Không gì hơn là kinh nghiệm
Học viên của trường đào tạo gián điệp được chỉ cho thấy nhiều loại khoá không được tốt lắm trong việc bảo vệ. Người hướng dẫn trình bày một kỹ thuâậ cao siêu trong việc cậy và mở tâấ cả các thiết bị khoá. Sau khi biểu diễn xong, ông ta hỏi xem còn có thắc mắc gì không.
Có một câu hỏi được đặt ra là: "Thưa ngài, ngài đã làm gì trước khi gia nhập quân đội?"


Rồi chạy
Một nhà hàng ở New York đề biển: "Trong trường hợp có tấn công hạt nhân hãy giữ bình tĩnh, trả tiền rồi chạy hết sức mình."

Sự trừng phạt đúng ý
Người lính canh đe doạ 2 người tù vô kỷ luật: "Nếu 2 người các anh còn đánh nhau nữa, tôi sẽ tống cổ các anh ra ngoài đấy!".

Lịch sử và sự khống chế
Viên sĩ quan đang hướng dẫn về việc ngăn ngừa cháy trong khu vực của đơn vị.
"Và một điều quan trọng là các anh không được vứt mẩu thuốc là đi. Các anh có nhớ trong lịch sử đã có vụ cháy khủng khiếp ở London không?"
Một người lính đế vào. "Đừng có nói như vậy! Thế ngài có nhớ trận lụt không?".


Tại sao lại phải lo lắng
Khi một người là lính, có thể 1 trong 2 điều sẽ xảy ra. Một là sẽ phải ở nơi nguy hiểm, hoặc không thì sẽ ở một nơi thoải mái. Nếu được ở nơi thoải mái thì không có gì phải lo lắng. Nếu người đó ở một nơi nguy hiểm, xảy ra 1 trong 2 điều: anh ta bị thương hoặc không bị thương. Nếu không bị, chẳng có gì đáng ngại. Nếu là trường hợp trước, có thể sẽ bị thương trầm trọng hoặc thương nhẹ. Nếu thương nhẹ, không có gì phải lo, nhưng nếu nguy hiểm, có thể là 1 trong 2 điều: anh ta sẽ chết hoặc sẽ bình phục. Nếu là cái sau thì tại sao phải lo cơ chứ? Còn nếu anh ta chết, anh ta sẽ không thể lo được. Trong trường hợp này một người lính thực sự sẽ không bao giờ lo cả."

Sự kiểm tra đáng tin cậy
Người thợ điện đã thực sự bối rối khi kiểm tra đường dây điện của tên lửa trước khi phóng.
"Này", anh ta gọi người phụ tá, "hãy đặt tay của cậu lên 1 trong những chiếc dây điện đi!"
Người phụ tá làm đúng như vậy.
"Có cảm thấy gì không?"
"Không."
"Tốt", người thợ điện nói. "Tôi không rõ cái nào với cái nào. Đừng chạm vào những dây khác nếu không là cậu tiêu luôn đấy."

Không quan trọng
Một bộ phim về hải quân thể hiện hình ảnh người anh hùng trong chiến tranh. Đạo diễn nói vắn tắt với diễn viên chính: "Và rồi cậu nhảy từ trên tàu xuống biển đầy bão tố."
"Nhưng tôi không biết bơi" người diễn viên sợ hãi la lên.
"Không sao đâu" đạo diễn nói. "Đây là cảnh cuối của phim mà."

Viễn cảnh bình đẳng
Một người lính tương lai biết rằng mình sắp phải sang Việt Nam nên quyết định tự tử bằng cách lên cầu Brooklyn ở New York.
"Dừng lại, chàng trai." Một người đàn ông chặn anh ta lại. "Hãy nói chuyện với ta đi. Có thể rồi cậu sẽ thay đổi ý định đấy."
Họ nói chuyện với nhau trong nửa giờ. Sau đó cả hai cùng nhảy xuống nước.

Giữ gìn an toàn
Lãnh đạo công ty hỏi viên thư ký: "Anh giữ giấy tờ của mình ở đâu?"
"Trong một cái hộp chắc chắn thưa ngài."
"Có đáng tin cậy không?"
"Có chứ ạ. Ngài không thể mở nó bằng bất cứ chiếc chìa khoá nào."
"Thế làm thế nào mà anh mở nó đây?"
"Với một cái tuốc nơ vít", viên thư ký đáp.

Kém nguy hiểm hơn
Một tấm poster đặt ở một phố đông đúc của London đề: "Hãy gia nhập quân đội làm lính dù. Nhẩy ra khỏi máy bay còn ít nguy hiểm hơn là đi ngang qua phố này."
Một thời gian sau có dòng chữ xuất hiện trên bức tường ngôi nhà ở đó: "Tôi cũng muốn thế lắm - nhưng làm thế nào để tôi đi qua được đoạn nguy hiểm để đến được văn phòng tuyển quân?"

Làm quen
Một cô gái muốn đăng ký vào danh sách huấn luyện điều khiển radio được hỏi: "Cô có biết Morse không?"
"Không," cô ta đáp. "Nhưng tôi rất lấy làm hân hạnh được gặp ông ấy."


"Cho một người một con cá và bạn đã cho anh ta ăn trong một ngày.
Hướng dẫn anh ta sử dụng Internet và anh ta sẽ không làm phiền bạn trong một tuần."

Sau một đêm dài ngủ với nhau anh chàng quay sang một bên, lấy ra một điếu xì gà và tìm bật lửa. Không tìm ra, anh ta liền hỏi cô gái xem cô ta có không. "Có vài que diêm ở ngăn kéo trên đấy.", cô ta đáp. Anh ta mở ngăn kéo và thấy một hộp diêm đặt ngay trên một bức ảnh của một người đàn ông. Ðương nhiên anh chàng bắt đầu lo lắng.
"Ðây là chồng của em hả?" anh ta bồn chồn hỏi.
"Không, thật là ngốc," cô ta đáp, xích lại gần anh chàng.
"Thế thì là bạn trai của em chăng?"
"Không, cũng không phải nốt." cô nàng nói.
"Vậy thì ai đây?" anh chàng kia bối rối.
Rất từ tốn, cô gái đáp, "Ðó là em trước khi phẫu thuật."

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.
"Ông phải còn phòng nào nữa chứ," anh ta khẩn khoản, "hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu."
"à, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người - một anh chàng thuộc lực lượng không quân." người quản lý nói. "và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đã phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không."
"Không vấn đề gì," người lính thuỷ mệt mỏi nói, "Tôi sẽ lấy nó."
Sáng ngày hôm sau anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời. "Anh ngủ thế nào rồi?" người quản lý hỏi.
"Chưa bao giờ tốt hơn thế."
Người quản lý rất lấy làm ấn tượng, "Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?"
"Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay." anh chàng kia nói.
"Làm thế nào mà anh làm được?" người quản lý hỏi.
"Khi tôi vào phòng anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi," anh thuỷ thủ giải thích. "Tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói, 'Ngủ ngon nhé, cưng', và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi."

Một anh chàng tới gặp bác sĩ để lấy kết quả xét nghiệm.
"À ông Jones, tôi có một tin tốt và một tin xấu cho ông. Tin tốt là ông chỉ có 24 giờ để sống."
"Ðấy là tin tốt à?" Jone rền rĩ, "Thế cái quái gì là tin xấu mới được chứ?"
Người bác sĩ ngượng ngùng nói, "Ðáng lẽ tôi phải bảo ông từ ngày hôm qua!!!"


Một người phụ nữ đang lái xe trên đường.
Một anh chàng cũng lái xe trên đường đó nhưng theo chiều ngược lại. Khi đi ngang qua nhau, anh chàng kia thò ra khỏi cửa sổ và la lên "Con lợn!!".
Người phụ nữ ngay lập tức thò ra và cũng la lên, "Ðồ con hoang!!"
Mỗi người lại tiếp tục đi trên đường, và khi người phụ nữ rẽ ở khúc quanh tiếp, cô ta đâm luôn vào một con lợn to đùng nằm giữa đường.

Ngay sau khi tổng thống Bush đến nhiệm sở, một người đàn ông đến gần Nhà trắng. Ông ta nói với người lính gác cửa "Tôi muốn vào trong và gặp Tổng thống Clinton". Người lính gác nhìn ông ta và nói, "Thưa ngài, Ông Clinton không còn là tổng thống nữa và cũng không còn ở đây nữa". Ông già nói "Okay" và bước đi.
Ngày hôm sau, vẫn ông già đó đến Nhà trắng và nói với người lính kia "Tôi muốn vào trong và gặp Tổng thống Clinton". Người lính một lần nữa lại bảo ông ta "Thưa ngài, Ông Clinton không còn là tổng thống nữa và cũng không còn ở đây nữa". Ông già nói "Okay" và bước đi.
Ðến ngày thứ ba vẫn người đàn ông đó đến nhà trắng và nói như vậy. Người lính nhìn ông ta và nói, "Thưa ngài, đây là ngày thứ ba liên tiếp ngài đã đến đây và yêu cầu được gặp ông Clinton và tôi đã nói với ngài rằng ông Clinton không còn là Tổng thống nữa và cũng không ở đây nữa. Ngài có hiểu không?"
Ông già nhìn người lính và nói, "ồ tôi hiểu chứ, tôi chỉ thích được nghe như thế thôi." Người lính mỉm cười và nói, "Hẹn ông ngày mai."


Một ông bố về nhà sau một chuyến công tác dài ngày và thấy đứa con trai đang đi một chiếc xe đạp mới.
"Con lấy tiền ở đâu ra để mua nó thế?" ông hỏi. "Nó phải tốn ít nhất là 300$ ấy chứ!"
"Con kiếm được nhờ đi chơi," cậu bé đáp.
"Ði chơi??? Thôi nào con, hãy nói cho bố biết sự thật đi. Không ai có thể kiếm được số tiền như thế từ việc đi chơi. Thực sự con lấy tiền từ đâu ra?"
"Ðúng như con nói đấy bố. Mỗi buổi tối trong khi bố đi vắng, ông Goldberg từ nhà băng tới để gặp mẹ. Ông ấy cho con tờ 20$ và bảo con đi chơi!".

Quan toà: Anh bị buộc tội vì đã ném bà mẹ vợ ra khỏi cửa sổ tầng tư.
Bị cáo: Tôi làm thế mà không suy nghĩ gì, thưa ngài.
Quan toà: Không có lý do nào để bào chữa cả! Anh không thấy là nó sẽ nguy hiểm như thế nào cho bất kỳ ai đi qua vào lúc đó hả?


Sam rất lo lắng. Cô con gái của anh ta đã đi nhờ xe để về nhà từ Miami tới Minneapolis.
Cô bé mới 17 tuổi nhưng trông thì đã như 25. Khi cô trở về nhà vô sự, ông bố rất tò mò là làm sao cô tránh được những gã đàn ông xúc phạm, và thậm chí tệ hơn nữa!
"Ðơn giản con nói với những người đàn ông cho con đi nhờ là con đang đi đến phòng khám ở Minneapolis bởi vì nơi đó là nơi tốt nhất trong việc chữa trị bệnh giang mai." cô gái đáp.

Hai người Do thái một trẻ một già đang ngồi trên xe buýt ở Jerusalem.
Người Do thái trẻ hỏi, "Xin lỗi ngài, bây giờ là mấy giờ rồi?"
Người Do thái già không hề trả lời.
"Xin lỗi ngài," người Do thái trẻ lại hỏi nữa, "Mấy giờ rồi ạ?"
Người Do thái già nhìn lên nhưng vẫn không trả lời câu nào.
Người Do thái trẻ lấy làm kỳ quặc, "Thưa ngài, xin lỗi vì đã làm phiền ngài, nhưng tôi thực sự muốn biết bây giờ là mấy giờ. Tại sao ngài lại không trả lời tôi chứ?"
Người Do thái già quay sang người kia và nói, "Con trai, trạm dừng tiếp theo là trạm cuối trên tuyến đường này. Ta không biết con, cho nên con là người lạ ở mảnh đất này. Nếu ta trả lời con bây giờ, theo như tục lệ của người Do thái, ta phải mời con tới nhà ta. Con thì đẹp trai còn ta lại có một cô con gái xinh đẹp. Con sẽ yêu nó và muốn cưới nó. Và hãy nói cho ta biết, tại sao ta lại phải muốn một thằng con rể mà bản thân nó không thể mua nổi một cái đồng hồ chó chết?"


Người nghèo
Cậu con trai của một diễn viên nổi tiếng được yêu cầu phải viết một bài luận ở trường với chủ đề "người nghèo". Cậu bé viết thế này, "Có một gia đình thật là nghèo khổ. Ông bố nghèo. Bà mẹ nghèo. Những đứa trẻ cũng nghèo. Người quản gia nghèo. Cô giúp việc nghèo. Người lái xe nghèo……"

Khinh khí cầu
Một anh chàng đi trên chiếc khinh khí cầu và nhận thấy mình đã bị mất phương hướng. Anh ta giảm độ cao và thấy một người ở bên dưới. Anh hạ thấp xuống nữa và la lên:
"Xin lỗi ông, có thể cho tôi biết tôi ở đâu không?"
Người đàn ông ở dưới đất nói, "Vâng anh đang ở trong khinh khí cầu, cao 30 feet so với cánh đồng này."
"Hẳn là ông làm Kỹ sư hay là trong lĩnh vực Công nghệ thông tin," anh chàng kia nói.
"Đúng thế," người đàn ông đáp. "Làm sao mà anh biết?"
"À," anh chàng đi khí cầu nói, "mọi thứ mà ông bảo tôi thì chính xác về mặt kỹ thuật, nhưng chả có có ích cho ai hết."
Người đàn ông ở dưới liền nói, "Anh hẳn phải là nhà quản lý lập trình."
"Đúng vậy," anh kia đáp, "Nhưng làm sao ông biết?"
"À," ông kia nói, "anh không biết anh ở đâu, hoặc anh đang đi đâu, nhưng anh cho rằng tôi có thể giúp anh. Anh đang ở đúng vị trí mà anh đã ở trước khi chúng ta gặp nhau, nhưng bây giờ đó lại là lỗi của tôi."


Có một anh chàng đang ngồi ở quán bar, anh ta nhìn sang quý ông ngồi bên cạnh và nói, "Này, trông ông quen lắm. Ông có ở gần đây không?" Người kia đáp, "Yeah, tôi sống ở cái phố này.:
"Không đùa đấy chứ?" người thứ nhất nói, "Ờ tôi cũng thế. Và này, ông trông cũng chạc tuổi tôi. Ông học trường cấp III nào vậy?"
"Tôi học ở Francis Lewis ở Utopia. Tốt nghiệp năm 66. Còn anh thì sao?"
"Cũng thế, tôi cũng ở Francis Lewis và tốt nghiệp năm 66." "Thế đại học thì ông học ở đâu?"
"Beloit, ở Winconsin."
"Không thể thế được! Tôi cũng tới Beloit. Thế phòng nào?"
"Phòng Kevin Sullivan."
"Sullivan? Ông sẽ không thể tin được điều này…."
Joe người bán ở quán bar tiến đến, và người thứ nhất nói, "Joe anh sẽ không tin được đâu. Anh chàng này học cùng trường trung học với tôi, tốt nghiệp cùng năm, và cùng học đại học nữa. Chúng tôi ở cùng phòng. Thế có ngạc nhiên không?"
Joe nhìn cả hai và nói, "Yeah, ngạc nhiên bình thường thôi."
Có một người thứ ba tiến đến và nói, "Hey Joe. Có gì mới không?" Joe đáp, "Chả có gì nhiều. Anh em sinh đôi nhà Johnson lại say nữa rồi."

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc