại đó anh ta có quan hệ với một cô gái làng chơi.
Thật khốn khổ cho anh chàng, vì anh thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phụ tùng của mình. Anh ta nhanh chóng kết thúc kỳ nghỉ và nhanh chóng bay về Mỹ, bởi anh tin rằng chỉ có nền y học hiện đại của Hoa Kỳ mới đủ tin cậy để anh chữa bệnh.
Anh tìm đến một chuyên gia giỏi ở thủ đô, hy vọng chờ đợi câu kết luận của vị chuyên gia tài giỏi và nổi tiếng nọ. Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói "Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ... và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá tiền".
Thật là một cú sock quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được đây, khi mà chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại đây, thật là quá bất hạnh.
"Còn nước còn tát", anh nghĩ, "chẳng nhẽ ở Mỹ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?". Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm một vị chuyên gia khác. Anh đã lặn lội về Caliphocnia gặp vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm. Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói "Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ... và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá tiền".
"Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ", Anh nghĩ quá thất vọng. Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác rằng ở Trung Quốc có một chuyên gia rất nổi tiếng, sống ở Thượng Hải.
"Còn nước còn tát", anh quyết định mua vé máy bay sang Trung Quốc ngay, ở đó anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc người Trung Quốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và một niềm hy vọng cuối cùng. Ông thày thuốc người Trung Quốc xem đủ ba cuốn sách rất dày và lớn bằng chiếc kính trễ xuống giần như ông ấy đeo kính cho miệng vậy. Sau một hồi lâu, ông thày thuốc nhỏ bé có cặp kính đeo cho miệng nhìn lên anh bằng phía trên của gọng kính.
"Ðúng là bọn bác sĩ Mỹ, hễ động đến là tiền, là tiền, lương tâm nghề nghiệp của bác sĩ Mỹ phụ thuộc vào tiền", ông ta nói với anh chàng bệnh nhân đang nóng lòng chờ đợi một tin tốt lành. Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên.
"Thưa bác sĩ, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ", anh hỏi mà lòng trào đang lên một sự sung sướng tột độ.
"Không, không cần phẫu thuật..." ông thày thuốc chưa kịp nói hết câu, anh chàng người Mỹ vì quá sung sướng đã quên phép lịch sự của người phương Tây văn minh, cắt ngang lời vị thày thuốc người TQ:"Vậy bác sĩ hãy cắt thuốc và điều trị cho tôi ngay, vấn đề tài chính không quan trọng..."
"Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị..." anh chàng lại cắt lời vị thày thuốc, cũng dễ thông cảm cho một người ở trạng thái như anh: "Sao? thưa bác sĩ, không cần điều trị, vậy nó sẽ tự khỏi chứ? sao tôi lại quá lo lắng đến mất ăn mất ngủ vậy cơ chứ???". Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai, ngay trên đất nước phương Ðông kỳ diệu và huyền bí, thật là sung sướng.
"Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự......... rụng, tự rụng, anh hiểu không?".

Bài học giải phẫu
Một vị giáo sư đang hướng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học đầu tiên về giải phẫu tử thi; và ông ta quyết định chỉ dẫn cho họ một số điều cơ bản trước khi bắt đầu công việc.
"Các anh cần phải có khả năng làm được hai việc sau đây trước khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều đầu tiên mà các anh cần là không được có cảm giác sợ hãi"
Ðể chứng minh lời mình đang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và đem lên miệng để liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống như vậy trước mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lượt làm theo.
"Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả năng quan sát và phán đoán một cách chính xác: tôi đã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhưng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi !!"

Một hôm Peter đang đi giữa đêm thì bị công an tóm, vì trông giống một tên tội phạm.
- Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
- Peter, 321 cao ốc O. đường Baker. Một lát sau:
Chúng tôi đã điều tra kĩ, ở số nhà trên, không có ai là Peter cả. Thấy Peter cứ một mực cãi rằng đó là nhà của anh ta, cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta một trận và nhốt vào trong đồn một tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù. Vừa trông thấy Peter, anh bạn cùng trọ kéo ngay vào phòng và đóng sập cửa lại:
- Mấy bữa trước, có một lũ cớm tới đây hỏi cậu, chắc lại có vụ nào béo bở hả, thấy cậu đi cả tuần lễ....bộ cậu đánh nhau với ai sao mà trông kì thế..???
- Ðâu có tớ bị người ta đánh ........nhưng.......
- Thôi kệ nó, bỏ qua đi.....thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế.....??
- Ðâu có!!!???
- Khỏi cần giấu tớ, yên tâm đi, không ai biết đâu, bữa trước, bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng chẳng có Peter nào ở đây cả, chúng nản quá bỏ đi hết rồi....haha.... đúng là bọn ngốc....
- ...............

Một bà cụ chọn chỗ ngồi ngay sau người lái xe và cứ khoảng năm phút lại hỏi anh ta:'' Ðã đến Oriskany chưa?'', hết lần này đến lần khác, người lái xe trả lời :'' Chưa ạ! Chừng nào đến cháu sẽ gọi bà!''. Sau bao nhiêu lần như vậy, cuối cùng xe dừng lại ở một đường phố nhỏ, người lái xe thở dài:'' Ðây là nơi bà muốn đến đây này....''. Bà cụ nói:'' Có phải Oriskany không?''. Vừa lúc đó, một cảnh sát khu vực tới yêu cầu người lái xe nộp phạt vì đậu xe không đúng chỗ, bởi ở đây không có trạm xe bus. Bà cũ vẫn đi theo anh lái xe và hỏi lại ở đây có phải Oriskany không, dù bị nộp phạt, đang tức tối bà bực dọc, anh lái xe vẫn lịch sự:'' Dạ phải ạ, đây là Oriskany, giờ cháu phải đi gấp, không thì lại bị nộp phạt lần nữa, bà xuống xe đi chứ?''.
- Không! Tôi đến Albany cơ mà, chỉ có điều con gái tôi bảo cứ tính khi nào đến khoảng Oriskany là lúc tôi phải uống thuốc, nên tôi mới hỏi anh.......... Ðến lúc nào thì anh lái xe im lặng......ngắm nhìn bà lão..!!!!!

Thứ 3, Ngaỳ...tháng... năm... Hôm nay là 1 ngày đẹp trời mình cùng 500 du khách đi trên con tàu tuyệt đẹp du lịch vòng quanh thế giới. Cuộc đời thật đẹp sao.
Thứ 4, Ngày... tháng...năm... Trời trong xanh , gió mát mẻ, mình gạp gỡ với nhiều người, thật thú vị....
Thứ 6, Ngaỳ... tháng... năm... Ôi không lẽ nhan sắc của mình vẫn chưa tàn fai ở tuổi 40 này sao, có quá nhiều quý ông lịch lãm, đẹp trai muốn ngỏ lời với mình, mặc dù mình o muốn tí nào. Trong đó chỉ có ngài thuyền trưởng có lẽ là người để lại ấn tưởng khá sâu sắc với mình :-)
Thứ 7, Ngày...tháng...năm.. Hôm nay biển đẹp lại là ngaỳ thứ 7 vậy mà thật chán đối với mình, thật là thất vọng, ngài thuyền trưởng sao lại có ý nghĩ đòi ngủ với mình trong đầu chứ, mình fải quyết tâm thủ tiết thờ chồng thôi.
Cn, Ngày... tháng... năm...Thật ghê sợ lão thuyền trưởng này lão cứ nhằng nhẵng theo mình đáng kinh tởm quá.
Thứ 2, Ngày... tháng... năm... Hôm nay biển động nhẹ trời âm u quá, nhưng sao trong lòng mình nhẹ nhọm lạ, mình không thể ngờ được sáng naymình vừa làm được 1 việc có ý nghĩ lớn lao như thế. Lão thuyền trưởng mắc dịch cứ dòi ngủ với mình nhưng mình đã từ chôi , hắn dọa sẽ cho chìm cả tàu này nếu mình o đồng ý. Trời ơi hạnh phúc quá cuối cùng thế là mình cũng đã cứu mạng sống của cả 500 con người đi trên tàu này rồi. Sao mà làm một việc nghĩa lại cảm thấy sung sướng quá.

Có 1 ông cụ 60 tuổi nọ sau bao nhiêu năm cống hiến sức khỏe cho công việc và sự nghiêpđến khi về già ông tích cóp được 1 số tiền kha khá, ông quyết định đi Thailand để du lịch vì ông ta nghe nói bên đó mấy vụ "vui vẻ, tươi mát" rất nhìu, ông muốn thử 1 lần cho biết 1 chút vị với đời.
Sau khi xuống sân bay ông ở khách sạn nọ, ông ta liền hỏi anh bồi khu vực nào có vui vẻ tươi mát, anh bồi chỉ dẫn ông tận tình. Buồi tối ông lên đồ láng coóng đi ra vực đó. Ông thấy 1 ngã ba trên có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. 1tấm ghi là:" Dành cho người nhiều tiền" tấm còn lại ghi: " Dành cho người ít tiền". Ông lão nghĩ :" thui, mình gom góp có chútxiú tiền nên mình nên đi vào đường dành cho người ít tiền thui". Ông cắm cúi đi đến cuối đường lại gặp 1 ngã ba trên đó có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. 1tấm ghi:" Dành cho người trẻ" tấm còn lại ghi :" Dành cho người già". Thế là ông lại lọ mọ quẹo vào đường dành cho người già cắm cúi đi. Ði đến cuối đường ông lại gặp 1 ngã ba trên có 2 tấm bảng. 1 tấm ghi là:" Dành cho người đẹp" tấm còn lại" Dành cho người xấu" ông bụng bảo dạ:" mình 60 rồi còn đẹp cái gì nữa chứ" thế là ông đành quẹo vào đường dành cho người xấu, vừa đi ông vừa tự động viên mình : "Sắp được hưởng sung sướng rồi ráng lên". Ði đến cuối đường này ông lại nhìn thâý 1 ngã ba trên lại có 2 tấm bảng rẽ ra 2 hướng. 1 tấm ghi:"Dành cho người dẻo dai và nhìu xí quách" tấm còn lại ghi:" Dành cho người hết xí quách". Ông tự nghĩ: " Mình già ruì làm gì còn xí quách nữa , mình chỉ ráng đi để tận hưởng chút lạc thú cuối đời cho biết với người ta thôi mà" thế là ông rẽ vào con đường thứ 2. Ông lụm cụm xiêu vẹo bước đi 1 cách khó nhọc trên con đường với bao suy nghĩ tưởng tượng ra cảnh vui thú....... nhưngkhi đến cuối đường ông nhìn thấy chỉ 1 tấm bảng treo thật cao, ông bèn ráng kiếm vật để kê lên nhìn cho rõ bảng ghi chỉ dẩn gì tiếp theo. Ông vừa nhìn vừa đánh vần hàng chữ mồ hôi tuôn ròng ròng, hàng chữ trên tấm bảng cũng từ từ được ông đọc xong. Tấm bảng ghi là:"ít tiền,già lão, xấu trai, lại còn hết xí quách nữa, thui quay về nhà đi mấy cha nội".

Con lạc đà
Mohamed cuỡi một con lạc đà đi giữa sa mạc. Nước hết, lương thực hết, Mohamed nghĩ : "Truớc khi chết ta phải thực hiện một điều mà ta chưa từng biết". Và Mohamed đã nghĩ ra: đó là nụ hôn. Mohamed đành ôm hôn con lạc đà vì không còn đối tượng nào khác. Nhưng con vật giãy nảy lên và đá cho Mohamed một cú như trời giáng. Mohamed ngã vật ra chờ chết. Chợt anh thấy một cô gái từ xa chạy đến, trên người không một mảnh vải, sau lưng là một con sư tử rất to. Máu anh hùng nổi dậy, Mohamed thu hết tàn lực, kê súng lên vai và bóp cò. Con sư tử gục chết. Cô gái chạy đến, hổn hển: "anh yêu, anh đã cứu vớt đời em. Anh cần gì xin cứ nói, chỉ nói một câu thôi là em đáp ứng tức thì". Mohamed ngã vật ra, hổn hển: "Hãy...giữ...chắc...con....lạc...đà...giù m ....tôi..."

Cáo khóc gà
Chàng voi đang đi trong rừng, bỗng nhìn thấy một con cáo đang ngồi bên bờ suối. Hai tay cáo đang vặt lông một con gà, mà lại khóc hu hu. Voi xông lại quát:
- Cáo! Sao mày dã man thế, giám giết người à.
Cáo nức nở
- Ðây là vợ tao, đây là vợ tao,... hu hu, hu hu. Vợ tao mới chết ngày hôm qua.... hu hu, hu hu.
Voi nổi giận
- Mày thật là không còn tính người, vợ mày chết mà lại vặt lông ăn thịt. Tao phải trừng trị mày.
Cáo càng khóc to hơn:
- Nhưng từ hồi cưới nó đến giờ, tao chưa bao giờ nhìn thấy nó cởi trần cả.

Một người đàn ông giàu có gặp 1 cô gái đẹp & 2 người đã đồng ý qua đêm với nhau sau khi thỏa thuận là ông ta sẽ trả cho cô gái $500. Trước khi rời khỏi, người đàn ông nói rằng ông ta không mang theo tiền, nhưng để giữ kín việc này, ông ta hẹn rằng sẽ cho Thư ký mang 1 tấm séc đến cho cô gái vào ngày mai dưới dạng một nghiệp vụ là: "Thoả thuận thuê nhà"
Trên đường về Văn phòng, ông ta ngẫm nghĩ và cảm thấy tiếc, ông ta nghĩ rằng những gì đã trãi qua không xứng với $500 chút nào. Vì thế vào ngày hôm sau, 1 tấm séc $250 được gửi đến cho cô gái kèm theo biên bản "Thoả thuận thuê nhà" như sau :
"Thưa bà, Tôi đính kèm theo đây là tấm séc $250 để trả tiền thuê nhà. Khi thuê nhà, chúng ta đã đồng ý một số điều kiện như sau :
1/ Nhà mới - chưa ai ở.
2/ Phải đủ độ ấm trong nhà
3/ Nhà phải nhỏ xinh vừa đủ cho tôi có cảm giác ấm cúng như đang ở nhà.
Tôi đã không gửi đủ số tiền trong bản thoả thuận vì những lý do sau đây : tối hôm qua, tôi đã nhận thấy rằng ngôi nhà đã có người ở trước đây, nhà chẳng có 1 chút hơi nóng nào, Và..ngôi nhà thật sự rộng hoác."
Sau khi đọc thư, cô gái đã gửi trả $250 với bảng trả lời :
"Trước tiên, tôi xin lưu ý rằng ông không thể tìm đâu được một ngôi nhà tuyệt đẹp mà chưa có ai ở trước đó. Thứ hai, nếu ông không biết cách sử dụng điện để bật đèn sưởi ấm thì làm sao ngôi nhà có thể nóng lên được? .
Thứ ba, về độ rộng rãi của căn hộ, nếu không ông thể có đủ đồ trang trí nội thất để chất đầy trong nhà, thì đừng đổ lỗi cho chủ nhà ! "

Một ông chủ Công ty nọ không may bị tai nạn, bị mất hẳn 1 bên tai trái. Một ngày kia, ông ta có một cuộc phỏng vấn với 3 ứng cử viên sáng giá. Người đàn ông đầu tiên biết rõ những gì Công ty đang cần & tỏ ra rất tuyệt vời trong suốt buổi phỏng vấn. Nhưng câu hỏi cuối cùng, Ông chủ hỏi :
- Anh có nhận thấy tôi có gì ko bình thường ko?
- Tại sao ko, thưa Ông. Tôi đã cố tình lờ đi nhưng không thể không nhận ra rằng ông ko có lỗ tai trái. - Người thứ nhất tự tin trả lời.
Ông chủ tức giận & ko nhận anh ta.
Người thứ 2 là một phụ nữ, cô ta tỏ ra còn xuất sắc hơn người thứ nhất. Nhưng khi ông chủ hỏi cô ta câu hỏi cuối cùng tương tự thì cô ta cũng trả lời :
- Vâng, ông không có lỗ tai.
Ông chủ tức điên & tống cổ cô ta ra ngoài.
Người thứ 3 là 1 cậu sinh viên vừa ra trường, thông minh & đẹp trai. Anh chàng tỏ ra rất có tương lai về công việc kinh doanh. Nhưng ông chủ vẫn hỏi câu cuối cùng:
- Anh có thấy tôi có gì khác thường không?
Và trước sự kinh ngạc của ông chủ, anh thanh niên thản nhiên:
- Nếu tôi ko lầm, ông đang mang contact lenses (kính sát tròng).
- Anh quả là một người quan sát tinh tế - Ông chủ thốt lên - Tại sao anh nhận thấy điều này?
Anh thanh niên cười lăn lộn trên ghế :
- Bởi vì, thưa Ông....haha...rất khó đeo 1 cái kính có gọng khi mà ko có lỗ tai ạ!

Ðàn ông hỏi Chúa trời :
- Tại sao Ngài lại sinh ra đàn bà đẹp đến thế?
Chúa trời trả lời :
- Ðể con mới yêu cô ta
- Vậy tại sao Ngài cũng tạo ra đàn bà ngu ngốc thế?
Chúa trời :
- Ðể cô ta yêu con.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc