Những điều bạn có thể học được từ con thuyền của Noah:
1. Chuẩn bị kế hoạch trước. Trời không hề mưa khi Noah đóng con thuyền.
2. Hãy sẵn sàng. Khi bạn đã 600 tuổi, ai đó hẳn sẽ yêu cầu bạn làm một việc gì đó Thực Sự lớn.
3. Ðừng nghe những lời chỉ trích. Hãy làm những gì phải làm.
4. Xây dựng trên một miền đất cao.
5. Vì mục đích an toàn, hãy đi thành nhiều cặp.
6. 2 cái đầu thì tốt hơn 1.
7. Tốc độ không phải luôn luôn là lợi thế. Những con báo lên thuyền, nhưng mà các con ốc sên thì cũng vậy.
8. Hãy nhớ rằng, chúng ta ở trên cùng một con thuyền.
9. ở dưới bong tầu trong suốt cơn bão.
10. Hãy nhớ rằng con thuyền thì được đóng bởi những kẻ không chuyên nghiệp còn Titanic thì bởi các chuyên gia.
11. Nếu bạn phải bắt đầu, hãy có một người bạn ở bên cạnh.
12. Nhớ rằng con gõ kiến ở bên trong thường là một mối đe doạ lớn hơn là cơn bão ở bên ngoài.
13. Bất kể trông nó hoang vắng trống trải như thế nào, ở đầu bên kia luôn có cầu vồng.
14. Ðừng lỡ tàu.
Muốn biết thêm nữa, hãy đọc toàn bộ câu chuyện trong Kinh cựu ước.

Sinh nhật cô giáo
Hôm đó là ngày sinh nhật của cô giáo lớp 1, và học sinh của cô mang quà đến tặng. Mary mang một cái túi với một cái cây. "Bố em là người trồng hoa", Mary giải thích. "Thật tuyệt vời! Nhớ cảm ơn bố hộ cô nhé." Tiếp theo, Johnny đưa cho cô giáo một hộp bánh. "Bố em là người làm bánh", Johnny giải thích. "Quá ổn. Cám ơn bố cho cô nhé!". Phillip bước tới với một cái hộp to đang chảy ra một thứ chất lỏng. "Bố em làm gì?" cô giáo hỏi. "Bố em là chủ một cửa hàng rượu." Cô giáo đưa ngón tay quyệt một ít thứ chất lỏng và đưa lên miệng thử. "Ngọt đấy", cô nghĩ. "Có phải đó là rượu vang không?" cô hỏi. "Không". Cô nếm thêm một chút nữa. "Nó là sâm panh chăng?" "Không". Cô giáo lại thử thêm nữa và cuối cùng nói "Ok, cô chịu rồi. Thế trong hộp là cái gì vậy?" "Thưa cô một con chó con".

2 Bà xơ tới cửa hàng rau tại đó họ thấy tấm biển ghi "Dưa chuột...3 quả chỉ 1$". Bà xơ thứ nhất nói: "Chỉ có 2 chúng ta thôi. Chúng ta không cần đến 3 quả dưa chuột." Bà thứ hai nói: "Ðúng, chúng ta luôn có thể ăn chỉ một quả".


Cuộc tranh luận vĩ đại
Vài thế kỷ trước, Giáo hoàng ra lệnh rằng tất cả mọi NGƯỜI DO THÁI PHẢI RỜI NƯỚC Ý. Tất nhiên là có một sự phản đối rộng rãi từ phía cộng đồng người Do thái, cho nên GH quyết định sẽ có một cuộc thương lượng. Ông sẽ tranh luận về tôn giáo với lãnh đạo của cộng đồng Do thái. Nếu vị lãnh đạo của người Do Thái thắng, họ sẽ được phép ở lại. Nếu GH thắng, Người Do thái sẽ phải ra đi.
Cộng đồng Do thái họp và chọn ra một giáo sĩ có tuổi, Moishe, để đại diện cho họ trong cuộc thương thuyết. Tuy nhiên giáo sĩ Moishe thì lại không biết nói tiếng Latin và Giáo hoàng thì lại không biết nói Yiddish (tiếng cổ của Do Thái). Do đó họ quyết định cuộc thương thuyết sẽ diễn ra trong im lặng.
Ðến ngày thương thuyết, Giáo hoàng và giáo sĩ Moishe ngồi đối diện với nhau trong chừng một phút rồi Giáo hoàng giơ tay lên chìa 3 ngón tay ra. Moishe quay ra sau nhìn và đưa một ngón tay lên.
Tiếp theo, Giáo hoàng vẫy ngón tay ra hiệu quanh đầu. Giáo sĩ Moishe chỉ xuống đất ngay chỗ ông ta ngồi. Giáo hoàng mang ra một cái bánh thánh và một ly rượu. Moishe lấy ra một quả táo. Ðến lúc đó, Giáo hoàng đứng dậy và nói, "Tôi đã thua trong cuộc thương thuyết này. Người Do Thái có thể ở lại."
Sau đó, các giáo chủ xúm lại quanh Giáo hoàng và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Giáo hoàng nói, "Ðầu tiên ta đưa ba ngón tay lên để tượng trưng cho Chúa ba ngôi. Ông ta đáp lại bằng cách đưa một ngón tay để nhắc nhở rằng chỉ có một Thiên Chúa chung duy nhất cho cả hai tôn giáo. Ta liền vẫy ngón tay vòng quanh để cho ông ta thấy Chúa ngự trị ở quanh tất cả chúng ta. Ông ta đáp lại bằng cách chỉ ngón tay xuống đất để nói rằng Chúa cũng ở ngay đây với chúng ta. Ta lấy rượu và bánh thánh ra để nói rằng Chúa lượng thứ cho những tội lỗi. Ông ta lôi quả táo ra để nhắc ta về tội lỗi lúc ban đầu của Adam và Eva. Ông ta đã trả lời được mọi thứ. Ta còn có thể làm gì được nữa?"
Trong khi đó cộng đồng người Do Thái tụm lại thành đám đông quanh giáo sĩ Moishe hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. "à", Moishe nói, "đầu tiên ông ta nói với tôi, "Người Do Thái các người có 3 ngày để biến khỏi nơi đây." Thế là tôi liền bảo ông ta, 'Tuỳ ngài thôi'. Ông ta liền nói với tôi rằng toàn bộ thành phố sẽ sạch bóng người Do Thái. Tôi bảo với ông ta là "Nghe đây này Giáo hoàng, Người Do Thái...chúng tôi sẽ ở đây!".
"Và tiếp theo là gì?" một phụ nữ hỏi.
"Ai mà biết được?", giáo sĩ Moishe đáp. "Chúng tôi nghỉ ăn trưa."

3 người ở bệnh viện tâm thần giới thiệu về mình. Người thứ nhất nói, "Xin chào, tên tôi là Paul, đến từ Kinh Thánh". Người thứ hai nói, "Tên tôi là Moses, Chúa đã cho tôi 10 điều răn". Người thứ ba nói, "Ta đã cho anh cái gì?".


Khó xử
Một người đàn ông trẻ tuổi bước vào hiệu thuốc để mua bao cao su. Người bán thuốc nói rằng chúng được đóng gói gồm 3, 9 hoặc 12 và hỏi rằng anh ta muốn loại nào. "Vâng", anh ta nói, "tôi vừa quen cô gái này được một thời gian, cô ta khá là nóng bỏng. Tôi muốn bao cao su vì tôi nghĩ tối nay đã đến lúc rồi. Chúng tôi sẽ ăn tối với bố mẹ cô ấy, và sau đó chúng tôi sẽ ra ngoài đi chơi. Tôi có ý nghĩ rằng mình sẽ gặp may mắn, cho nên có khi ông hãy cho tôi gói có 12 cái".
Anh chàng trả tiền và đi. Buổi tối, anh ta ngồi ăn với cô gái và cha mẹ. Anh ta hỏi xem có thể đọc kinh trước khi ăn không và họ đồng ý. Anh ta bắt đầu cầu nguyện, nhưng tiếp tục cầu nguyện trong vài phút. Cô gái ghé lại gần và nói, "Anh chưa bao giờ cho em biết mình là người sùng đạo."
Anh chàng ghé lại gần cô và thì thầm, "Em chưa bao giờ bảo anh bố em là người bán thuốc".

Joe đi trên phố và thấy một người phụ nữ ưa nhìn, anh ta cảm thấy bị kích thích. Anh ta tới nhà thổ gần nhất và nói, "Tôi cần xả hơi nhưng mà chỉ có 5 đô la thôi, bà có thể giúp tôi được không?". Người phụ nữ dẫn anh ta vào phòng và lấy tiền. Khi vào phòng, anh ta chỉ thấy trong đó có duy nhất một con dê. Joe thầm nghĩ, "Có nó còn hơn là không có gì", và thế là anh ta tiến hành với con dê, xong cảm thấy rất thoả mãn. Tuần sau Joe quay lại và nói với bà chủ là tuần này anh ta có 10 đô. Bà ta dẫn anh ta vào một phòng có 3 anh chàng nữa. Anh ta ngồi xuống và tấm màn nhung được mở ra. Anh ta thấy 2 phụ nữ đang ... sau tấm kính, có vẻ như không hề biết gì về những người đang đứng xem. Joe ghé lại gần người đàn ông đứng bên cạnh và nói, "Wow, màn trình diễn quả là tuyệt mà chỉ mất có 10 đô!". Người kia ghé lại và nói, "Chả có gì ghê gớm cả, tuần trước, chúng tôi được xem một thằng làm con dê."


IQ
Trong một bữa tiệc, Albert Einstein tự giới thiệu mình với người đầu tiên ông thấy và hỏi ngay, "IQ của anh bằng bao nhiêu?"
"241," người đàn ông đáp.
"Thật là tuyệt!" Albert nói. "Chúng ta sẽ nói về thuyết hợp nhất và những bí ẩn của vũ trụ. Chúng ta sẽ có nhiều điều để thảo luận đấy!".
Albert sau đó tự giới thiệu với người phụ nữ đứng gần đó và hỏi, "IQ của bà bằng bao nhiêu?". Quý bà liền đáp, "144".
"Tuyệt!", Albert nói. "Chúng ta thảo luận về chính trị và thời sự. Chúng ta sẽ có khá nhiều điều để nói!"
Ði vòng quanh phòng, Albert kéo ra ngoài một người đàn ông và hỏi "IQ của ông bằng bao nhiêu", và đáp lại người đàn ông kia nói "51".
Albert đưa tay ra để bắt tay người đàn ông và nói "Xin chào Tổng thống".

Một chuyện kỳ lạ xảy ra, cả Bill Clinton và Giáo hoàng cùng chết một lúc nhưng ở hai nơi khác biệt. Khi họ đứng trước cổng thiên đàng để chờ phán xét, Thánh Peter nói với Bill "Chào mừng con của ta đã đến thiên đường, hãy vào đây", và với Giáo hoàng, "Ta không biết ngươi là ai, cho nên ngươi sẽ mãi mãi bị nguyền rủa và thuộc về địa ngục."
Khi Giáo hoàng tới địa ngục, ông ta yêu cầu được nói chuyện với Chúa, và hỏi rằng tại sao ông ta bị đưa tới địa ngục còn Bill Clinton được ở lại trú ngụ tại thiên đường. Khi Chúa phát hiện ra sự nhầm lẫn tai hại, ngài liền lập tức đổi chỗ hai người. Khi họ đang trên đường chuyển chỗ thì Giáo hoàng và Bill Clinton gặp nhau., Giáo hoàng nói với Bill, "Ta rất vui lòng vì họ đã sửa chữa lại sai lầm, ta đã luôn luôn muốn gặp Ðức Mẹ đồng trinh Mary." Bill đáp, "Quá trễ rồi".


Mùa đông lạnh
Vào tháng mười, những người da đỏ hỏi Tù trưởng của mình xem mùa đông sắp tới có lạnh hay không. Vì không thực sự rõ lắm về câu trả lời, vị tù trưởng đáp lại rằng mùa đông sẽ lạnh và dân chúng trong làng nên thu nhặt củi để chuẩn bị. Là một người lãnh đạo tốt, ông ta sau đó liền tới bốt điện thoại, gọi Ban theo dõi thời tiết của Quốc gia và hỏi, "Mùa đông này liệu có lạnh không?". Người đàn ông cầm điện thoại đáp, "Mùa đông này quả thực là sẽ rất lạnh." Thế là Tù trưởng quay về khuyến khích mọi người tiếp tục thu nhặt thêm củi nữa để chuẩn bị. Một tuần sau ông ta lại gọi đến và hỏi, "Có đúng là mùa đông này rất lạnh không?", "Ðúng," người đàn ông đáp, "nó sẽ là một mùa đông cực lạnh." Tù trưởng quay về yêu cầu mọi người đi và mang về bất cứ mẩu củi nào mà họ tìm thấy. Hai tuần sau ông ta lại gọi điện hỏi lại, "Anh có hoàn toàn chắc chắn là mùa đông này sẽ rất lạnh không?" "Chắc chắn", người kia trả lời, "những người da đỏ đang thu nhặt củi đến phát điên lên đấy!".

Chuyên gia tư vấn
Một người bước vào một cửa hiệu bán các con vật làm cảnh để tìm mua một con khỉ. Người chủ cửa hiệu chỉ về phía ba con khi giống hệt nhau.
"Con bên trái đáng giá 500$", ông chủ nói.
"Sao nhiều đến thế?" khách hàng hỏi.
"Bởi vì nó có thể lập trình bằng ngôn ngữ C", người chủ đáp.
Người khách hỏi về con khỉ tiếp theo.
"Con đó giá 1500$, bởi vì nó biết Visual C++ và kỹ thuật hướng đối tượng."
Người khách giật mình và rồi hỏi về con khỉ cuối cùng.
"Con đó giá 3000$."
"3000 đô la!!" người khách kêu lên. "Nó có thể làm gì được cơ chứ?"
Chủ cửa hiệu đáp, "Thật lòng mà nói, tôi chưa từng thấy nó làm một việc gì, nhưng nó tự nhận nó là Chuyên gia tư vấn."


Bất công
Chuyện kể rằng có một anh chàng rất quan tâm đến cơ thể của mình. Hàng ngày anh ta nâng tạ và chạy bộ. Một buổi sáng anh ta nhìn vào gương và thán phục thân hình của mình lắm, nhưng rồi nhận ra toàn bộ cơ thể mình được rám nắng trừ mỗi cái ấy. Anh ta quyết định ra bãi biển, cởi hết quần áo và chôn mình xuống cát, chỉ thòi mỗi cái kia lên. Ðúng lúc đó hai phụ nữ có tuổi đi đến, một người chống gậy. Nhìn thấy cái dv thòi ra khỏi cát, người chống gậy nói với bà còn lại "Chẳng có tí công bằng nào trên thế gian này cả."
Bà kia hỏi "Bà nói thế là có ý gì?"
"Vâng, khi tôi 20 tôi tò mò về nó.
Khi tôi 30 tôi được thưởng thức nó.
Khi tôi 40 tôi yêu cầu để có được nó.
Khi tôi 50 tôi cầu nguyện vì nó.
Khi tôi 60 trả tiền vì nó.
Khi tôi 70 tôi phải quên nó đi.
Và bây giờ khi tôi 80 cái chết tiệt đó lại mọc hoang và tôi đã quá già để ngồi xổm."

Phiên toà ly dị
Một người phụ nữ với 14 đứa trẻ, tuổi từ 1 tới 14, tới toà án để kiện người chồng của mình với lý do đã bỏ trốn đi. "Anh ta rời bỏ cô lúc nào?" quan toà hỏi.
"Mười ba năm trước", người mẹ mệt mỏi đáp. Vị quan toà bối rối, "Vậy thì, nếu anh ta đã bỏ đi mười ba năm trước, những đứa trẻ này từ đâu mà ra?"
"à," người phụ nữ nói, "anh ta vẫn thường quay trở lại để nói lời xin lỗi."


"Bác sĩ!" người phụ nữ bước vào phòng và nói to, "Tôi muốn ông phải nói thực cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với tôi."
Ông kia nhìn người phụ nữ từ đầu tới chân. "Thưa bà, tôi có ba điều để nói với bà."
"Thứ nhất, bà cần giảm ít nhất là 9 cân. Thứ hai, bà nên dùng chỉ một phần mười số son môi bà đang dùng. Và thứ ba, tôi là một hoạ sĩ - văn phòng của ông bác sĩ ở tầng trên cơ."

 

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc