Một thương gia chuẩn bị đi công tác khỏi thành phố trong một tháng. Văn phòng gửi anh ta tới Jamaica, vợ anh ta biết rằng phụ nữ ở Jamaica đẹp thế nào, nên yêu cầu anh ta phải xăm tên cô ta trên phần kín nếu không cô ta sẽ bỏ anh. Anh chàng đồng ý, và một tuần sau tới Jamaica.
Khi tới nơi anh ta đi vào buồng vệ sinh. Ở bên ụ tiểu anh ta thấy có một anh chàng khác cũng có hình xăm tên Wendy trên dv. Ngẫu nhiêu anh hỏi anh chàng người Jamaica có phải tên vợ anh ta cũng là Wendy không. Anh chàng Jamaica mỉm cười và kéo dịch ra cho thấy dòng chữ: "Xin chào mừng tới Jamaica, Chúc một ngày tốt lành!"


Bố Little Johnny nói, "Hãy cho bố xem phiếu báo kết quả học tập của con."
Johnny đáp, "Con không có."
"Tại sao không?" ông bố hỏi.
"Bạn con mượn nó rồi. Nó muốn doạ bố mẹ nó."

Boris thật là tệ
"Trò chơi golf thế nào rồi anh thân yêu?" vợ Boris hỏi.
"À, anh đã đánh rất tốt, nhưng thị lực của anh kém quá anh không thể thấy bóng đi như thế nào cả."
"Anh đã bảy mươi nhăm tuổi rồi, Boris ạ!" bà vợ nhắc. "Tại sao anh không đi cùng anh Victor của em?"
"Nhưng anh ấy tám nhăm tuổi và cũng chẳng chơi golf nữa," Boris phản đối.
"Nhưng thị lực anh ấy tốt lắm và anh ấy có thể theo dõi bóng hộ cho anh, " vợ Boris nói.
Ngày hôm sau Boris đánh còn Victor thì quan sát. Boris xoay người và quả bóng biến mất. "Anh có thấy nó đi đâu không?" Boris hỏi.
"Có," Victor trả lời.
"Ờ, thế nó đâu?" Boris kêu lên, nhìn về phía khoảng xa.
"Tôi quên mất rồi."


"Xin chúc mừng, cậu trai!", bác của chú rể nói. "Ta đảm bảo rằng cháu sẽ nhìn lại và nhớ rằng hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời cháu."
"Nhưng cháu vẫn chưa cưới mà, phải ngày mai" người cháu phản đối.
"Bác biết thế, ý bác đúng là như vậy đấy".

Bà Smith có thói quen nói chuyện điện thoại rất lâu, nhiều khi đến hơn một tiếng đồng hồ. Một hôm, bà ta bỏ máy sau có 25 phút.
"Có chuyện gì vậy?" ông chồng hỏi, "Em nói chuyện điện thoại chưa tới một giờ đồng hồ."
"Em gọi nhầm số,", bà Smith đáp.

Ba phạm nhận đang được chuyển đến trại giam. Mỗi người được phép mang một thứ theo. Trên xe, một người quay sang người kia và hỏi, "Thế anh mang gì?"
Người thứ hai lôi ra một hộp màu và nói rằng anh ta sẽ vẽ bất cứ gì có thể. Anh ta cũng hỏi lại người thứ nhất câu như vậy.
Người thứ nhất lôi ra một bộ bài và nói "Tôi mang bộ bài, tôi có thể chơi poker, solitaire, gin và bất cứ trò gì."
Người thứ ba ngồi bên cạnh im lặng, nhe răng ra cười một mình. Hai người kia nhìn thấy và hỏi, "Sao anh lại cười? Anh mang cái gì đi?"
Anh chàng kia rút ra một hộp băng vệ sinh và mỉm cười, "Tôi sẽ mang cái này."
Hai người kia lấy làm lạ và hỏi, "Thế anh làm gì với cái đó?"
Người kia cười và chỉ vào cái hộp, "Theo như cái hộp này, tôi có thể cưỡi ngựa, đi bơi, đi trượt ván..."

Lợi ích từ việc là phụ nữ
Chúng ta rời tàu Titanic trước.
Bộ quần áo của bạn trai chúng ta trở nên tinh nghịch và đẹp khi chúng ta mặc nó - các chàng trai thì trông giống như những thằng ngốc khi mặc đồ của chúng ta.
Taxi dừng lại vì chúng ta.
Đàn ông chết sớm hơn, nên chúng ta lấy tiền từ bảo hiểm nhân thọ.
Đồ uống miễn phí.
Ăn tối miễn phí.
Chúng ta có thể ôm bạn của mình mà không lo là người ta sẽ nghĩ chúng ta đồng tính.
Chúng ta có thể ôm bạn của mình mà không lo chúng ta là người đồng tính.
Condom không làm ảnh hưởng mấy đến việc tận hưởng sex của chúng ta.
Chúng ta không làm một cái trung tiện để tự vui vẻ.
Nếu chúng ta quên cạo râu thì cũng không ai biết cả.
Chúng ta có lý do cho sự cáu kỉnh ít nhất một lần trong một tháng.
Chúng ta có thể nói chuyện với người thuộc giới tính khác mà không lập tức hình dung ra họ khoả thân.
Các bạn của chúng ta không nghĩ là kỳ lạ nếu chúng ta hỏi xem có cái rau nào còn sót ở răng không.


Tại một sân golf, bốn anh chàng đi đến lỗ thứ 16. Đường lăn bóng chạy dọc theo một con đường và đường dành cho xe máy bên phần hàng rào bên trái.
Người thứ nhất đánh bóng và quả bóng bay theo hướng đó. Nhưng nó lại vượt qua hàng rào, qua đường cho xe máy và vào phần đường chính, ở đó nó trúng vào lốp một chiếc xe buýt đang đi và bắn ngược trở lại đường lăn bóng.
Tất cả im lặng một lúc, rồi cuối cùng một người hỏi: "Làm thế quái nào mà anh làm như thế được?"
Anh chàng kia nhún vai và nói, "Anh cần phải biết lịch đi của xe buýt."

Đọc xong một truyện cho các học sinh lớp 6, cô giáo quyết định kiểm tra kiến thức về từ vựng đã được dùng. "Ai biết từ "thanh niên" nghĩa là gì?" tôi hỏi.
Toàn bộ lớp học gồm 35 em, không ai giơ tay cả.
Sau một lúc im lặng, cô giáo quyết định cho chúng một gợi ý: "Thanh niên - nó là cái gì đó mà tất cả các em thì đang như vậy."
Cuối cùng một cậu bé ngập ngừng giơ tay lên, nhẹ nhàng nói, "Trinh tiết ạ?"

Có bóng chày ở trên thiên đường?
Hai người đã có tuổi, Abe và Sol, đang ngồi trên ghế trong công viên cho bồ câu ăn và nói chuyện về bóng chày giống như họ vẫn làm thường ngày. Abe quay qua Sol và nói, "Anh có tin là có môn bóng chày trên thiên đường không?"
Sol nghĩ một phút rồi đáp "Tôi cũng không biết nữa. Nhưng hãy thoả thuận thế này: nếu tôi chết trước, tôi sẽ quay về và báo cho anh biết có bóng chày trên đó hay không, và nêế anh chết trước thì anh cũng làm như thế."
Họ cùn bắt tay và buồn làm sao, vài tháng sau Abe bất hạnh qua đời. Một hôm sau đó, Sol đang ngồi cho bồ câu ăn thì nghe thấy tiếng thì thào "Sol...Sol..."
Sol đáp, "Abe! có phải anh đấy không?"
"Đúng rồi, Sol," hồn ma của Sol nói.
Sol vẫn hết sức ngạc nhiên hỏi, "Thế có bóng chày trên thiên đường không?"
"Ừ," Abe nói, "Tôi có một tin tốt và một tin xấu."
"Hãy cho tôi biết tin tốt trước," Sol nói.
Abe tiếp, "Ừm, có bóng chày trên đó đấy."
Sol nói, "Tuyệt quá! Thế thì tin xấu là gì mới được!?"
Abe thở dài và thì thầm, "Anh sẽ tung bóng vào hôm Thứ Sáu."

Sự chiu đựng dai dẳng
Trong khi luyện tập bơi, hai người lính thuỷ các cược với nhau. Một người nói: "Tôi cược với anh 6 pence là tôi có thể ở dưới nước lâu hơn anh."
Người kia nói: "Được thôi". Cả hai liền cùng lặn.
Cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm các thi thể.


Trò đùa mới
Một chàng thanh niên Mỹ chuẩn bị nhập ngũ được kể lại về một chuyện vui: Một anh chàng tương lai sẽ là lính được bác sĩ kiểm tra mắt. Ông bác sĩ chỉ vào bàn và hỏi: "Chữ gì đây?" Anh kia chẳng hiểu gì cả. "Cái chữ kia ở đâu vậy?"
"Ở dòng này."
"Dòng nào cơ?"
"Đây, ở trên bàn."
"Thế cái bàn nào?"
Và anh ta được tuyên bố là không thích hợp với công việc, rất đúng ý anh ta.
Người Mỹ kia quyết định sẽ lặp lại trò đó với bác sĩ khám bệnh. Khi kiểm tra mắt, bác sĩ hỏi: "Bây giờ cậu hãy chỉ cho tôi chữ ở trên bàn." Anh ta ngạc nhiên hỏi: "Bàn nào cơ? Chẳng có cái bàn nào ở đây cả!"
"Anh nói đúng." Bác sĩ nhận xét. "Anh đã thấy rõ là không có cái bàn nào cả. Anh đã được nhận vào quân đội."

Một anh chàng đi tham quan nhà máy sản xuất các sản phẩm từ nhựa mủ cao su. Đầu tiên anh ta được chỉ cho xem máy sản xuất núm vú cao su dành cho bình sữa trẻ em. Cái máy gây ra tiếng động "hiss-hop" khá lớn.
"Tiếng hiss là tiếng cao su được bơm vào khuôn," người hướng dẫn giải thích. "Tiếng nổ bốp là cái kim chọc lỗ vào mỗi đầu núm vú."
Sau đó, chuyến tham quan dừng tại nơi sản xuất condom. Cái máy gây ra những tiếng "Hiss. Hiss. Hiss. Hiss-pop".
"Đợi một chút!" anh chàng đi tham quan nói. "Tôi hiểu những tiếng hiss, his là gì, nhưng tại sao cả tiếng pop cũng thường xuyên thế?"
"Ồ, nó cũng giống như ở cái máy sản xuất núm vú cao su cho trẻ em vậy," người hướng dẫn nói. "Cứ bốn cái condom nó lại chọc thủng lỗ một cái."
"Thế thì nó sẽ không tốt đối với condom được!"
"Yeah, nhưng mà nó lại thật tuyệt đối với việc kinh doanh núm vú cao su!"


Người Nhật ăn ít chất béo và ít bị đau tim hơn những người Anh và người Mỹ. Ngược lại, người Pháp có nhiều chất béo trong khẩu phần ăn kiêng lại cũng ít bị đau tim hơn người Anh và người Mỹ.
Kết luận:
Ăn bất cứ cái gì bạn muốn.
Chính việc nói tiếng Anh sẽ giết chết bạn.

Sự thay đổi đáng ngạc nhiên
Người đầu bếp của đơn vị tự nói một mình, vẻ khó chịu:
"Mấy người lính kia có cách ăn thật khác lạ. Thứ hai họ thích đậu, thứ ba họ thích đậu, thứ tư cũng thế. Vậy mà tất cả lại đồng loạt không thích đậu vào thứ năm."

Sở hữu duy nhất của anh ta
Đi dọc một khu phố tối tăm, một người bất chợt gặp 1 người đàn ông lạ mặt từ bóng tối bước ra.
"Hãy làm ơn cho tôi, thưa ngài." Người kia nói bằng giọng khàn khàn. "Làm ơn hãy giúp đỡ kẻ nghèo khó bất hạnh này, người cựu chiến binh dũng cảm bị đói và thất nghiệp. Cái tôi còn lại từ quá khứ vinh quang chỉ là khẩu súng này đây."


Có thể
Người phụ tá mới bước vào phòng và báo cáo với vị tướng:
"Thưa ngài, hình như có ai đó muốn gặp ngài qua điện thoại."
"Anh có ý gì khi nói là hình như? Có người nào cần gặp tôi hay không?"
"Khi tôi trả lời điện thoại, một giọng đàn ông đã hỏi: "Có phải mày đấy không, thằng cướp già?"

Đứa con hỏi bố: "Bố ơi, tại sao phụ nữ không bị gọi đi nghĩa vụ?"
"Bởi vì quân đội cần có kỷ luật", ông bố đáp.


Không phải người cuối cùng
Sau một thời gian dài xuyên qua các cánh đồng, một tốp lính gặp một người da đỏ trong trang phục chiến trận.
"Anh là ai?" người da đỏ được hỏi. "Người cuối cùng của bộ lạc Mohican à?"
"Không, con của người cuối cùng. Người cuối cùng chết ngày hôm qua rồi."

Liên tưởng chiến tranh
Một anh chồng hay đãng trí định mua áo sơ mi cho mình. Vợ anh ta nói: "Với anh, một cựu chiến binh, thì có thể dễ dàng nhớ được số cổ áo bằng ngày tháng của một cuộc chiến tranh. Hãy nhớ rằng chiến tranh những năm 39-40."
Anh chồng tới cửa hàng nhắc đi nhắc lại: "Chiến tranh…chiến tranh…"
Ngày hôm sau, vợ nhìn vào cổ áo mới của chồng, nó là cỡ 14-18.

Một vị khách say nói với tài xế taxi:
- Chở tôi tới khách sạn New World.
- Nhưng đây chính là khách sạn New World, tài xế taxi trả lời.
Vị khách liền móc 20USD đưa cho tài xế trong khi miệng lầm bầm:
- Mẹ kiếp! Đi kiểu gì mà nhanh như ăn cướp!

Nhận ra mật mã
Một nhân viên CIA ở một nước Châu Mỹ la tinh nhận nhiệm vụ tìm người trợ lý bí mật đang nằm vùng tại thủ đô thành phố.
Đến nơi, tại ngôi nhà cần tìm, anh ta thấy một ông già ngồi trước cửa.
"Ấm và chảo được sửa ở đây phải không?" Anh ta dùng mật mã.
"Ấm và chảo nào?" người đàn ông trả hỏi. "Nếu anh muốn gặp cái thằng gián điệp Mỹ đó, hắn sống ở tầng 2, phòng 13." Người kia giải thích.

Có được nhờ thói quen
Một nhân viên CIA vào trong quán ăn, ngồi xuống và nói với chủ quán: "Tôi thấy ông vừa có người bồi bàn mới!".
"Sao anh biết?" ông chủ ngạc nhiên hỏi.
"Tôi thấy chỗ tàn thuốc trên cái khay có một dấu vân tay không có trong hồ sơ của chúng tôi!".

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc