Người đàn ông mù
Một người đàn ông mù bước vào một quán ăn. Ông chủ quán vội mang menu lại. Người đàn ông tức tối:
-Ông không thấy tôi bị mù sao? Hãy đem cho tôi một chiếc dĩa bẩn của người nào đó vừa ăn xong, tôi sẽ tự chọn món ăn.
Chủ quán nghi hoặc, nhưng cũng vớ lấy một chiếc dĩa khách vừa ăn xong món Spagetti đưa cho người mù. Anh ta đưa chiếc dĩa lên mũi, hít một hơi rồi nói :
- Tôi thích món Spagetti này. Cho tôi 1 dĩa.
Chủ quán há hốc mồm vì thán phục, vội chạy vào bếp kể cho bà vợ tên là Mary nghe. Người đàn ông mù ăn xong đứng dậy ra về.
Hôm sau, người mù quay lại quán, anh ta cũng làm như thế để đặt món bò-bittết. Chủ quán vội chạy vào thì thào với vợ :
- Nếu mai hắn có đến nữa, chúng ta sẽ thử hắn 1 cú xem sao , em nhé !
Ngày hôm sau đúng vào giờ ấy, người đàn ông mù bước vào quán. Chủ quán vừa thoáng trông thấy, vội chạy ngay vào bếp :
- Mary ơi ! Hắn ta đến rồi, em lấy chiếc dĩa sạch này & lau vào quần em nhanh lên !
Cô chủ quán Mary chùi chiếc dĩa vài lần vào quần.
Sau đó chủ quán cầm chiếc dĩa ra & đưa cho ông khách mù. Sau một hơi dài hít thở, gã mù chợt gào lên :
- Ồ ! Hoá ra Mary làm việc ở đây sao???


Một người Nga với chai rượu và vợ bên cạnh: Anh ta thích rượu hơn.
Một người I ran với rượu và vợ: Anh ta thích mẹ anh ta hơn.
Một người Pháp với vợ và rượu: Anh ta thích bồ hơn.
Một người Mỹ: Anh ta thích cái xe hơi mới hơn.
Một người Việt Nam: Anh ta thích ra quán đèn mờ hơn.

 

Than phiền

Một giáo sư nghiên cứu về tâm lý học của các quốc gia thực hiện một chuyên đề về cách cư xử của các dân tộc trên thế giới. Ông ta chọn 2 người đàn ông và 1 người đàn bà của các nước Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Việt Nam, rồi đưa đến 4 hòn đảo hoang khác nhau.
Sau một thời gian, ông ta quay trở lại. Khi đến hòn đảo của những người nước Tây Ban Nha, ông rất ngạc nhiên khi chỉ thấy còn mỗi cô gái. Ông hỏi :
- Thế hai chàng trai còn lại đâu rồi?
-Họ cùng yêu tôi và không ai chịu nhường ai cả, cuối cùng họ lao vào nhau quyết tử, và chết sạch cả rồi - cô gái trả lời.
Ðúng là người Tây Ban Nha - ông giáo sư nghĩ - Họ hiếu chiến như những trận đấu bò tót của dân tộc họ.
Khi đến hòn đảo của Anh, ông thấy mỗi người ở mỗi góc của hòn đảo, bền hỏi :
Tại sao các bạn lại không cùng nhau làm việc ?
Nhưng mà trước khi đưa chúng tôi đến đây, ông có giới thiệu chúng tôi với nhau đâu - một người trả lời.
Quả là một dân tộc lịch sự !!!
Khi đến hòn đảo của nước Pháp, ông thấy một thanh niên đang làm vườn và hỏi :
- Hai người kia đâu rồi ?
Chàng thanh niên đáp :
Tôi yêu cô ấy, và anh kia cũng vậy. Nên chúng tôi chia nhau mỗi người yêu cô ấy một tuần. Bây giờ thì đến lượt anh ta. Họ đang sống với nhau ở đằng kia, còn tôi thì phải làm việc.
à, nước Pháp, một đất nước của tình yêu và sự lãng mạn.
Cuối cùng, khi ông đến hòn đảo của Vietnam thì..........
Khi đến hòn đảo có người Việt Nam thì chỉ thấy 2 anh thanh niên đang ngồi nhậu. Ông hỏi:
Cô gái đi đâu rồi?
Hai thanh niên nói:
- Cô ấy đã đi sang hòn đảo khác rồi. Cô ấy thích ngoại kiều hơn.

Nhà bố vợ tương lai nào chỉ sinh con một bề, toàn con gái, khi đến phải đề phòng chuyện cụ rủ rê ta làm bạn rượu. Tốt nhất là từ chối không uống nhưng nếu vậy bố vợ sẽ buồn, không biết cụng ly với ai. Khi chấp nhận uốngvới cụ nên uớng vừa phải, đủ tỉnh táo không lỡ lời gây thất lễ.
Chuyện kể rằng có anh bợm nhậu đầu năm đến nhà bố vợ chúc tết. Mới gần nửa tiếng dzô, dzô mà hai bên đã vứt xó 2 chai. Chàng rể bảo bố vợ: con với bố không phải là đồ rẻ rách, mới ngồi với nhau 1 tý mà hai thằng mình đã uống hết 3 chai.
Bố vợ túm tóc con rể hét: @, thằng này say rượu rồi láo, dám gọi bố là thằng.
Con rể chẳng vừa, đưa tay túm cổ bố vợ quát: ông bảo ai say, nói cho ông biết nhé, về tuổi tác thằng này phải gọi ông là bố, nhưng về cái khoản uống rượu thì ông phải gọi thằng này là bố nhé!!!
Bố vợ trợn mắt la lớn: Nhưng ông có con gái, mày mà láo ông cấm cửa.
Chàng rể cười sằng sặc: Có thế mà cũng đòi khoe hả con gà tồ kia, ông chỉ có rặt con gái chứ bố tôi còn có con trai đứng đắn đây này!!!
"Cút ra khỏi nhà ông ngay" Bố vợ đuổi chàng rể ra cửa và không quên suỵt chó đuổi theo.
Chàng rể nhặt hòn gạch trước ngõ dứ dứ trước mặt con chó nói: A, chó cậy gần nhà à, ông sợ cóc khô gì, có giỏi ra đây, ông thì ông chấp cả nhà mày!!!


Tại triển lãm tin học mới đây (COMDEX), Bill Gates trong một báo cáo đã so sánh công nghiệp phần mềm và công nghiệp xe hơi như sau: "Nếu General Motors đã phát triển công nghệ cho xe hơi như công nghiệp phần mềm hiện nay thì tất cả chúng ta có thể đang lái những chiếc xe giá $25 và đi được 1000 dặm với 1 gallon xăng".
Ðể phản hồi lời bình luận của Bill Gates, General Motors đã ấn hành một tuyên bố như sau (của ông Welch) :
"Nếu General Motors đã phát triển công nghệ như Microsoft, tất cả chúng ta có thể đang lái những chiếc xe có các đặc điểm như sau:
1. Dù cho không có lý do gì, xe của bạn sẽ hỏng 2 lần một ngày.
2. Mỗi lần vạch giao thông kẻ trên đường được vẽ lại bạn phải mua một chiếc xe mới.
3. Thỉnh thoảng xe bạn sẽ chết máy trên xe lộ cao tốc không vì lý do gì cả và bạn phải chấp nhận điều này rồi khởi động lại xe để chạy tiếp.
4. Thỉnh thoảng khi xoay vô lăng xe qua trái sẽ làm xe bạn tắt máy (shutdown) và không thể khởi động lại (refuse to restart), trường hợp này bạn phải thay máy mới (reinstall the engine).
5. Macintosh sẽ chế tạo những chiếc xe sử dụng năng lượng mặt trời, đáng tin cậy, nhanh hơn gấp năm lần và dễ dùng hơn gấp đôi, những chúng chỉ chiếm 5% xe hiện có.
6. Ðèn báo hiệu hết xăng, quá nhiệt độ và mức bình điện được thay thế bằng đèn báo hiệu
"general car default".
7. Ghế ngồi trong xe sẽ bắt buộc coi như kích thước mông mọi người ngồi lên đều bằng nhau.
8. Hệ thống airbag (túi khí giảm xóc khi tai nạn xảy ra) sẽ hỏi "are you sure" trước khi bung ra!
9. Thỉnh thoảng dù không có lý do gì, xe bạn sẽ không cho bạn vào xe cho đến khi bạn phải kéo khóa cửa, xoay chìa khóa và giữ cần antenna của xe trong cùng một lúc.
10. General Motors sẽ đòi hỏi mọi người mua xe phải mua bộ bản đồ Rand McNally (của một công ty thuộc General Motors) ngay cả khi họ không cần nó. Mọi hành vi loại bỏ bộ bản đồ này sẽ làm tính năng của xe giảm đi 50% hoặc hơn. Ngoài ra General Motors sẽ trở thành mục tiêu điều tra của Bộ Tư Pháp Mỹ.
11. Mỗi khi General Motors bán ra một loại xe mới, người mua cần phải học lại toàn bộ cách sử dụng xe vì không có một thiết bị điều khiển nào giống như cũ cả.
12. Bạn sẽ bấm vào nút "start" để tắt máy xe."

Có 1 tên ăn mày nọ rất nghèo khổ. Một hôm do không chịu nổi cảnh nghèo, hắn đành cầu xin thượng đế: -Lạy ngài, hãy cho con được trúng số. Tối hôm đó xổ số. Nhưng người trúng lại là kẻ khác. Hắn lại xin 1 lần nữa: -Lạy ngài, xin hãy cho con được trúng số dù chỉ 1 lần. Nhưng người trúng vẫn lại là kẻ khác. Lần thứ 3, hắn bắt đầu trách Thượng đế: -Lạy ngài, con đã thành khẩn như thế, sao ngài không đoái hoài gì đến con. Ngài muốn con chết đói ư? Lúc đó chợt có tiếng nói vang rền từ trên không vọng xuống: - "Ta rất muốn giúp con, nhưng trước tiên con phải mua vé số đã chứ".


Bill và Sharif
Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn tối, Bill nói với Sharif: "Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ rất thông minh và sáng dạ."
"Làm sao anh biết được điều đó hả Bill?" - ngài Sharif hỏi
"Ô, đơn giản lắm cơ!" - Bill nói - "tất cả bọn họ đều phải trải qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng. Ðợi một tí nhé!". Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine Albright đến và nói với bà ta "Nói tôi nghe nào Madeleine, ai là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà?"
"Ah, quá dễ thưa Tổng thống" - Madeleine đáp - "đó chính là tôi!"
"Tốt lắm Madeleine" Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta rất ngạc nhiên.
Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi Sartaj Aziz đến và nói: "Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh?"
Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết được câu trả lời. "Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ tướng? Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai?" - "Dĩ nhiên", Sharif nói, "tôi cho anh 24 giờ đấy"
Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng - vẫn chưa có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj Aziz nói "Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời." Thế là ông ấy hỏi Fernandez thật.
"George" - Sartaj nói - "nói tôi nghe ai là con của cha mẹ ông và ai không phải là anh chị em của ông?"
"Ðơn giản quá", George trả lời, "đó chính là tôi!"
"Ô" - thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. "Thưa thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George Fernandez"
"Không phải, đồ ngốc ạ" - Sharif giận dữ nói - "người đó chính là Madeleine Albright!"

Ði câu
Một thanh niên mới được tuyển vào bán hàng cho một cửa hàng kinh doanh tổng hợp. Khi ngày làm việc đầu tiên của anh ta kết thúc, ông chủ tiến lại và hỏi anh ta: "Anh đã bán hàng hoá cho bao nhiêu người trong ngày đầu tiên hôm nay?". - Chỉ một người thôi- Người bán hàng mới trả lời. - Cái gì, chỉ một người thôi sao - Ông chủ thốt nên bực tức - Hầu hết các nhân viên của tôi đều bán được hàng ít nhất cho 20 hoặc 30 người trong một ngày. Thế tổng số tiền thu được là bao nhiêu ? - Dạ thưa, khoảng xấp xỉ 100 ngàn USD. - 100 ngàn USD cơ à - Ông chủ vui mừng reo lên - làm sao chỉ một người mà cậu lại bán được nhiều hàng thế?
Nhân viên bán hàng mới kể lại: "Khi người đàn ông đó đến tôi bán cho ông ta một cái lưỡi câu nhỏ, sau đó tôi khuyên ông ta nên mua thêm một cái lưỡi câu loại trung bình và một cái lưỡi câu loại lớn. Sau khi ông ta mua xong lưỡi câu, tôi lại khuyên ông ta nên mua thêm dây câu, loại nhỏ, loại nhỡ và loại to để câu các loại cá khác nhau. Tôi hỏi ông ta rằng ông ta sẽ đi câu ở đâu, ông ấy trả lời rằng ông ấy sẽ đi câu ở ven biển. Tôi nói với ông ấy là ông ấy có lẽ nên mua một cái xuồng máy và tôi đã đưa ông ta sang khu bán xuồng máy và bán cho ông ta cái xuồng hiện đại với 2 động cơ. Sau khi mua xuồng xong ông ta nói rằng chiếc ô tô con của ông ta nhỏ quá cho nên không thể chở chiếc xuồng được và vì vậy tôi lại đưa ông ta đến khu bán ô tô và bán cho ông ta một cái xe tải để chở xuồng ra biển."
Nghe xong, ông chủ vô cùng hài lòng với tay nhân viên mới của mình. Ông nói giọng đầy hâm mộ - Như vậy là anh đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ đó khi mà lúc đầu ông ta đến chỉ định mua một cái lưỡi câu, anh thật là một nhân viên bán hàng giỏi. - Không, thực ra không hẳn vậy - Người bán hàng giải thích - Lúc đầu ông ta đến chỉ định mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi nói với ông ta rằng "Tuần này vợ ông đã "bị" như vậy, ông ở nhà mà làm gì, tôi khuyên ông nên đi câu".


Hành động ngăn ngừa
Trong thang máy ở siêu thị, ông chồng cứ nhìn chằm chằm 1 cô gái hấp dẫn, làm bà vợ rất bực. Bỗng cô gái quay lại tát cho ông chồng nọ 1 cái và mắng: -Cho ông 1 bài học để từ nay đừng có cấu véo phụ nữ trong thang máy. Lúc ra ngoài, ông chồng thanh minh với vợ
- Khổ quá, anh có véo cô ta đâu cơ chứ ! - Em biết - Bà vợ nói - Chính em véo đấy!

Thổ lộ
Một giáo sư y khoa đã giảng dạy cho các sinh viên suốt 6 năm học. Sau buổi lễ tốt nghiệp, ông gọi họ lại và bảo: "Các em ạ, giờ đây, khi các em đã học xong rồi thầy muốn nói với các em thêm một điều: Một nửa những cái thầy dạy cho các em là sai. Nhưng vấn đề là thầy không biết đó là nửa nào".


Mới mở hàng..
Bác sĩ phụ sản nọ mới khai trương bệnh viện, bạn bè đến chúc mừng hỏi làm ăn thế nào, bác sĩ đáp: "Lần đầu tiên tôi đỡ đẻ cũng xem như tạm được, tuy cả hai mẹ con chết cả nhưng vẫn cứu được ông bố."


Sau vụ mùa, đôi vợ chồng trẻ người Ailen quyết định du lịch một chuyến tới London. Họ thuê một khách sạn rẻ tiền rồi đến phi trường Airport sau khi được tin có chuyến bay miễn phí.
- Thưa ông, chuyến bay nào miễn phí ạ? Họ hỏi viên phi công gần đó đang lúi húi lên chiếc máy bay xinh xắn.
- ồ ở đây chỉ có chuyến du ngoạn 1 giờ bay giá 10 bảng thôi.
- 10 bảng cho hai giờ bay nhé?
Sau một hồi, viên phi công nói: "nếu ông bà không nói câu nào trong khi bay, chuyến bay sẽ miễn phí, ngược lại, ông bà phải trả đủ tiền". Ðôi vợ chồng trẻ đồng ý lên máy bay. Viên phi công sau một giờ giở mọi thủ thuật nhào lộn đành hạ cánh và bực tức:
- Xin chúc mừng. Hai người đã im lặng một giờ nên không phải trả tiền.
- ồ! Có lúc tôi đã suýt nói
- Lúc nào?
- Lúc vợ tôi bị rơi khỏi máy bay.
- !!!

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc