Các cô gái tóc vàng hoe
Vào một ngày đẹp trời nọ, 80.000 phụ nữ tóc vàng họp mitting trên một sân vận động lớn với chủ đề: "Phụ nữ tóc vàng không phải là những kẻ ngốc nghếch". Người dẫn chương trình tuyên bố:
- Hôm nay, tất cả chúng ta gặp nhau tại đây để chứng minh cho toàn thế giới thấy rằng phụ nữ tóc vàng không phải là những người kém thông minh. Có ai trong số các bạn đây xung phong làm việc đấy không?
Tức thì một cô gái tóc vàng đứng lên.
Người dẫn chương trình hỏi: "15+15 = ?"
Sau khoảng 10-15 giây, cô gái trả lời: "18".
Rõ ràng cô ta đã khiến cho mọi người hơi thất vọng. Nhưng 80.000 cô kia liền đồng thanh: " Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội! "
- Nào cô hãy cho biết 5+5=?
Sau gần 30 giây suy nghĩ, cô ta trả lời: "15".
Người dẫn chương trình thở dài, mọi người đều thở dài, cô gái tóc vàng cũng bắt đầu khóc còn tất cả các cô còn lại hô to: "Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội!".
Sau một thoáng do dự, người dẫn chương trình cũng đồng ý.
- OK, đây là cơ hội cuối cùng, 2+2=?
Cô gái lau nước mắt và sau đúng một phút suy nghĩ, cô ta trả lời "4".
Trên sân vận động, 80.000 cô gái liền đứng lên la lớn:
- Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội!
Các cô gái tóc vàng quả là dễ thương!

Tôi là con chó
Một người tới chỗ của chuyên gia tâm thần học nổi tiếng, bác sĩ Von Bernuth, để trình bày vấn đề của mình.
"Bác sĩ, bác sĩ!", ông ta bắt đầu.
"Không cần thiết phải lặp lại đâu, anh bạn," ông bác sĩ đáp. "Một chữ bác sĩ là đủ rồi".
"Vâng, bác sĩ biết đấy, tôi có vấn đề rắc rối," người đàn ông tiếp. "Tôi cứ có ảo giác mình là một con chó. Một con chó vùng núi loại Pyrenees, to, màu trắng và rậm lông. Thật là điên rồ. Tôi không biết phải làm gì nữa!"
"Một giống chó phức tạp khá phổ biến," ông bác sĩ nhẹ nhàng nói. "Anh hãy tới đây và nằm trên đi-văng."
"ồ không thưa bác sĩ. Tôi không được phép nằm lên trên đồ đạc".


Chung thuỷ
Sam và Becky kỷ niệm lần thứ 50 đám cưới của mình. Sam nói với Becky, "Becky, anh tự hỏi - em đã bao giờ lừa dối anh chưa?" Becky đáp, "ồ Sam, tại sao anh lại hỏi như vậy? Anh không muốn hỏi như vậy đúng không...?". "Có chứ, Becky, anh thực sự muốn biết. Em hãy nói đi...". "Thôi được rồi. Có, 3 lần tất cả...". "Ba lần à? Khi nào vậy?" người chồng hỏi.
"Sam à, anh có nhớ khi anh mới 35 tuổi, anh rất muốn tự bản thân khởi đầu công việc kinh doanh và không có ngân hàng nào cho anh vay cả? Hãy nhớ rằng, rồi một hôm chủ tịch ngân hàng đích thân đến và ký giấy cho vay mà không hỏi một câu nào?"
"ồ, Becky, em đã làm việc đó vì anh! Anh càng tôn trọng em hơn bao giờ hết. Thế còn lần thứ 2?"
"Sam à, anh có nhớ lần cuối cùng anh bị đau tim và anh cần một cuộc phẫu thuật đòi hỏi sự khéo léo cực kỳ, và không có nhà phẫu thuật nào sờ đến anh? Rồi anh có nhớ bác sĩ DeBakey tới tận đây, để tự mình thực hiện phẫu thuật, và sau đó thì anh đã bình phục?"
"Anh không thể tin được! Becky, em đã làm như thế để cứu mạng sống của anh. Anh không thể có một người vợ tuyệt vời hơn được. Ðể làm được như vậy hẳn là em phải thực sự yêu anh. Anh cảm động lắm lắm. Thôi được rồi, thế còn lần thứ 3?"
"Sam à, hãy nhớ lại vài năm trước, khi anh rất muốn trở thành chủ tịch của câu lạc bộ chơi gôn và anh còn thiếu 17 phiếu nữa...?"

Vật chẳng đáng giá bao nhiêu
Trên một toa xe lửa vắng khách, chỉ có một Linh Mục và một thiếu phụ rất trẻ, đẹp. Xe sắp đến trạm kiểm soát, thiếu phụ năn nỉ vị Linh Mục:
- Thưa cha, con có mua một ít quần lót đàn bà, hàng ngoại nên bị cấm. Cha có thể vì con mà giấu món hàng trong cái áo dòng, dưới thắt lưng của Cha không?
Vị linh mục trả lời:
- Cha là người theo đạo, không thể nói dối. Nếu bị hỏi, Cha phải nói thật. Lúc đó món hàng của con cũng bị tịch thu.
Thiếu phụ tiếp tục năn nỉ:
- Cha ráng giúp con. Họ đến rồi kìa. Họ sẽ không xét cha đâu.
Vị Linh Mục động lòng, vội nhét gói quần lót vào trong quần, dưới cái thắt lưng. Lúc đó nhân viên quan thuế cũng vừa bước lên xe.
Nhân viên quan thuế hỏi:
- Bà có mang đồ gì phải khai báo không?
- Thưa không!
Nhân viên quan thuế ra lệnh:
- Bà đưa va-li cho tôi khám.
Khám xong, chẳng thấy gì, nhân viên quan thuế quay qua hỏi vị Linh Mục:
- Còn Cha có gì để khai báo không?. Vị Linh Mục từ tốn trả lời:
- Từ thắt lưng trở lên không có gì phải khai báo, nhưng từ thắt lưng trở xuống có một vật nhỏ mà đàn bà ai ai cũng thích nhưng chẳng đáng giá bao nhiêu.
Các nhân viên quan thuế nheo mắt nhìn nhau mỉm cười rồi bỏ xuống xe.

Nóng và Lạnh
Tối hôm ấy trên chiếc cầu bắc qua sông Thames, thủ đô Luân Ðôn, có hai người không quen biết nhau: cô gái trẻ và người đàn ông già. Cô gái vò chiếc khăn với vẻ nôn nóng và miệng nói lẩm bẩm thành tiếng:
-Mổi tối thứ năm anh đều đến đây. Ðã 2 năm rồi mình đều gặp anh vào ngày thứ năm, đúng chín giờ tối. Anh chẳng lần nào đến muộn.Vậy mà hôm nay mười giờ mười lăm phút rồi mà chưa thấy anh! Anh không còn yêu mình nữa rồi! Mình còn sống làm gì khi không có anh?!
Cô gái leo qua thành cầu, lao đầu xuống nước. Người đàn ông lạnh lùng đưa mắt nhìn theo thân hình cô gái chìm dần trong làn nước và lắc đầu với vẻ trách móc :
- Ôi, đám trẻ lúc nào cũng nóng vội! Hôm nay mới là ngày thứ tư thôi mà.

Gọi người chủ quán
Một phụ nữ khá là hấp dẫn đi tới quán bar của một quán rượu vùng nông thôn ở Maine. Cô ta duyên dáng ra hiệu gọi người phục vụ tới. Khi anh phục vụ đến, cô làm cử chỉ cố ý bảo anh ta ghé mặt sát lại gần. Cô ta bắt đầu nhẹ nhàng mơn trớn bộ ria mép dài và rậm rạp của anh.
"Anh có phải là chủ quán không ?" - cô ta hỏi, đồng thời nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của anh phục vụ bằng cả hai tay.
- "Thực sự là không". Anh ta đáp.
- "Anh có thể gọi ông ta cho tôi được không" - Tôi có chuyện cần nói với ông ta. Vừa nói cô gái vừa đưa tay lên qua ria mép và lên tóc .
- "Tôi e rằng không thể", người phục vụ thì thào, "Tôi có thể giúp gì cho cô không ?"
"Có đấy! Tôi muốn gửi đến ông ta một lời nhắn". -Cô ta tiếp tục, rồi đưa vài ngón tay quệt vào miệng anh phục vụ.
- Nói với ông ta rằng, không có một tí giấy vệ sinh hay xà phòng nào trong phòng vệ sinh nữ.

Gorbachev
Gorbachev sang thăm nước Anh, được đón tiếp rất trọng thị.
Trong bữa tiệc chiêu đãi, Gorbachev được xếp ngồi cạnh Nữ hoàng. Vốn tiếng Anh của Gorbachev thì ít nên không biết nói gì cả. Sau một lúc Gorbachev quay sang Nữ hoàng và nói: "I Love You". Nữ hoàng giật mình, đỏ mặt, nhưng vì lịch sự nên cũng đáp lại: "I Love You Too". Gorbachev hết vốn, ngồi im. Ðược một lát, Gorbachev lại nghĩ ra điều gì, mắt sáng lên quay sang Nữ hoàng thủ thỉ: "I Love You Three".

Thời đại quảng cáo
Sau đây là những dòng chữ khắc trên bia mộ tại một nghĩa địa :
- Ðây là nơi an nghỉ của cô Whiteteeth - Người đã suốt đời giữ được hàm răng đẹp nhất thế giới nhờ dùng kem đánh răng hiệu "Tia chớp".
Ngôi mộ kế bên :
- Ðây là ngôi mộ của ông Unbreakabled - người suốt cả cuộc đời chưa bao giờ đứt dây thun quần vì đã dùng dây thun hiệu "Tia chớp".
Tấm bia kế tiếp :
- Ðây là nơi an nghỉ của.... không ai cả (nobody) bởi cha mẹ người này đã thường xuyên dùng thuốc ngừa thai hiệu "Tia chớp".


Chưa đủ
Một linh mục đang sắp được đưa đi cấp cứu. Không muốn bỏ buổi lễ xưng tội, ông gọi một người bạn giáo sĩ đến và nhờ thay thế ông làm công việc này. Giáo sĩ nói ông ta không biết nói gì nhưng vị linh mục bảo ông sẽ nán lại thêm một chút để chỉ cho ông ta. Buổi lễ xưng tội bắt đầu. Một phụ nữ bước vào và nói, "Thưa cha, hãy tha thứ cho lỗi lầm của con".
Linh mục hỏi, "Con đã phạm tội gì?"
Người phụ nữ đáp, "Con đã ngoại tình ạ"
Linh mục, "Bao nhiêu lần?"
"Dạ, 3 lần"
"Vậy con hãy đọc hai câu sám hối của Hail Mary, bỏ 5 đô-la vào thùng và đừng có tái phạm nữa"
Vài phút sau, một người đàn ông tiến vào phòng xưng tội. Ông ta nói, "Thưa cha, hãy tha thứ cho lỗi lầm của con"
Linh mục, "Con đã làm gì?"
Người đàn ông, "Con đã ngoại tình"
"Bao nhiêu lần?"
"3 lần ạ".
Linh mục, "Ðọc hai câu sám hối của Hail Mary, bỏ 5 đô-la vào thùng và đừng có tái phạm nữa"
Lúc này, giáo sĩ nói rằng ông ta đã biết phải làm gì và linh mục rời khỏi phòng.
Vài phút sau, một phụ nữ khác tiến vào và nói, "Thưa cha, hãy tha thứ cho lỗi lầm của con".
Giáo sĩ, "Con đã làm gì?".
Người phụ nữ, "Con đã ngoại tình, thưa cha".
Giáo sĩ, "Bao nhiêu lần?".
Người phụ nữ, "Dạ, một".
Giáo sĩ, "Vậy hãy cứ thêm hai lần nữa. Tuần này là tuần lễ đặc biệt, 5 đô-la cho 3 lần".

Spaghetti
Một bác sĩ lăng nhăng với cô y tá của ông ta. Sau đó cô ta báo cho bác sĩ biết mình đã có thai. Sợ vợ biết được, ông ta đưa cho cô y tá một số tiền lớn và bảo cô đến Italy để sinh nở.
"Nhưng làm sao em báo cho anh biết khi đứa bé chào đời?", cô ta hỏi.
Bác sĩ đáp, "Cứ gởi cho anh một tấm bưu thiếp và ghi 'spaghetti' ở phía sau.
Thế là cô y tá cầm lấy số tiền và bay đến Italy. Sáu tháng sau, một hôm bà vợ bác sĩ gọi điện thoại cho chồng ở bệnh viện và báo, "Anh yêu, hôm nay có người gởi cho anh một bưu thiếp rất kỳ lạ".
Bác sĩ nói, "Hãy đợi anh về đọc nó và sẽ giải thích cho em nghe".
Tối hôm đó, bác sĩ về đến nhà, đọc tấm bưu thiếp và ngã lăn ra chết vì một cơn đau tim.
Bà vợ cầm tấm bưu thiếp lên, mặt sau có dòng chữ: "Spaghetti, Spaghetti, Spaghetti, Spaghetti - hai có xúc xích và thịt viên, hai không".

Trên một chuyến bay
Trên máy bay có năm người : phi công, Michael Jordan, Bill Gates, Ðạt Lai Lạt Ma, và một thanh niên hippi. Bỗng một bình ô xi trong khoang hành lý phát nổ, khói lan khắp máy bay. Cửa buồng lái bật mở, viên phi công xộc vàp khoang hành khách và nói:
- Tôi có một tin tốt và một tin xấu. Tin xấu là máy bay chúng ta sắp rơi. Tin tốt là có bốn cái dù và tôi mang một cái đây.
Anh ta mở cửa và nhảy ra khỏi máy bay.
Michael Jordan bật dậy.
- Tôi là vận động viên vĩ đại nhất thế giới. Thế giới cần những vận động viên vĩ đại. Tôi nghĩ vận động viên vĩ đại nhất thế giới nên có một cái dù !
Anh ta chộp lấy một cái dù, nhảy phóc qua cửa vào đêm tối.
Bill Gates đứng lên nói:
- Tôi là người khôn ngoan nhất thế giới. Thế giới cần những người khôn ngoan. Tôi nghĩ người khôn ngoan nhất thế giới cũng nên có một cái dù.
Bill Gates chộp lấy một cái và nhảy ra ngoài.
Hai người còn lại nhìn nhau, Ðạt Lai Lạt Ma nói:
- Này con, ta đã sống một đời an lạc, đã giác ngộ lẽ vô thường. Con còn trẻ lắm, con hãy mang dù, để ta rơi theo máy bay.
Cậu hippi cười đáp:
-Ồ, THẦY KHÔNG PHẢI LO. NGƯỜI KHÔN NGOAN nhất thế giới vừa nhảy ra ngoài với cái balô của con.

Little Johnny
"Mẹ ơi", Johnny hỏi, "mẹ có thể cho con 20 đô được không?"
"Tất nhiên là không."
"Nếu mẹ cho con," nó nói tiếp, "thì con sẽ nói cho mẹ biết bố đã nói câu gì với cô hầu khi mẹ đang ở cửa hàng chăm sóc sắc đẹp."
Tai bà mẹ bắt đầu vểnh lên, bà vớ lấy cái ví, lấy tiền đưa cho Johnny.
"Ðược rồi. Bố đã nói gì?"
"Bố nói là, này Marie, ngày mai nhớ giặt tất cho tôi đấy nhé".

Cuộc trò chuyện của các nhà phẫu thuật
Bốn nhà phẫu thuật đang nghỉ uống cà phê và thảo luận về công việc của họ. Người thứ nhất nói, "Tôi nghĩ tiến hành phẫu thuật với các nhân viên kế toán là dễ nhất. Anh mổ họ ra và mọi thứ bên trong đều được đánh số."
Người thứ hai nói, "Tôi cho rằng những người thủ thư là phẫu thuật dễ nhất. Anh mổ họ ra và mọi thứ bên trong đều được sắp theo thứ tự chữ cái."
Người thứ ba nói, "Tôi thích phẫu thuật những người thợ điện. Anh mổ họ ra và mọi thứ bên trong đều được đánh dấu bằng mầu sắc."
Người thứ tư nói, "Tôi thích phẫu thuật luật sư. Họ không có tim, không xương sống, không có gan, và đầu và mông họ có thể thay đổi cho nhau được."

 

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc