Yếu tim
Chuông điện thoại reo, người phụ nữ đang ở cùng với tình nhân trong nhà mình liền nhấc ống nghe, một lát sau đặt xuống. Người tình hỏi : "Ai gọi thế ?"
"Chồng em" Người phụ nữ đáp.
"Vậy thì anh nên đi thôi" anh ta luống cuống "Anh ấy hiện đang ở đâu ?"
"Anh đừng lo, anh ấy bảo đang chơi bài với anh ở quán rượu đấy."



Một buổi tối muộn, một tên cướp bịt mặt chặn một người đàn ông ăn vận lịch sự lại, gí súng vào sường ông ta và nói “Đưa tiền của ông cho tôi ngay,”. Không hề sợ hãi, người đàn ông kia đáp, “Anh không làm thế được, tôi là nghị sĩ của nước Mỹ!”. “Nếu thế,” tên cướp nói, “đưa trả tiền của tôi đây.”

Có một anh chàng nọ, ngày nào cũng tới bác sĩ mua thuốc ngủ, bác sĩ đã chữa trị tâm lý và cho thuốc anh chàng. Thế nhưng một ngày nọ, bác sĩ lại thấy anh ta đi ngoài đường tới 3-4 giờ sáng, say sưa, hay tay cặp hai cô đào. Ông bác sĩ mới bực tức hỏi:
-Ngày nào anh cũng đi tới 3-4 giờ sáng hết thì mua thuốc ngủ làm gì?
Anh ta mới bình thản đáp:
-Trời ơi, vợ tui nó mà ngủ không được thì làm sao mà tui đi.


Một tên cướp nọ cầm súng vào một nhà cướp. Ông chủ nhà bị trói go lại và ngồi than thở với tên cướp:
-Anh cũng biết mà, dạo này kinh tế khó khăn, người thất nghiệp tùm lum. Tui cũng vậy, nợ nầy đầy cổ, giờ anh có muốn thì anh bắn chết tui đi, chớ tui chẳng còn gì mà anh có thể lấy được hết.
Tên cướp mới than thở lại:
-Tui cũng biết mà, dạo này tui đi liên tiếp 3-4 nhà mà có xin được đồng xu nào đâu. Ngay cả cây súng tui cầm đi cướp cũng hông có tiền mua đạn

Anh B nổi tiếng là khờ trong vùng, một hôm anh ta trúng số đề một cú thiệt đậm. Mọi người mới bu lại hỏi rằng:
-Anh xin số ở đâu mà linh qua vậy, chỉ cho tụi tui với.
Anh ta đáp:
-Tui đâu có xin số gì đâu. Ba đêm lên tục tui nằm mơ thấy con 7, tui mới làm tính là ba bảy là 20, sau đó tui đặt hết gia tài vào con số 20....
Mọi người đồng thanh:
- 3*7 = 21 lận ông bạn.
- Vậy mà tui đặt 20 trúng-anh ta bình thản đáp


Theo mốt hiện nay, các sao ca nhạc nổi lên như nấm. Có cô nọ hát dỡ như ẹ, cũng được liệt vào hạng "sao", đi lưu diẽn đây đó. Bữa nọ, cô ta đến một thị trấn nọ biểu diễn, khi cô ta đang hát, khán giả ở dưới đón tiếp cô bằng một cơn mưa cà chua và trứng thối. Nổi bật nhất là một anh chàng nọ, anh ta đem đến nguyên cả thùng cà chua to đùng và mấy hộp trứng, ném vào cô ta cả hai tay không ngừng nghỉ. Thế nhưng, khi cô ta hát xong, lui vào sân khấu, anh ta lại là người gào to nhất kêu cô ta hát thêm một bài nữa. Anh khán giả kế bên mới hỏi:
-Anh là người phản đối cô ta hát dữ nhất, tại sao anh lại muốn cô ta hát thêm bài nữa.
Anh ta mới nói:
-Phải kêu cô ta hát tiếp tục chứ, tui còn nữa thùng cà chua chưa ném hết....

Chuyện nghỉ hưu

Sau "Hơn sáu mươi năm vẫn chạy tốt, một hôm các bộ phận trong cơ thể họp dưói sự chủ toạ của bộ não để xét xem bộ phận nào xứng đáng được nghi hưu nhất. Trái tim nói:
- Tôi xứng đáng được nghỉ hưu nhất vì tôi đã phải làm việc liên tục trong suốt 70 năm qua, bơm hàng chục triệu lít máu.
Lá phổi cũng nói:
- Tôi xứng đáng được nghỉ hưu hơn vì tôi đã bơm hàng tỷ m3 ôxy.
Rồi đến gan, dạ dày, lá lách, thận, chân, tay... tất cả đều đòi nghỉ hưu với những lý do rất chính đáng. Chủ toạ toát mồ hôi chán chưa biết giải quyết ra sao. Bỗng có 1 tiếng vọng yếu ớt, thều thào như từg một nơi xa xăm, sau thẳm vọng lên:
- Xin chủ toạ cho tôi nghỉ hưu, tôi ko thể làm việc được nữa.
Cả hội nghị nhìn lại, hoá ra là anh...Co` và tiếng phản đối rầm rầm:
- Anh thật là vô lý, anh làm việc muộn hơn chúng tôi đến 20 năm mà đã đòi nghỉ hưu nghĩa là sao.
- Dạ, đúng rồi, nhưng các vị nên nhớ là tôi luôn phải làm việc ca ba trong môi trường độc hại, tôi yếu lắm rồi.
Chủ toạ dõng dạc:
- Được rồi! Chúng tôi sẽ xem xét. Nhưng anh hãy đứng lên phát biểu xem nào.
- Dạ, thưa chủ toạ, rất tiếc tôi ko thể. Nếu có thể đứng lên được tôi đã không xin nghỉ hưu.
Và cả hội nghị rầm rầm vỗ tay đồng ý 100% cho anh Cò được nghỉ hưu.


Nói thẳng nhưng vẫn xa
Trong quân y viện, anh thương binh bị bó bột cả hai chân hai tay đang khẩn khoản nhờ cô y tá:
- Trời ơi, ngứa... "ấy" quá, cô làm ơn gãi giùm tôi!
- Ôi tội nghiệp, anh ngứa ở đâu?
- Chỗ... không tiện nói.
- Anh cứ nói thẳng, đừng ngại.
- Vâng, thế thì tôi nói vậy. Ở giữa hai ngón chân cái!

Trộm nhà băng
Bọn trộm đột nhập vào một ngân hàng, chúng đã tính toán thật kỹ nên vô hiệu hóa được hệ thống báo động và đi đến gian phòng để các tủ sắt. Sau khi mở các két sắt lạnh ngắt và nhìn thấy bên trong chỉ đựng toàn những cốc sữa chua, tên trùm bực tức nói:
- Tao tin chắc là bọn cớm đã chơi khăm bọn mình. Để chơi lại, chúng ta sẽ ăn hết chỗ sữa chua này, ngày mai các phương tiện thông tin đại chúng sẽ đưa tin rằng chúng ta đã đàng hoàng ăn tối trong nhà băng.
Thế là chúng đã cạy hết các tủ sắt và chén hết sữa chua bên trong. Đến gần sáng, bọn trộm no nê lặc lè rời khỏi ngân hàng. Hôm sau trên trang nhất các báo đều chạy dòng tít lớn:
"Kẻ trộm đã khoắng sạch ngân hàng tinh trùng của thành phố!".


có 2 anh thợ săn cùng đi săn với nhau nhưng bỗng nhiên 1 anh ngã lăn ra không đi được nữa anh thợ săn kia bèn gọi cho cấp cứu
help help anh bạn tôi chết rùi
nhân viên trung tâm cấp cứu hỏi: thế bạn anh đã chết thật chưa?
và anh ta thấy anh thợ săn bỗng yên lặng và anh nghe thấy tiếng súng nổ
một lúc sau anh ta nghe thấy anh thợ săn nói bây giờ thì tôi chắc là anh ta đã chết thật rồi
nhân viên cấp cứu:...........................

Một cô gái đi xa vừa về nhà thì mẹ bảo chuẩn bị bàn ăn cho bữa tối. Khi cô mở tủ lạnh thì ở cánh cửa có hình một cô gái trẻ đẹp thân hình hoàn hảo.
“Mẹ ơi, cái này là gì vậy?” cô hỏi.
“à, mẹ đặt nó ở đấy để nhắc nhở rằng không nên ăn quá nhiều.” mẹ cô đáp.
“Thế có hiệu nghiệm không ạ?”
“Có và không.” “Mẹ đã giảm 3 cân, nhưng bố con tăng 5 cân”.


Bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp

Bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp ở bữa tiệc. Bạn tới bên cô ta và nói “Tôi cực kỳ sành chuyện ấy”. Đó gọi là Tiếp thị trực tiếp (Direct Marketing).
Bạn đang ở bữa tiệc với một nhóm bạn và thấy một cô gái tuyệt đẹp. Một người bạn của bạn tới chỗ cô ta và chỉ vào bạn nói, “Anh chàng này sành chuyện ấy lắm”. Đó là quảng cáo.
Bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp ở buổi tiệc. Bạn tới chỗ cô ta và xin số điện thoại. Ngày hôm sau bạn gọi điện và nói “Xin chào, anh thành thạo chuyện ấy lắm.” Đó là tiếp thị qua điện thoại (Telemarketing).
Bạn đang ở bữa tiệc và thấy một cô gái tuyệt đẹp. Bạn đứng dậy, sửa lại cà vạt; bạn tới chỗ cô ta và mời cô ta uống. Bạn mở cửa cho cô ta, nhặt túi xách của cô ta khi cô đánh rơi nó, ngỏ ý chở cô ta về nhà, và nói “à còn cái này, tôi sành chuyện ấy lắm.” Đó là PR (Public Relations).
Bạn đang ở bữa tiệc và bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp. Cô ta bước tới bên bạn và nói “Em nghe nói anh sành chuyện ấy lắm.” Đó là sự nhận diện nhãn hiệu (Brand Recognition).
Bạn đang ở bữa tiệc và bạn thấy một cô gái đẹp. Bạn tới bên chỗ cô ta và nói, "Này, tôi sành chuyện ấy lắm". Cô ta tát cho bạn một phát vào mặt. Ấy là Sự phản hồi của khách hàng (Customer Feedback).

Mặc dù công ty của chúng tôi bán những máy tính hàng đầu, đội quảng cáo của chúng tôi lại quyết định tài trợ cho một giải golf quan trọng được phát trên TV. Khi được biết kế hoạch được chấp nhận nhanh chóng, tôi đã hỏi đội trưởng đội quảng cáo xem làm thế nào mà anh ta thuyết phục được vị sếp khó tính về vụ đó.
“Vấn đề tự nó giải quyết mà,” anh chàng kia đáp. “Khi ngài chủ tịch nghe thấy ý tưởng đó, ông ta hỏi ‘Thế quái nào mà các anh lại tài trợ cho giải golf? Chỉ có những người như tôi mới xem cái đó mà.’. Ông ta dừng lại một chút và nói, “ôi trời””.


Trong bữa tiệc tối, khi các khách mời đang ăn thì hai đứa trẻ con chủ nhà đi vào phòng trong trạng thái nguyên thuỷ, bước đi chầm chậm quanh bàn. Bố mẹ chúng ngượng lắm nhưng họ tỏ ra là không có chuyện gì hết và tiếp tục nói chuyện. Các vị khách thì cũng vậy và làm như không có gì xảy ra cả.
Sau khi đi khắp phòng, bọn trẻ rời đi, và một đứa nói với đứa kia, “Thấy chưa, đó là kem tàng hình mà!”.

Có một câu chuyện kể rằng: Khi thần sáng tạo bắt tay vào việc tạo ra người đàn bà bỗng nhận ra rằng bao nhiêu vật liệu đã dùng hết để tạo ra người đàn ông. Bí quá, thần bèn làm như sau: lấy hình tròn của mặt trăng, đường cong và tua cuốn của các dây leo, sự run rẩy của cỏ, sự thanh mảnh của lau sậy, sự mịn màng như nhung của những cánh hoa, sự nhẹ nhàng của lá cây, hình thon thon của vòi voi, cặp mắt tinh nhanh của con hoẵng, sự đều đặn của các ngăn tổ ong, sự vui tươi của ánh nắng, sự bất thường của gió, vẻ âu sầu của mây, sự e lệ của thỏ, sự khoe khoang của chim công, nét mềm mại của ức vẹt, sự cứng rắn của kim cương, sự ngọt ngào của mật, sự tàn bạo của cọp, tia nóng nực của lửa, sự lạnh lẽo của tuyết, tiếng líu lo của chim cường, tiếng gù gù củ chim cu, tính giả dối của chim sếu và lòng chung thủy của uyên ương, mang trộn lẫn tất cả, nhào nặn thành biểu tượng của một nửa thế giới rồi ban - tặng -cho - đàn - ông!

Đây không phải là một câu chuyện cười đâu ạ! Mà là một truyền thuyết của người Ấn Độ mang tên Ngón tay của mặt trăng. Post vào đây cho bà con cùng đọc và bàn luận chút chơi. Không sai chỗ đâu nhỉ? Vì nếu không có sự trộn lẫn kỳ lạ đó, chắc gì có những câu chuyện tếu táo cho ngài GH làm nên Thiên đường vui vẻ? Tôi thì tôi thấy người Ấn Độ cổ sao mà biết trân trọng người phụ nữ thế? Không bù cho..

Uỷ ban về cá và động vật hoang dã của bang Florida khuyên những người khách lữ hành, người đi săn và đánh golf cần phải cẩn trọng hơn và cảnh giác với những con cá sấu ở hạt Osceola, Polk, Manatee, Orange và Dade.
Họ khuyên mọi người nên đeo các thiết bị tạo tiếng động như những cái chuông nhỏ trên quần áo để đánh động nhưng không làm các con cá sấu giật mình.
Họ cũng khuyên là mang theo bình xịt hơi cay phòng trường hợp đối mặt với cá sấu.
Mọi người cũng cần theo dõi các dấu hiệu cá sấu hoạt động ở gần. Cần phải phân biệt sự khác nhau giữa cá sấu còn nhỏ và cá sấu đã trưởng thành.
Những con cá sấu còn nhỏ thì bé hơn và chúng có xương cá và có thể là lông chim.
Cá sấu lớn thì có những cái chuông nhỏ trên mình và ngửi như mùi hạt tiêu vậy.



“Thưa ngài, bí mật cho sự thành công của ngài là gì vậy?” một phóng viên hỏi một chủ nhà băng.
“Ba từ”.
“Thế thưa ngài, ba từ là gì vậy?”
“Quyết định đúng”.
“Thế làm thế nào ngài có những quyết định đúng đắn?”
“Hai từ.”
“Là gì vậy?”
“Kinh nghiệm”.
“Thế làm sao ngài có kinh nghiệm?”
“Ba từ”.
“Thưa ngài, ba từ nào?”
“Quyết định sai”.

Bác sĩ từ tốn đáp, “Hãy chờ đến khi giải phẫu tử thi nhé, lúc đó họ sẽ thấy là tôi nói đúng.”


Một buổi sáng, khi giáo sư Thompson chuẩn bị tới trường thì bà vợ nói với ông chồng đãng trí của mình rằng, “Anh đừng quên là hôm nay chúng ta chuyển nhà đấy nhé. Chiều nay mà anh về nhà thì sẽ trống trơn hết đó.”
Có thể đoán trước được là ông giáo sư chả nhớ gì cả khi chiều hôm đó ông đi về. Ông ta tự lẩm nhẩm một mình, “Chúng ta chuyển nhà đi đâu nhỉ?”
Ông ra trước ngôi nhà và hỏi một cô bé, “Cháu có thấy một chiếc xe tải chạy qua đây ngày hôm nay không, cháu bé?”
“Có” cô bé đáp.
“Cháu có thể chỉ cho bác là nó đi hướng nào được không?”
Cô bé ngước nhìn ông ta và nói, “Được mà bố, con sẽ chỉ cho bố”.

Chúa trời nhìn xuống quả đất và muốn biết cách cư xử của con người dưới hạ giới thế nào. Ngài quyết định gửi một thiên thần xuống để kiểm tra. Thế là ngài gọi một trong những thiên thần của mình và gửi xuống Trái đất.
Khi thiên thần quay về, anh ta bẩm lại với Chúa, “Trái đất tệ hại lắm; 95% cư xử xấu, chỉ có 5% là tốt thôi”.
Chúa trời nghĩ một lát rồi nói, “Có khi ta nên gửi một thiên thần nữa xuống để lấy thêm ý kiến.” Thế là Chúa gọi một thiên thần nữa rồi gửi xuống Trái đất.
Khi thiên thần quay về, câu trả lời vẫn giống như Thiên thần thứ nhất.
Chúa trời vẫn chưa hài lòng. Ngài quyết định gửi email cho 5% tốt, bởi vì ngài muốn khích lệ họ để họ tiếp tục tốt như vậy. Bạn có biết email đó nói gì không?

Không?

Tôi cũng không nhận được email đó.


Tôi bắt đầu cho rằng tay luật sư của tôi đã quá chú trọng đến tiền bạc.
Tôi đọc thấy cái này trong hoá đơn gần đây nhất của hắn, "Phí tổn cho việc thức dậy giữa nửa đêm và suy nghĩ về vụ của ông: 250$"

Ông bố (ở bệnh viện, đang nhìn qua cửa kính về phái đứa bé mới đẻ): Kitchy kitchy koo. Nhìn kìa, cười rồi! Trông dễ thương đấy chứ?”
Người bạn: Nhưng mà con cậu có cười đâu.
Ông bố: Tớ đang nói về cô y tá cơ mà!




Hai đứa bé đang nằm trong giường nhỏ, thì một đứa nói với đứa kia: “Này bạn, bạn là con trai hay con gái thế?”
“Tớ không biết,” đứa bé kia cười đáp.
“Bạn không biết nghĩa là sao?” đứa thứ nhất lại hỏi.
“Tớ không biết phải phân biệt ra sao cả.”
“Được, tớ biết,” đứa thứ nhất khúc khích cười, “Tớ sẽ trèo sang giường bạn để xem.”
Thế là nó cẩn thận trườn sang cái giường của đứa kia và nhanh chóng biến mất dưới cái chăn. Sau vài phút, đứa bé xuất hiện và nhe răng ra cười. “Bạn là một cô bé, còn tớ là cậu bé”.
“Bạn thông minh thật,” cô bé kia nói, “Nhưng làm sao mà biết được?”
“Dễ cực kỳ luôn,” cậu bé đáp, “bạn có tất mầu hồng còn tớ có tất mầu xanh”.

Chia sẻ tới các bạn bởi Dulitruc